Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi biết giải thích cũng bị hắn cho là ngụy biện, nên đành lười biện minh, an nhiên hưởng thụ đặc quyền trong văn phòng. Mấy ngày nay là khoảng thời gian thoải mái nhất từ khi tôi đi làm. Không còn bị đàn anh trong công ty giao việc đột xuất rồi bắt tăng ca, có thể công khai lười biếng, cũng chẳng ai đối xử với tôi như cô bé đ/á/nh đ/ấm nữa, sếp cũng không còn dễ dàng lôi tôi ra làm bia đỡ đạn. Cảm giác cáo mượn oai hùm đúng là tuyệt diệu, chả trách nhiều người thích làm tay sai đến vậy, đều có lý do cả. Nhưng ngày lành chẳng dài, chưa đầy hai ngày đã bị phá vỡ.
Từ lúc xuất viện, tôi đã chặn Tiêu Vân Khôn và Triệu Hành Thu, thể hiện rõ ràng ý muốn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ. Đáng gh/ét là Triệu Hành Thu càng bị cự tuyệt lại càng hăng, hắn dò được chỗ làm của tôi rồi bắt đầu theo đuổi tôi mãnh liệt. Đồ ăn, hoa tươi chỉ là chiêu cơ bản, trơ trẽn hơn là hắn ngày nào cũng đón đưa tôi đi làm. Đi làm tôi còn có thể ra sớm tránh mặt, nhưng tan ca hắn luôn đứng sẵn trước cổng công ty chờ tôi. Chiêu thức còn lầy lội hơn là hắn nhiệt tình kết thân với đồng nghiệp của tôi, nhờ họ chiếu cố tôi trong công việc. Nhờ ơn hắn, cả công ty đều biết có một công tử nhà giàu để mắt tới tôi, đang theo đuổi tôi dữ dội. Vì thế, ánh mắt sếp nhìn tôi đầy khiển trách, ông ta cho rằng tôi đang cưỡi ngựa xem hoa. Oan cho tôi, tôi và Triệu Hành Thu trong sạch như gương. Dĩ nhiên, tôi và Tiêu Vân Khôn cũng thế. Nhưng dù tôi giải thích thế nào, mọi người trong công ty vẫn không tin. Dù tôi cự tuyệt ra sao, Triệu Hành Thu vẫn gia tăng mức độ theo đuổi. Điều này khiến tôi không khỏi nghi ngờ hắn bị tà ám? Sao lại để mắt tới kẻ tầm thường như tôi, còn nhất định không buông tha? Vì mấy ngày nay Triệu Hành Thu gây náo động, giờ tôi trong công ty như khỉ trong vườn thú, đồng nghiệp ngấm ngầm dò xét tôi. Chắc họ thực sự muốn biết tôi dùng th/ủ đo/ạn gì để chinh phục Triệu Hành Thu. Nhưng trong những ánh mắt ấy lẫn vài ánh nhìn á/c ý, cũng phải thôi, tôi đâu phải tiền, làm sao khiến mọi người đều quý được. Nhưng không thích thì thôi, sao có thể sau lưng nói x/ấu, bịa chuyện tôi dùng thân x/á/c để thăng tiến? Họ bảo tôi vừa câu dẫn công tử nhà giàu Triệu Hành Thu, vừa m/ập mờ với ông sếp đủ tuổi làm bố trong công ty, điều này không thể nhẫn nhịn được. Đặc biệt là khi bịa chuyện, họ đã thấy tôi rồi còn cố ý nói to hơn, sợ tôi không nghe thấy sao. Nếu còn nhịn được thì tôi đúng là đồ rùa rùa ba ba rồi. Ngay tại chỗ chúng tôi cãi nhau, họ ba người, tôi một mình. Không phải tự khen, nhưng khả năng chiến đấu của tôi thừa hưởng tinh túy từ bà nội, ngay cả các mẹ đầu xóm quê tôi cũng chưa chắc địch nổi. Ba người họ cộng lại còn thua cả mẹ đầu xóm, thấy cãi không lại, một đứa xô tôi, tôi xô lại. Một câu cãi, hai câu xô, đ/á/nh nhau là chuyện dễ hiểu. Tôi chỉ giỏi mồm miệng, võ công thì yếu xìu, ai ngờ họ bất chấp võ đạo, ba đứa đ/á/nh một, cũng không thấy x/ấu hổ. Đồng nghiệp khác nghe động hưởng ứng chạy đến can ngăn. Nhưng tôi tóm ch/ặt tóc một đứa không buông, lúc nãy chính nó cào mặt tôi, giờ mặt tôi đ/au rát từng cơn. Tức ch*t đi được, nhất định phải cào lại một cái.
"Tiểu Hạ..."
Đúng lúc tôi đang đ/á/nh hăng m/áu, bộ dạng hết sức thảm hại thì nghe thấy Tiêu Vân Khôn gọi tôi.
Mấy ngày nay tôi cố ý không nghĩ tới hắn, không quan tâm tình trạng nằm viện của hắn. Nhưng nữ vệ sĩ vẫn như viết nhật ký hàng ngày, báo cáo tình hình hồi phục của Tiêu Vân Khôn. Tôi biết hôm nay hắn xuất viện, nhưng không ngờ việc đầu tiên hắn làm lại là tới công ty này, còn chứng kiến cảnh tôi đang đ/á/nh nhau. Ch*t xã hội cũng chỉ đến thế là cùng.
Sự xuất hiện của Tiêu Vân Khôn khiến cả công ty im bặt. Ông sếp lúc nãy còn tránh xa sợ vạ lây, giờ chui từ đám đông ra, nở nụ cười nịnh bợ, vừa định mở miệng đã bị Tiêu Vân Khôn c/ắt ngang bằng câu "Gọi người phụ trách công ty tới", nụ cười trên mặt đóng băng.
Thấy Tiêu Vân Khôn tạm thời không để ý tới mình, tôi định lặp lại chiêu cũ lẻn đi. Không ngờ Tiêu Vân Khôn đã đề phòng sẵn, tay tôi bị hắn nắm ch/ặt. Khi Tiêu Vân Khôn nắm tay tôi, tôi có thể cảm nhận thêm nhiều ánh nhìn đổ dồn về phía mình. Tôi hơi dùng sức rút tay khỏi lòng bàn tay hắn, không được. Tôi dùng lực mạnh hơn, kết quả Tiêu Vân Khôn cũng siết ch/ặt hơn. Cái tính nóng nảy này của tôi, không buông à, tôi dồn hết sức bình sinh, tay kia gắng sức bóc tay Tiêu Vân Khôn ra, hắn cũng không chịu thua, kh/ống ch/ế luôn cả hai tay tôi.
Tôi: ...
"Tiêu Vân Khôn, anh đừng có gây rối nữa, buông ra."
Đến lúc cần thì cũng phải mềm mỏng chút, tôi nhỏ giọng, nghiến răng bảo hắn buông tay.
Tiêu Vân Khôn lắc đầu không thương lượng: "Không, buông ra là em chuồn mất."
Tôi tức gi/ận, vội bảo đảm: "Em không chạy đâu."
"Đồ bé xỏ lá, anh không tin."
Tiêu Vân Khôn rõ ràng không sợ bị người khác nhòm ngó, mang theo khí thế "chỉ cần ta không thấy ngại, ngại chính là các ngươi". Hình như cũng đúng thế thật, chuyện ngắm lén giai thoại của đại gia đâu phải ai cũng dám, người khôn ngoan đã sớm chạy về vị trí giả đi/ếc giả m/ù. Còn kẻ xui xẻo thì phải ở lại dọn đống hỗn độn, như ông sếp của tôi, như người phụ trách công ty này.
Trong phòng làm việc của sếp.
Tôi và Tiêu Vân Khôn ngồi.
Ông sếp, người phụ trách công ty đứng bên cạnh.
Ba đứa đ/á/nh nhau với tôi đứng phía trước, mặt mày tái mét, mắt đỏ hoe, run lẩy bẩy.
Cảnh này khiến tôi và Tiêu Vân Khôn trông như phản diện chính hiệu, trong khi chính chúng nó mới là kẻ b/ắt n/ạt người trước.
Tiêu Vân Khôn hỏi tôi muốn xử lý chúng thế nào, đuổi việc có đủ giúp tôi hả gi/ận không.
Chương 7
Chương 6
Chương 9
8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook