Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mấy học trò của Tống Minh vừa ch/ửi ai vô ý thức thế, vừa bước tới dọn dẹp. Nhưng khi lại gần nhìn rõ đống rác kia, hai sinh viên đi trước hốt hoảng ngã phịch xuống đất.
Tôi bước lại nhìn, đó là một đống chân tay đen thui nát vụn, hay đúng hơn là thịt nát xươ/ng tan. Mùi hôi thối bốc lên nồng nặc từ đống thứ đã th/ối r/ữa đầy giòi bọ, khiến nhiều người không nhịn được nôn thốc ngay trước m/ộ Tống Minh.
Cảnh sát tới hiện trường với vẻ mặt nghiêm trọng khác thường. Họ thu thập mẫu vật cùng tôi về đồn.
Vào bên trong, tôi mới biết họ đã khám xét tầng hầm và phát hiện bốn x/á/c ch*t được tạo thành búp bê nhồi bông vĩnh cửu. Những th* th/ể đúc trong sáp đều được ngâm formalin, trải qua quy trình ướp x/á/c phức tạp và bảo quản trong hầm lạnh nên dù hư hỏng nặng nhất vẫn nhận ra nguyên hình.
Họ đặt ảnh chụp trước mặt tôi, hỏi khẽ:
"Chân của em, là do Tống Minh đ/á/nh g/ãy, đúng không?"
Tôi dán mắt vào hình cô gái mang chân giả, gật đầu chậm rãi. Căn phòng chìm vào im lặng dài lâu, cuối cùng là tiếng thở dài của nữ cảnh sát.
"Sao em không báo cảnh sát?"
Tôi ngẩng lên ngơ ngác, sờ vào máy trợ thính rồi xoa khớp tay đ/au nhức.
"...Tống Minh nói, anh ấy sẽ không biến em thành tiêu bản. Anh bảo em là tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo nhất. Và trên đời này, chỉ có anh yêu em. Nếu mất anh, em sẽ ch*t thảm."
"Anh còn nói, em không học vấn, không bằng cấp, chưa từng ra ngoài, không chỗ dựa. Trên đời này, dù có biến mất cũng chẳng ai hay. Chỉ ở bên anh, em mới được sống tốt."
"Đánh g/ãy chân em không phải làm hại em, mà vì thương em, muốn em thành bảo vật riêng của anh. Anh hỏi em, chẳng lẽ không muốn anh yêu em hơn sao?"
Tôi lẩm bẩm thêm nhiều lời tẩy n/ão khác của Tống Minh. Hai cảnh sát tức gi/ận đến mức mặt đỏ bừng, có lẽ không ngờ tên khốn ấy lại thối nát đến thế.
Nhưng có lẽ do nghiệp vụ và nh.ạy cả.m nghề nghiệp, một viên cảnh sát hỏi:
"Em chưa từng nghĩ gi*t hắn sao? Hắn đối xử với em như thế, làm tổn thương em thế này."
Tôi khẽ lắc đầu bối rối.
"Em thấy anh ấy nói đúng. Anh không hại em, anh yêu em. Nhưng em hơi thắc mắc, tình yêu bình thường có như vậy không?"
Nữ cảnh sát không nhịn được buột miệng:
"Cái thứ tình yêu chó má gì! Đây là bi/ến th/ái phản xã hội thuần túy! Ch*t ti/ệt..."
Đồng nghiệp vội bịt miệng cô, trừng mắt cảnh cáo.
"Không giữ được mồm giữ miệng à."
Nữ cảnh sát gượng bình tĩnh tiếp tục hỏi cung.
"Hứa Diệp, chúng tôi tra được em là trẻ mồ côi, ngoài Tống Minh không còn người thân nào khác, đúng không?"
Tôi gật đầu rồi lại lắc đầu.
"Em còn một người chị tên Hứa Nhất."
Hai cảnh sát liếc nhau, đều thấy sự hoang mang trong mắt đối phương. Nữ cảnh sát tiếp tục:
"Nhưng trại trẻ mồ côi không có ghi chép về chị gái em, em cũng không liên lạc với ai. Em thực sự có chị gái sao?"
Tôi gật đầu khẳng định chắc chắn.
"Có, chị ấy là người thân duy nhất của em. Em không thể nhầm được."
5
Cảnh sát hỏi thêm vài chi tiết rồi cho tôi về. Tin tức về Tống Minh sau khi điều tra rõ ràng được đăng tải khắp mạng. Chuyện của hắn lập tức leo top tìm ki/ếm, nhiều học trò nhắn tin hỏi tôi sự thực.
Tôi ngồi trên sofa phòng khách, biệt thự bên ngoài tối om. Sáng nay, nơi này còn có bốn x/á/c ch*t sống cùng tôi mỗi ngày. Màn hình điện thoại liên tục nhảy tin nhắn từ học trò Tống Minh, từng cái một hỏi xem chuyện có thật không.
Tôi đứng dậy khỏi sofa, chạm đất trong chớp mắt, cơn đ/au nhói khiến tôi suýt ngã dúi. Thời gian đầu lắp chân giả, chỗ nối đ/au nhức ngày đêm. Sau này tới bệ/nh viện, bác sĩ bảo do nguyên nhân tâm lý, không phải đ/au thể x/á/c.
Dần dà, Tống Minh nói với tôi ngày càng nhiều, chân cũng ít đ/au hơn. Nhưng từ khi hắn ch*t, cơn đ/au m/a ấy lại xuất hiện.
Tôi lững thững xuống tầng hầm. Mọi thứ trong này đã bị thu làm chứng cứ. Căn hầm q/uỷ dị ngày nào giờ trống trơn, chỉ còn ngọn đèn mờ ảo. Tôi kéo cái ghế bụi bặm ngồi xuống, nhìn quanh rồi khẽ thốt:
"Cảm ơn các bạn."
Cánh cửa sắt nặng nề khép hờ bỗng bị gió lay, rung lên. Ngay sau đó, tôi nghe có tiếng thì thầm bên tai:
"Chúng tôi phải cảm ơn cô mới đúng. Nếu không có cô, chúng tôi không có cơ hội b/áo th/ù đâu. Hãy bảo trọng, đừng để lộ."
Mặt tôi thoáng vẻ ngơ ngác. Sao lại nói nếu không có tôi?
"...Ý là sao?"
Vừa hỏi xong, tôi dường như thấy bốn khuôn mặt đầy bối rối thoáng qua trước mặt. Nhưng họ không nói gì thêm.
"Đi ra đi, đừng xuống nữa. Có việc chúng tôi sẽ tìm cô."
Về phòng, tôi suy nghĩ mãi rồi quyết định viết thư cho chị. Tôi báo chị biết Tống Minh đã ch*t, hỏi chị bao giờ tới thăm. Tôi còn kể thấy h/ồn m/a các nạn nhân, họ nói cảm ơn tôi. Nhưng tôi không hiểu sao họ cảm ơn, tôi chẳng làm gì cả. Thậm chí khi phát hiện, tôi chỉ là kẻ hèn nhát.
Hôm sau, thư hồi âm của chị đã đặt trên bàn. Tôi mở ra đọc. Chị bảo tôi đừng nghĩ nhiều, có khi hành động vô tình nào đó của tôi đã giúp họ. Việc họ bẻ g/ãy chân Tống Minh chính là trả ơn tôi.
Đọc xong thư chị, tôi yên lòng dù chị vẫn chưa nói rõ khi nào tới, chỉ bảo sắp rồi. Chúng tôi sẽ sớm gặp nhau thôi.
Chương 16
Chương 12
Chương 7
Chương 17
Chương 37
Chương 12.
6
Bình luận
Bình luận Facebook