Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Gia đình tôi
- Chương 5
Chảo nước sôi sùng sục chứa đầy xươ/ng vụn lẫn thịt vụn. Chiếc quần của bà lủng lẳng trên mép ghế, phần ống chân trống hoác... Lần này, bà đã dâng hiến đôi chân mình! Ngay lúc ấy, bố tôi móc từ nồi lên một khúc xươ/ng to tướng. Chẳng màng hơi nóng bỏng rát, ông ấy cố nhét cả khúc xươ/ng đẫm m/áu vào miệng. Khúc xươ/ng quá lớn, vượt xa kích thước cổ họng người thường. Nhưng hành động tiếp theo của ông khiến tôi đứng hình. Ông dùng cả hai tay, đi/ên cuồ/ng nhét xươ/ng thịt đỏ lòm vào cổ họng mình. Mặc cho mảnh xươ/ng vỡ đ/âm thủng môi, m/áu chảy ròng ròng.
8.
Tôi lén bỏ về phòng bố. Trong gia tộc phụ hệ này, quyền lực tối cao thuộc về nam giới. Ông nội biến mất từ lâu, còn bà nội - theo lối h/iến t/ế của bà - sớm muộn cũng sẽ thành thức ăn cho bố. Bố tôi là nam đinh duy nhất, đương nhiên nắm quyền thống trị. Nhưng dù lục soát khắp phòng, tôi vẫn không tìm thấy chìa khóa. Nó đâu rồi? Không có chìa khóa, làm sao giải bí ẩn gia tộc để trốn thoát?
"Chị tìm thứ này hả?"
Bàn tay nhỏ xíu mở ra, lộ chiếc chìa khóa cổ nằm gọn trong lòng bàn tay. Người đứng trước mặt chính là em trai tôi.
"Em tìm thấy chìa khóa ở đâu thế?"
"Mẹ bảo em đưa cho chị!"
Giữa núi rừng heo hút, giải trí chẳng có gì nhiều. Buổi trưa là lúc cả nhà chìm vào giấc ngủ. Tôi lặng lẽ men lên tầng ba - nhà thờ tổ.
"Cách... cách..."
Cánh cửa gỗ dày cộp mở ra trong âm thanh rền rĩ. Bên trong nhà thờ tổ sạch bong, không một hạt bụi, hẳn bố thường xuyên lau dọn. Chính giữa là dãy bài vị tổ tiên, khắc tên những người đã khuất. Bên phải là giá sách chứa tiểu sử từng thành viên. Đây chính là manh mối giúp tôi đào thoát!
Tôi đẩy bàn thờ sát giá sách, trèo lên lục soát.
"Cố Hằng, tự Thư Hằng, người Lâm Châu..."
"Cố Lâm..."
Lật giở hồi lâu, cuối cùng tôi cũng thấy tên ông nội: "Cố Xuyên Thủy, tự Ninh Đức. Do gia tộc đơn hệ đơn truyền, con trai duy nhất lại chỉ sinh được gái, sợ tuyệt tự nên tìm đến Thiên Thần Sản Nữ. Chỉ cần cúng tế hằng ngày, dâng lễ vật và giữ thịt trời ban cho phụ nữ ăn, ắt sẽ sinh con trai."
Nhưng theo gia phả, tôi đã có em trai, đứa bé vẫn đang ở đây. Sao bà nội còn tiếp tục h/iến t/ế? Thậm chí mạng sống của bà? Tôi tiếp tục lật trang:
"Cố Sơn, con Cố Xuyên Thủy."
"Cố Thạc, tự Thạc Sĩ, con Cố Sơn. Ba tuổi đem so dấu chân đen, ch*t bất đắc kỳ tử."
Em trai tôi đã ch*t?! Đọc đến đây, nỗi k/inh h/oàng bùng vỡ trong ng/ực, cơn lạnh thấu xươ/ng từ bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu. Em trai tôi đã rơi xuống vực từ lâu! Vậy đứa trẻ kia là gì? Điều này lý giải vì sao bà nội vẫn tiếp tục c/ắt thịt cho "con trai". Cố nén sợ hãi, tôi lật sang trang tiếp - nội dung khiến tôi dựng tóc gáy.
"Lâm Tuyết, tự Tú Tâm, vợ Cố Sơn. Một năm trước vì đem con so dấu chân đen mà ch*t. Sau khi bị Cố Sơn đ/á/nh đ/ập, không chịu nổi nh/ục nh/ã, t/ự s*t. Th* th/ể 💀 ch/ôn nơi nghĩa địa hoang!"
9.
"Lâm Tuyết, tự Tú Tâm, vợ Cố Sơn, cưới về 10 năm trước, của hồi môn một cỗ qu/an t/ài. Sinh hai con: trưởng nữ Cố Nam, thứ nam Cố Thạc (đã mất). Do đem con so dấu chân đen mà ch*t. Sau khi bị Cố Sơn đ/á/nh đ/ập, không chịu nổi nh/ục nh/ã, t/ự s*t. Th* th/ể 💀 ch/ôn nơi nghĩa địa hoang!!"
Mấy dòng ngắn ngủi như trời giáng. Không chỉ em trai, mà cả mẹ tôi cũng đã ch*t từ lâu. Vậy họ là ai? Thiên Thần bà nội thờ phụng là thứ gì? Nỗi kh/iếp s/ợ dâng trào khiến cơ thể tôi run bần bật, hơi thở đ/ứt quãng.
"Rầm!"
Tôi ngã nhào khỏi bàn thờ, kéo theo mấy bài vị đổ lăn lóc. Hít hà từng hơi ngắn, áp lực tinh thần khiến đầu óc quay cuồ/ng. Vịn vào giá sách đứng dậy, tôi nhặt mảnh vỡ bài vị - trên đó khắc rõ: "Bài vị Lâm Tuyết".
Khoan đã! Có gì đó sai sai!
"Quy tắc 12: Đàn bà không sinh con trai không được vào nhà thờ tổ. Nếu sinh con trai nhưng yểu mệnh, phải đưa bài vị ra ngoài."
Vậy ai đã đặt bài vị mẹ vào đây? Em trai? Mẹ tôi? Hay chính... tôi!
10.
Chẳng biết lúc nào tôi đã về phòng mình. Vô số câu hỏi xoáy vào đầu. Phải sắp xếp lại manh mối thôi.
"Em trai tôi đã ch*t rồi, nên [Quy tắc 1] mới khẳng định tôi không có [em trai]."
"Lời bà nội - bố ăn thịt mới sinh con - loại thịt đó chính là vật cúng tế Thiên Thần Sản Nữ. Gián tiếp chứng minh [em trai] này không tồn tại."
"Em trai ch*t vì dấu chân đen, chứng tỏ nó liên quan đến thứ đó. Đó là lý do [Quy tắc 3] cảnh báo không chạm vào dấu chân."
Chương 6
Chương 6
Chương 15
Chương 11
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook