Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
【Chủ播 bạn khoá cmt của cô ta đi, cứ lảm nhảm m/ê t/ín thế này, chắc gh/en tị tình cảm hai đứa mình đây mà.】
Giữa hàng loạt bình luận, tôi không thấy Tiểu Nhu xuất hiện nữa.
Lẽ nào thực sự chỉ đến phá đám?
Ánh mắt tôi lại dán vào bộ váy cưới.
"À này Tiểu Khả, váy của cậu hình như bị lỗi? Đôi uyên ương này sao không thêu mắt? Cả đám mây nữa, hình như ngược chiều rồi."
Tiết Tiểu Khả đột nhiên dừng tay sấy tóc.
"Không thể nào, thợ may nhầm thật á? Dạo này đặt váy đông quá, hôm qua tớ mới nhận được. Nếu sai thật thì phải đòi tiền mới được."
Cô ấy xõa mái tóc rối bù bước lại, cầm váy xem kỹ rồi nhăn mặt.
"Ch*t, đúng thật. Giờ phải làm sao?"
"Nhưng giờ thêu lại thì không kịp rồi. Tạm mặc vậy đi, tớ cũng không m/ê t/ín lắm. Sau đám cưới sẽ tới cửa hàng tính sổ."
Nói rồi, cô ấy đưa cho tôi một chiếc váy.
"Tớ mặc chiếc thêu uyên ương, cậu mặc chiếc thêu mây lành. Đây là váy phù dâu của cậu."
Khi nhận váy, tôi liếc nhìn màn hình điện thoại.
Bình luận của Tiểu Nhu lại xuất hiện.
Cô ta viết:
【Đây là đồ người ch*t mặc, cô mặc vào sẽ ch*t.】
【18 tháng Giêng, âm môn đại khai, ngày tốt để đưa tang, kỵ cưới hỏi. Bạn thân cô tổ chức chính là hôn lễ m/a.】
Thấy tôi không phản ứng, cô ta tiếp tục gõ:
【Này, cô không thấy sao? Bạn cô ấy... gót chân không chạm đất đấy.】
Khi cô ta liên tục đăng bình luận m/ê t/ín, các fan khác đều yêu cầu tôi khoá cmt.
Nhưng chỉ tôi biết, cô ta nói đúng.
Sáng nay gặp Tiểu Khả, cô ấy đi đôi giày cao gót đỏ.
Đi giày cao gót thì gót không chạm đất là bình thường.
Kỳ lạ ở chỗ, khi về nhà thay dép, cô ấy vẫn đi kiễng chân.
Tôi thắc mắc hỏi:
"Sao ở nhà cậu cứ đi kiễng chân thế?"
Cô ấy đáp: "Kiễng chân cho thon bắp chân."
Ngay cả khi tắm trong phòng vệ sinh, cô ấy vẫn kiễng chân, chưa từng hạ gót xuống.
Nghĩ tới đó, tôi từ từ ngẩng đầu.
Tiểu Khả mặc áo choàng tắm đỏ chói, quay lưng về phía tôi, đang kiễng chân sấy tóc.
Lưng cô ấy thẳng đơ, cổ vươn lên hết mức, như có thứ gì đó đang tr/eo c/ổ cô lên vậy.
Lượt xem livestream tăng vọt.
【Trời ơi, đúng thật luôn. Tư Tư, bạn cậu suốt ngày kiễng chân thật à?】
【Tôi cũng nghe nói m/a không bao giờ chạm gót xuống đất.】
【Một mỹ nữ vội rút chân vào chăn sau khi đọc cmt.】
6
Trong phòng vang tiếng máy sấy vi vu.
Tôi không dám lên tiếng, lén đ/á/nh dòng chữ:
【Giờ phải làm sao?】
Vừa nhấn gửi, Tiết Tiểu Khả trong khung hình biến mất.
Tiếng máy sấy vẫn rền rĩ.
Ngẩng đầu lên.
Cô ấy không biết lúc nào đã đứng sau lưng tôi, ngón tay lạnh ngắt như rắn đ/ộc bám vào vai.
Cô ấy cúi sát người, nhìn vào màn hình điện thoại tôi thì thào: "Tư Tư... làm sao là thế nào?"
Tôi hoảng hốt úp điện thoại xuống.
"Tớ đang hỏi mọi người, lần đầu làm phù dâu lo quá không biết phải làm sao."
Cô ấy cười khẽ đầy ẩn ý: "À... ra là vậy."
Nói rồi, cô ấy quay lại góc phòng tiếp tục sấy tóc.
Lần này, gót chân cô ấy đã chạm đất, dáng đi bình thường như mọi người.
【Hóa ra hư kinh hãi chứ, chân có sao đâu?】
【Chắc do gi/ảm c/ân, vừa nhịn ăn vừa kiễng chân đi lại. Dân học ballet đều thế, kiễng chân cho thon chân mà.】
【Thằng thầy bói kia, đừng có phát ngôn gây hoang mang nữa. Đêm khuya kể chuyện m/a làm chi?】
Không khí livestream vừa dịu xuống, fan tên Tiểu Nhu lại phát ngôn:
【Cô ấy vừa tắm xong, không mang giày, tóc nhỏ giọt nước nhưng chân lại khô ráo. Nhìn sàn kìa, không có dấu chân.】
Tôi liếc nhìn sàn nhà.
Trên nền gạch trắng tinh chỉ có vết nước từ tóc rơi xuống.
Thực sự không có dấu chân ướt nào.
【Haha, mấy đứa rửa chân xong không lau khô hả?】
【Đúng rồi, lau chân rồi mới ra ngoài là bình thường mà?】
【Không lẽ nào, không lẽ có đứa rửa chân xong không lau?】
Nhưng tôi không thể ngồi yên.
Chỉ tôi biết.
Lúc nãy dọn đồ trang điểm, tôi lỡ làm đổ phấn má hồng trước cửa phòng tắm.
Lúc đó Tiểu Khả đang tắm, tôi không vào lấy khăn lau được, đành tạm xử lý qua loa, định đợi cô ấy tắm xong sẽ dọn.
Lúc cô ấy giả m/a trêu tôi, tôi quên mất không nhắc.
Tôi nhìn thấy rõ cô ấy giẫm lên đống phấn mấy lần, vậy mà giờ chẳng có dấu vết gì.
Ngay cả trên đống phấn má hồng cũng không hề có dấu chân.
7
Đúng lúc ấy, tiếng vỡ kính vang lên từ tầng trên.
Tiết Tiểu Khả dừng máy sấy, càu nhàu: "Lại mèo hoang nào làm vỡ bình hoa rồi. Tớ lên xem nhé. Tư Tư nhớ thử váy đi."
Nói rồi, cô ấy quay lên lầu.
【Bạn cậu thính thật đấy!】
【Chuẩn! Vừa sấy tóc vẫn nghe thấy tiếng kính vỡ.】
Tôi không kịp suy nghĩ nhiều.
Mọi chuyện tối nay quá kỳ quái.
Tôi nhìn ra cửa sổ.
Bên ngoài tĩnh lặng không một ánh sao, tràn ngập không khí q/uỷ dị khó tả.
Đúng lúc ấy, tiếng mở cửa vang lên.
Người mở cửa vội vàng đến mức đ/á/nh rơi cả chìa khoá.
8
Vị hôn phu của Tiết Tiểu Khả tên Chu Minh.
Tiết Tiểu Khả, Chu Minh và tôi từng là bạn cùng lớp.
Hồi cấp ba, Tiểu Khả đã thầm thích Chu Minh nhiều năm.
Không rõ cuối cùng cô ấy lấy lòng chàng trai thế nào.
Dù sao cuối cùng cũng thành chính quả.
Theo tục lệ cưới hỏi, chìa khoá biệt thự nằm ở tay chú rể.
Ngoài anh ấy, không ai mở được cửa.
Nhưng đáng lẽ sáng mai đón dâu anh mới được mở cửa, sao giờ này lại tới?
Gặp mặt trước hôn lễ là đại kỵ.
Thấy anh sắp bước vào, tôi vội vàng chạy ra đẩy anh ra ngoài.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook