Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hắn không chịu nổi nữa, gục người xuống.
Nghe ti/ếng r/ên đ/au đớn nghẹt thở, môi tôi khẽ run.
Mọi người vừa thở phào nhẹ nhõm, thế mà Đoàn Ninh Ninh lại làm ngơ trước ngón tay đẫm m/áu.
Quay sang, cô ta đi thẳng đến trước mặt Trương Lan - một học sinh khác trong lớp.
Lần này, thứ cô ta muốn là...
"Đưa ta... trái tim của ngươi."
Chương 19
Trái tim...
"Không được, không thể thế được!" Trương Lan h/oảng s/ợ lắc đầu.
Một câu châm chọc từ miệng tôi bật ra: "Đưa đi, còn hơn tất cả ch*t chung ở đây!"
Đôi mắt trắng dã quái dị của Đoàn Ninh Ninh đóng ch/ặt vào hắn.
Trương Lan chính là kẻ đã làm chứng gian trong phòng thi, khai ra rằng đã tận mắt thấy Đoàn Ninh Ninh quay cóp.
"Mất trái tim là ch*t, đi đâu cũng ch*t, thà liều một phen còn hơn!"
Trương Lan nghiến răng, nhưng lời vừa dứt, một con d/ao đ/âm thẳng vào tim.
Hắn sửng sốt không tin nổi.
Kẻ ra tay lại là đứa bạn thân cùng phòng kế bên.
Cậu trai đầu đinh cao lêu nghêu, hai đứa từng là bạn cùng phòng thân thiết. Khi Đường Kiều Kiều b/ắt n/ạt Đoàn Ninh Ninh, chúng cũng là tay sai đắc lực.
Tiếng thét tuyệt vọng vang lên trong thang máy.
Khi hai nhóm học sinh còn lại nghe động tĩnh, phá cửa thang máy vào, tất cả đều kinh hãi trước cảnh tượng bên trong.
Không gian chật hẹp ngập mùi tanh nồng không thể tan.
Ba x/á/c ch*t nằm la liệt dưới đất.
Chương 20
Tôi và lớp trưởng cuối cùng cũng sống sót.
"Trương Lan bị Đỗ Khải Huân - bạn cùng phòng đ/âm một nhát, nhưng trước khi ch*t hắn đã phản kích gi*t luôn đối thủ. Vậy là chỉ còn ba người."
Tôi kể lại quá trình một cách chi tiết.
"Chỉ khi số người sống là số chẵn, mới có thể thoát khỏi không gian kín."
"Ba người, nếu không ch*t thêm một đứa, đừng hòng thoát khỏi thang máy."
Thế nên tôi và lớp trưởng cùng hợp lực, gi*t ch*t đứa còn lại.
Tôi nói rất bình thản, bởi lúc này đạo đức chẳng còn ý nghĩa gì.
Chẳng ai có tư cách chỉ trích ai, những học sinh khác cũng vừa trải qua chuyện tương tự.
Ba nhóm ra ngoài, số người sống sót trở về chỉ còn một nửa.
Lúc này, một quy tắc đặc biệt được ban bố:
"Tìm ra cha đứa bé của Đoàn Ninh Ninh, sẽ có phần thưởng đặc biệt."
Chương 21
Ai là kẻ đã b/ắt n/ạt Đoàn Ninh Ninh? Tôi lập tức nhìn về nghi can lớn nhất.
Bạch Thiên Lăng.
Hắn là c/ôn đ/ồ đầu gấu trong trường, cao lớn lực lưỡng, dáng vẻ l/ưu m/a/nh. Dựa vào nhà giàu, hắn thường xuyên quấy rối nữ sinh.
"Tao không động vào con đó bao giờ!"
Bạch Thiên Lăng nhảy dựng lên phủ nhận, nhưng các học sinh khác thẳng thừng vạch trần.
"Ha, tao từng thấy mày vây Đoàn Ninh Ninh vài lần rồi, tay chân không yên."
"Tao cũng thấy mày lôi con bé vào kho chứa đồ, nó vừa khóc vừa ch/ửi. Mày chẳng phải từng khoe trong phòng là sớm muộn cũng chơi được nó sao?"
"Đó... đó toàn là clip trên mạng, nó bị Đường Kiều Kiều l/ột sạch đồ rồi, tao đâu thèm đồ bỏ đi!"
Bạch Thiên Lăng biện bạch đến đỏ mặt tía tai, hắn đột nhiên chỉ tay về phía lớp trưởng.
"Đúng rồi! Tao từng thấy hắn hôn Đoàn Ninh Ninh trên sân thượng. Bọn họ mới là một đôi, đứa bé chắc chắn là của hắn!"
Tiêu Thần? Tôi bật cười.
Lúc này hắn đã mất mấy ngón tay, người yếu ớt, chẳng buồn lên tiếng phản bác, chỉ nhắm mắt dựa vào tường.
Một là lớp trưởng học giỏi đức tốt, một là tên c/ôn đ/ồ đầy tì vết.
Lời Bạch Thiên Lăng chẳng ai tin.
Đứng dậy, tôi phát hiện trong túi có cục giấy vo tròn.
Ai bỏ vào? Tôi nghi ngờ mở ra.
Trong chớp mắt, đồng tử tôi co rúm lại, bởi trên mảnh giấy ng/uệch ngoạc dòng chữ:
"Chạy ngay đi, Tiêu Thần là người ch*t sống lại!"
Chương 22
Đùa hay sao? Bạch Thiên Lăng đang h/ãm h/ại người?
Từ nãy đến giờ tôi luôn sát cánh chiến đấu cùng Tiêu Thần, hắn bình thường hay không tôi chẳng rõ sao?
Nhưng khoan đã...
Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Hôm nay tôi là người thứ hai đến nhà tang lễ, người đến sớm nhất là...
Tiêu Thần.
Nhưng rõ ràng hắn đã nhiều ngày không về trường, hắn biến mất từ khi nào?
Hình như đúng lúc Đoàn Ninh Ninh gặp nạn.
Đầu óc tôi rối bời, chút tình cảm mơ hồ khiến tôi vô thức im lặng. Nhưng nếu đó là sự thật...
May là mọi người đang tập trung vào Bạch Thiên Lăng, tôi lặng lẽ đứng dậy, lấy điện thoại chụp một kiểu.
Quy tắc nói: Người ch*t không tồn tại trong gương.
Vậy người ch*t sống lại có tuân theo quy tắc này không?
Cầu mong đừng là sự thật, tim tôi đ/au thắt, không ngừng cầu khẩn đó chỉ là hư kinh.
Nhưng khi phóng to bức ảnh, tôi đờ đẫn tại chỗ.
Trong ảnh, mọi người đều hiện diện.
Chỉ thiếu mỗi Tiêu Thần!
Lúc này, khóe miệng Tiêu Thần nở nụ cười q/uỷ dị.
Hắn đứng dậy, đi thẳng về phía Bạch Thiên Lăng. Đầu óc tôi như muốn n/ổ tung, dồn hết sức lực hét lên:
"Chạy mau, Tiêu Thần là người ch*t sống lại!"
Chương 23
Nhưng đã quá muộn.
Tiêu Thần đã lén lút đ/âm d/ao vào lưng Bạch Thiên Lăng.
"Ngươi nói đúng, ta thích Đoàn Ninh Ninh."
Cuộc tàn sát bất ngờ khiến mọi người kinh hãi.
Lúc này tôi mới phát hiện, dưới ánh đèn trắng xóa, đôi mắt Tiêu Thần không chút ánh sáng.
Hóa ra, vào ngày Ninh Ninh gặp nạn, hắn gặp t/ai n/ạn xe trên đường đến bệ/nh viện.
"Ta từng tỏ tình với Ninh Ninh, nhưng cô ấy không nhận lời. Cô ấy nói chúng ta cùng xuất thân nghèo khó, nếu đến với nhau sẽ thành cái gai trong mắt thiên hạ. Cô ấy khuyên ta nên vì đại cục, bởi chúng ta thực sự không địch lại các ngươi."
Ánh mắt lạnh băng của hắn quét qua từng người.
"Cô ấy nhẹ nhàng nói, dù sao nửa năm nữa cũng tốt nghiệp rồi. Đợi khi chúng ta có công việc như ý, có đủ năng lực kinh tế, mọi thứ sẽ tốt đẹp."
"Cô ấy chưa bao giờ kể tỉ mỉ với ta, mình đã trải qua những gì."
Tiêu Thần tránh chỗ hiểm của Bạch Thiên Lăng, hắn muốn tr/a t/ấn từ từ, hỏi cung.
"Rốt cuộc các ngươi đã làm gì Ninh Ninh, khiến cô ấy t/ự s*t?"
Chương 24
Bạch Thiên Lăng nói, đứa bé không phải của hắn.
Chính x/á/c hơn, hắn cũng không biết đứa bé là của ai.
Mặt mày đầy m/áu, biểu cảm đ/au đớn và dữ tợn.
"Hôm đó, tao mời mấy đứa bạn cùng phòng đến khách sạn chú tao chơi. Bọn tao uống rất nhiều, tình cờ thấy Đoàn Ninh Ninh đang làm tiếp tân b/án thời gian ở đó. Tao... tao bảo người bỏ th/uốc vào đồ ăn của nó, rồi đưa nó lên phòng khách sạn... Không thể trách tao, lúc đó tao say rồi!"
Tôi nắm ch/ặt tay, móng cắm vào da thịt đến chảy m/áu cũng không hay.
"Sau chuyện đó, Đoàn Ninh Ninh đòi báo cảnh. Tao đã chuẩn bị sẵn, nói với nó là tao quay clip toàn bộ quá trình rồi."
"Tao bảo nó báo cảnh thì bọn tao chưa chắc sao, nhưng đời nó coi như xong."
"Lúc đó nó đã nhượng bộ, tao không ngờ nó có th/ai... Có th/ai thì phá đi, nó không đòi tiền tao đi phá, trách ai? Lúc đó nhiều người như thế lắm..."
Chương 6
Chương 6
Chương 15
Chương 11
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook