Kim Bình Mai Quy Tắc Quái Đàm

Kim Bình Mai Quy Tắc Quái Đàm

Chương 3

21/01/2026 07:31

Tiếng nói vừa dứt, không khí q/uỷ dị trong phòng bỗng chốc tan biến. Phan Kim Liên và Tây Môn Khánh ngồi xuống hai bên bàn, dáng vẻ an nhiên tự tại như chưa từng có chuyện gì xảy ra, khiến ta ngỡ những căng thẳng vừa rồi chỉ là ảo giác.

Rõ ràng, một quy tắc mới đã được kích hoạt.

- Mẹ nuôi... là ai vậy?

Ta cẩn trọng hỏi. Tây Môn Khánh ngạc nhiên đáp:

- Mẹ nuôi chính là Vương bà chủ quán trà đó. Nếu không nhờ mẹ nuôi nhận cả hai làm con nuôi, làm sao chúng ta có thể xưng hô huynh đệ?

Tây Môn Khánh trở thành em trai ta? Ta kinh ngạc thốt lên:

- Vậy Nhị Lang Võ Tòng nhà ta thì tính sao?

Vừa dứt lời, cả Phan Kim Liên lẫn Tây Môn Khánh đều trừng mắt nhìn ta bằng ánh mắt quái dị khiến lòng ta lạnh toát. Phan Kim Liên mới thong thả lên tiếng:

- Họ Võ tám đời đ/ộc đinh, nào có Nhị Lang nào? Quan nhân hay là bệ/nh đến mê sảng rồi?

Cái gì? Không hề tồn tại Võ Tòng?

Ánh mắt Tây Môn Khánh bỗng trở nên nguy hiểm:

- Huynh trưởng sao lại nói lời vô nghĩa thế? Chẳng lẽ... ngươi không phải Võ huynh của ta?

Hai kẻ từ từ áp sát. Nhìn cái đầu lắc lư muốn rơi khỏi cổ Phan Kim Liên, ta hét lên một tiếng rồi phóng ra khỏi cửa.

May thay, chúng không đuổi theo.

**5**

Không để ý đến dáng vẻ kỳ quái của người qua đường, ta chộp lấy mấy người liên tiếp hỏi dồn:

- Các ngươi có biết Võ Tòng không?

Nhưng câu trả lời đều giống nhau đến rợn người: họ Võ chỉ có mỗi ta là con trai duy nhất, chưa từng tồn tại Võ Nhị Lang nào.

Kẻ duy nhất nhắc đến hai chữ Võ Tòng, chỉ có Vận Ca - gã b/án lê.

Nhưng quy tắc đã ghi [Đừng tin lời Vận Ca], vậy mọi điều hắn nói đều là giả dối?

Thế nhưng quy tắc thứ năm rõ ràng viết [Hãy tìm Võ Tòng! Hắn là chìa khóa giải quyết tất cả]. Nếu nhân vật này không tồn tại, ta phải tìm hắn ở đâu?

Thông tin ẩn giấu trong chính các quy tắc! Còn quy tắc nào có thể khai thác?

Đúng rồi! Mẹ nuôi Vương bà!

Ta nhớ ra Vương bà có mở quán trà gần đây, liền lật đật tìm đến. Đứng trước cổng quán, ta hít sâu gõ cửa. Không ngờ then gỗ mục nát g/ãy tanh tách, cánh cửa mở toang.

Bụi m/ù cuồn cuộn bay lên khiến ta ho sặc sụa. Cái chốn m/a quái này đã bao lâu không người lui tới? Linh cảm bất tường dâng lên trong lòng.

Bước vào quán, ta để lại từng dấu chân trên sàn gỗ phủ đầy bụi. Gọi mấy tiếng "mẹ nuôi" cũng chẳng thấy ai đáp lại.

Chẳng lẽ Vương bà không có nhà?

Ta men ra sân sau rồi ch*t lặng. Một nấm mồ đầy cỏ dại hiện ra trước mặt, tấm bia gỗ xiêu vẹo phía trước chỉ còn lờ mờ hai chữ "Vương Thị".

Vương bà đã ch*t. Nhìn tình trạng ngôi m/ộ, ít nhất cũng vài năm.

[Quy tắc 4: Vương bà là lão nhân đáng thương, giúp đỡ bà sẽ được báo đáp.]

Người ch*t rồi, ta giúp thế nào đây?

Thở dài, ta cúi xuống nhổ sạch cỏ dại, đắp thêm đất mới lên m/ộ. Định sửa lại tấm bia nhưng gỗ đã mục nát, chạm nhẹ liền vỡ vụn.

Ta quay vào nhà tháo chiếc bàn gỗ, đẽo thành tấm bia mới khắc dòng chữ "M/ộ mẹ nuôi Vương bà", cắm sâu trước mồ.

Cung kính khấu đầu mấy cái, ta định bụng ra về. Chỉ có thể giúp được nhiêu đây.

**6**

Vừa đứng dậy, bóng người c/òng lưng chợt hiện ra trước mặt. Ta gi/ật mình chớp mắt, bóng hình ấy đã biến mất. Quay lại tìm ki/ếm, chỉ thấy nó lướt vào trong nhà.

Linh tính mách bảo, ta vội đuổi theo thì thấy giữa đại sảnh bày ba chiếc hòm gỗ ngay ngắn.

Ta hoàn toàn chắc chắn lúc nãy không hề có ba thứ này.

Bước tới gần, ta lại thấy phong thư đã mở. Cẩn thận đọc qua, hóa ra là di thư Vương bà để lại.

Trong thư, Vương bà viết mình già cả nên lo liệu hậu sự, vì cô đ/ộc nên chỉ để lại ba bộ quần áo.

Bà dặn gửi bộ thứ nhất cho Tây Môn quan nhân, bộ thứ hai cho nương tử họ Phan, bộ thứ ba cho lang quân họ Võ.

Ta cầm lên xem xét ba chiếc hòm. Chúng khá nhỏ, vừa vặn ôm trong tay nhưng thân hòm liền khối, không cách nào mở ra. Lục soát hồi lâu vô vọng, ta đành buộc dây cõng ba hòm gỗ ra khỏi quán trà.

Chẳng hiểu sao, ba chiếc hòm càng lúc càng nặng. Chưa đi được mấy bước, ta đã loạng choạng không vững.

Về đến nửa đường, sau lưng vang lên tiếng răng rắc. Xươ/ng sống ta đã g/ãy!

Nhưng ta biết giờ buông xuống là công cốc, chỉ có thể nghiến răng bước từng bước. Thêm vài bước nữa, hơi thở đ/ứt quãng, đầu óc quay cuồ/ng, trong miệng tràn mùi tanh ngọt.

N/ội tạ/ng đã vỡ chảy m/áu. Không chữa trị ngay, chỉ có đường ch*t.

Nhưng ta chỉ biết nghiến răng tiến lên, mỗi bước chân đều hằn sâu xuống đất.

Đúng lúc tưởng chừng gục ngã, đôi tay chợt đặt lên vai ta. Áp lực giảm hẳn!

- Huynh trưởng đừng khổ sở thế, để em cõng giúp.

Ngẩng lên nhìn, Vận Ca nhe răng cười. Chiếc lưỡi chẻ đôi thè dài liếm quanh chiếc miệng rộng ngoác, rồi hắn đưa ta trái lê trắng muốt mọng nước:

- Ăn trái này đi, vết thương sẽ lành.

**7**

Không được ăn! Tuyệt đối không!

Ta đẩy quả lê ra, ôm ch/ặt mấy chiếc hòm tiếp tục bước đi. Nhưng vẫn để Vận Ca một tay đỡ hòm, lảm nhảm đi theo. Nhờ thế mà gánh nặng trên vai vơi bớt đôi phần.

Danh sách chương

5 chương
26/12/2025 01:53
0
26/12/2025 01:53
0
21/01/2026 07:31
0
21/01/2026 07:29
0
21/01/2026 07:27
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu