Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ban quản lý tòa nhà đã xuất hiện.
Căn 402 lấy điện thoại bật đoạn video - anh ta có lắp camera trước cửa.
Đôi vợ chồng trẻ căn 401 rõ ràng đã bị nhiễm bệ/nh, lặng lẽ theo sát phía sau họ.
Trong tay người đàn ông là một chiếc rìu.
Tim tôi thắt lại.
“Rầm!”, người đàn ông vung rìu đ/ập mạnh vào cửa căn 402.
Bọn họ rõ ràng không tin chủ nhà đã rời đi.
Lục Thời liên tục xoa ng/ực thở gấp.
“May quá, thật may là tôi đã ra ngoài, không thì ch*t chắc!”
“Nhưng cửa 402 đã vỡ, tiếp theo sẽ đến 403 thôi!”
“Chúng ta phải đi ngay!”
Tôi trầm ngâm suy nghĩ.
“Đến nhà tôi trước đi, bọn họ vừa từ đó ra, chắc chắn không quay lại đâu.”
Chỉ trong chớp mắt, cánh cửa căn 402 đã bị phá tan.
Tên bảo vệ dẫn đầu cười gằn:
“Này chàng trai, ngoan ngoãn ra đi, không thì bọn ta sẽ tìm cậu đấy~”
Rồi cả lũ ùa vào nhà.
“Đi thôi!”
Thẩm Nghiêm đứng phắt dậy, khoác ba lô đã chuẩn bị sẵn mở cửa.
Chúng tôi nhẹ nhàng quay về căn hộ.
Bọn họ đi mà không đóng cửa.
Tôi nuốt nước bọt, ngăn Lục Thời định đóng cửa.
“Không được đóng, đóng là chúng biết ta quay về.”
Lục Thời trợn mắt, giọng r/un r/ẩy:
“Vậy... cứ để cửa mở?!”
“Ừ.”
Tôi gật đầu, thẳng tiến vào phòng ngủ.
Thẩm Nghiêm đi sau, vỗ vai Lục Thời:
“Cược một ván thôi.”
Tôi đưa cho Thẩm Nghiêm cây gậy bóng chày, còn mình cầm xà beng.
Là con gái sống một mình, tôi luôn chuẩn bị sẵn xà beng và gậy bóng chày trong nhà.
Phòng khi những sự kiện k/inh h/oàng trên mạng xảy ra với mình.
Lục Thời vào bếp lấy chổi, d/ao ăn hoa quả và băng dính.
Cậu ta tháo đầu chổi, dùng băng dính buộc ch/ặt con d/ao vào cán.
Tôi và Thẩm Nghiêm đồng thời giơ ngón cái.
“Đỉnh.”
Lục Thời nháy mắt đầy tự mãn:
“Đừng coi thường tôi, hồi đi học tôi cũng có tiếng đấy.”
Cậu ta lấy điện thoại ra, sắc mặt biến đổi.
Giọng hạ xuống mức nhỏ nhất:
“Suỵt, chúng tới rồi.”
Nhóm người ban quản lý bước ra từ căn 402, hướng về phía chúng tôi.
Bước vào hành lang, camera căn 402 không quay được nữa.
Chúng tôi trốn trong phòng ngủ, khóa ch/ặt cửa.
Nghe thấy tiếng gõ cửa căn 403.
“Chào cư dân, mời mở cửa phối hợp cảnh sát điều tra.”
Gõ mãi không thấy hồi âm.
“Rầm!” Một tiếng n/ổ lớn vang lên khiến toàn thân tôi căng cứng, từng sợi th/ần ki/nh như bị kéo gi/ật.
Chúng lại bắt đầu phá cửa.
Từng nhát rìu đ/ập vào cánh cửa như lưỡi d/ao sắc nhọn đ/âm thẳng vào tim.
Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp, nỗi sợ hãi dâng trào như thủy triều.
Thẩm Nghiêm an ủi vỗ vai tôi.
Nhấp môi nói khẽ:
“Đừng sợ.”
Chẳng mấy chốc, bên ngoài im ắng, văng vẳng tiếng bàn luận.
“Chà, lại chuồn rồi, giờ đi đâu?”
Vương Di lên tiếng.
“Xuống dưới, hai người lên trên, từng tầng một.”
Tiếng bước chân hỗn lo/ạn vang lên ngoài cửa.
Dường như bọn họ đã rời đi.
Cả ba chúng tôi đồng thời thở phào.
Nhưng không dám hành động bừa, biết đâu chúng chưa đi xa.
“Đợi thêm, đợi thêm chút nữa.”
Đúng lúc này, điện thoại nhận được tin tức.
[THÔNG BÁO KHẨN: Sự cố khủng bố bất ngờ xảy ra tại trung tâm thành phố, tội phạm cắn x/é người qua đường vô tội vạ! Yêu cầu cư dân lập tức về nhà, không ra ngoài!]
Trung tâm thành phố... cũng thất thủ!
Đột nhiên, điện thoại cả ba chúng tôi cùng rung lên.
Nhận được tin nhắn:
[KHẨN CẤP: Thành phố A bùng phát khủng hoảng sinh hóa! Kêu gọi cư dân ở yên trong nhà! Người đang ở ngoài hãy về nhà ngay lập tức! Tránh xa người có biểu hiện bất thường! Chờ quân đội ứng c/ứu!]
Chắc là tin nhắn từ chính phủ.
Lòng tôi lạnh buốt.
Thành phố đã sụp đổ.
Nhóm chat lại sôi sục.
Mọi người đăng tải tin nhắn mình nhận được.
Kẻ hoảng lo/ạn, người cho rằng đây là trò đùa.
Có người còn hỏi liệu bọn “t/âm th/ần” hôm nay có phải x/á/c sống không.
Từng dòng tin nhắn dâng lên như thủy triều.
Đọc không xuể.
Đột nhiên, các tin nhắn trong nhóm đồng loạt dừng lại.
Ban quản lý đã áp dụng chế độ cấm chat.
[Các cư dân đừng hoảng lo/ạn! Do sự cố bất ngờ, cảnh sát đã rút lui.
Không cần làm bản khai nữa! Mọi người hãy ở yên trong nhà chờ c/ứu hộ!]
Lục Thời lập tức kéo chúng tôi vào một nhóm nhỏ.
Trong này toàn những hàng xóm từng nghi ngờ ban quản lý.
Tổng cộng bảy người kể cả ba chúng tôi.
Hai người tôi biết là cặp đôi giáo viên cấp ba.
Một người là nhân viên văn phòng hay tăng ca.
Lý do tôi biết - vì mỗi tầm 10h30 tối,
hành lang luôn vang tiếng hát của anh ta tự động viên bản thân.
Còn một người nữa không quen lắm.
Lục Thời đăng video camera cửa vào nhóm.
[Mấy tên ban quản lý và vợ chồng căn 401 đã ch*t và biến dị rồi.
Chúng ta phải chạy thôi.]
1404: [Tôi đã nghi ngờ bọn họ từ lâu! Chẳng thấy tên t/âm th/ần nào, cứ đòi làm bản khai mãi.]
1404 chính là cặp giáo viên.
1404: [Giờ phải làm sao? Chúng tôi có xe hơi.]
Lục Thời: [Tôi cũng có xe. Chờ ổn định tình hình thì gặp ở tầng hầm nhé.]
2101: [Thật sự phải đi ư? Ở nhà an toàn hơn chứ? X/á/c sống đâu đ/áng s/ợ, tôi tin quân đội.]
Lục Thời: [? Không thấy bọn họ cầm rìu à? Không mở cửa là chúng phá được!]
[Hơn nữa, càng nhiều người nhiễm bệ/nh trong tòa nhà, người sống sót càng nguy hiểm.]
Thẩm Nghiêm: [Cậu không muốn đi thì tùy, 4h30, tầng hầm gặp.]
803: [Cho tôi đi với.]
Tôi liếc đồng hồ, 4h rồi.
Còn nửa tiếng.
Thẩm Nghiêm vã mồ hôi trán, tôi biết anh cũng căng thẳng.
“Đợi thêm, 4h20 xuất phát, đến nhà Lục Thời lấy chìa khóa xe trước.”
“Ừ.”
Trong nhóm lớn, ban quản lý lại phát ngôn:
[@all Thông báo vui! Đội c/ứu hộ đã tới nơi! Mọi người thu xếp đồ đạc, theo chúng tôi di tản.
Do không x/á/c định được ai bị nhiễm, chúng tôi sẽ đến từng nhà kiểm tra.
Mọi người yên tâm ở nhà nhé~]
Ban quản lý mở chế độ chat.
[Wow! Tuyệt quá, đến tầng chúng tôi trước đi!]
[? Cậu ở tầng 20 mà, đến làm đếch gì! Phải đi từ dưới lên chứ!]
Ban quản lý: [Chúng tôi sẽ đi từ thấp lên cao, mọi người đừng sốt ruột.]
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook