Quỷ Cân Xương

Quỷ Cân Xương

Chương 7

20/01/2026 08:41

Khi đi ngang qua tôi, ông như không hề nhìn thấy tôi, cứ thế đi thẳng theo dấu vết x/á/c dì hai trườn vào núi. Ông nội cũng nắm ch/ặt tay tôi đi theo.

Vừa vào núi sẽ hóa thành như dì hai, nghĩ đến cảnh đó tôi h/ồn xiêu phách lạc, gào thét cầu c/ứu thảm thiết.

Đúng lúc tuyệt vọng, tiếng ếch kêu vang lên giữa đêm. Bóng áo vàng lấp lóe, người đàn ông áo vàng lại xuất hiện. Tay áo lụa vàng phất nhẹ, mẹ tôi ngã xuống đất. Ông ta quay sang ông nội, giọng trầm đặc:

- H/ồn đã quay về, hãy vào núi đi. Bà ấy đang chờ ông.

- H/ồn quay về ư... - Ông nội lẩm bẩm, tay vẫn siết ch/ặt cổ tay tôi.

Kim Nghiêu bước đến trong một bước, nắm lấy tay tôi, nghiêm giọng nói với ông nội:

- H/ồn quay về...

Đôi mắt đờ đẫn của ông nội bỗng trống rỗng, buông tay tôi, bước đi như x/á/c không h/ồn. Tôi đứng ch*t lặng nhìn ông giẫm lên đường đất, để lại từng vết chân m/áu đỏ tươi.

- Xươ/ng nam rút h/ồn quy hương... không phải quy Tây. - Kim Nghiêu xoa nhẹ vết bầm trên cổ tay tôi, thì thầm - Q/uỷ Xươ/ng trói buộc, nam nữ đều phải về. Trời sáng các ngươi hãy rời đi. X/á/c dì hai đuổi theo cũng vô ích, ba và chú hai ngươi... e cũng nguy hiểm. - Ngón tay mát lạnh của ông ta xoa nhẹ khiến tôi dễ chịu lạ thường.

Tôi hít sâu, hỏi:

- Sao anh phải c/ứu tôi?

Ông ta không có ý định c/ứu dì hai hay những người khác, chỉ riêng tôi là ngoại lệ.

Kim Nghiêu mỉm cười, rút từ tay áo ra hai quả đỏ tươi như phúc bồn tử đưa cho tôi:

- Hai người mỗi người một quả, ăn vào sẽ hết đ/au xươ/ng.

Quả mọng lớp vỏ mỏng tang, nhựa trong suốt lấp lánh như chỉ cần chạm nhẹ sẽ vỡ tung. Tôi ngần ngại đưa tay hứng, nhưng ông ta bật cười, cầm quả đưa đến miệng tôi:

- Ăn ngay đi.

Mùi hương cỏ cây thoảng nhẹ khi quả gần môi. Như hương rừng sâu nguyên sơ, hòa quyện mùi gỗ tinh khiết, hoa dại và đất ẩm. Cũng giống hương thơm khi ông ta thổi hơi c/ứu tôi lúc nãy.

- Đây không phải là... - Tôi định hỏi có phải nội đan không, nhưng vừa há miệng, ngón tay lạnh mát đã đẩy quả vào. Hương thơm ngập miệng khiến tôi vô thức mím môi.

Tiếng ho khẽ của ông ta khiến tôi gi/ật mình nhận ra môi mình đang cắn nhẹ ngón tay ông. Định mở miệng xin lỗi, Kim Nghiêu lắc đầu:

- Linh khí hóa thành, mở miệng là bay mất. - Ông ta rút tay ra chậm rãi, đầu ngón tay mát lạnh nhẹ nhàng lau qua môi tôi. Nơi ngón tay chạm vào dường như đang ấm dần lên.

Tôi vội cầm quả còn lại đút cho mẹ đang bất tỉnh. Quả nhiên diệu dụng, xươ/ng cốt đang đ/au nhức dịu hẳn. Đỡ mẹ dậy, tôi định hỏi thêm về Q/uỷ Xươ/ng thì tiếng mõ trống từ thôn vang lên, cùng giọng bà cố nói tiếng Miêu the thé từ xa vọng lại.

Kim Nghiêu nhíu mày nhìn về phía âm thanh, thoáng biểu lộ bất mãn rồi biến mất trong bụi cỏ.

- Tên anh là gì? Lần sau gặp nạn làm sao tìm anh? - Tôi gọi theo.

- Kim Nghiêu. - Đôi mắt tròn lấp lánh nụ cười - Gọi tên ta, ta sẽ xuất hiện.

Bà cố cùng phụ nữ trong thôn hối hả chạy tới khiêng mẹ tôi. Bà cố ngửi ngửi quanh người hai mẹ con tôi rồi thốt lên tràng tiếng Miêu đầy phấn khích. Mọi người đều vui mừng nhìn tôi. Một thiếu nữ khoảng hai mươi dịch lại:

- Đây là khí tức Thần Ếch! Thần Ếch hiển linh c/ứu cô, sẽ phù hộ cả thôn ta tránh đ/ộc trùng, mưa thuận gió hòa, bách bệ/nh tiêu trừ, lục súc hưng thịnh!

Giọng cô ta đặc sệt người Miêu nhưng rành rọt tiếng Việt. Thần đến thế sao? Kim Nghiêu kia ư? Tôi sững người nhờ họ khiêng mẹ về.

Hỏi ra mới biết, họ nghe tiếng trống xươ/ng bò định đến giúp nhưng sợ Q/uỷ Xươ/ng ban đêm nên phải tụ tập đông người mới dám ra. Trên đường đi, họ thấy x/á/c dì hai trườn vào núi như đỉa. Chỉ khi x/á/c khuất dạng sau rặng núi họ mới tìm đến tôi. Hỏi thăm ông nội, tất cả đều lắc đầu. Cô gái Miêu hỏi bà cố rồi giải thích:

- Ông cô là h/ồn quy hương, chỉ người thân huyết thống mới thấy được.

Mẹ tôi ngủ say sau hai ngày vật vã. Tôi thức trắng, tranh thủ hỏi cặn kẽ về Q/uỷ Xươ/ng và Kim Nghiêu. Hóa ra Q/uỷ Xươ/ng là oán khí từ những bộ xươ/ng vô thừa nhận trong động chứa xươ/ng, mạnh mẽ nhưng không tùy tiện hại người. Chúng chỉ mong được con cháu nhặt cốt nhập đàn táng lại như những h/ài c/ốt trong động. Thường chúng ngủ vô thức trong núi quanh động. Lần này tỉnh dậy vì bà nội trông chờ đầy oán niệm, vừa đợi được đoàn nhặt cốt thì bị dì hai xúc phạm. Niềm vội hóa gi/ận, oán khí bùng lên đ/á/nh thức Q/uỷ Xươ/ng.

Danh sách chương

5 chương
26/12/2025 01:34
0
26/12/2025 01:34
0
20/01/2026 08:41
0
20/01/2026 08:39
0
20/01/2026 08:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu