Khoảng Cách Giữa Tôi và Vực Thẳm

Khoảng Cách Giữa Tôi và Vực Thẳm

Chương 8

21/01/2026 08:57

Tôi đã nói gì nhỉ?

Tôi nói: "Này bạn, cậu gặp chuyện gì sao? Không sao đâu, cậu biết không? Đời người gặp biết bao trắc trở, vượt qua một khó khăn là bớt đi một nỗi lo. Dù có rơi vào vực thẳm, chỉ cần cố gắng vươn lên, ánh sáng sẽ hiện ra."

Câu nói cuối cùng vốn là đề bài luận trong kỳ thi của tôi.

Đến lúc này, tôi mới hiểu tất cả hành động trước đây của anh.

"Nguyễn Kỳ Kỳ." Anh khẽ gọi tên tôi.

Tôi ngẩng mắt nhìn anh.

"8 năm trước, một câu nói của em đã khiến anh nhớ mãi đến tận bây giờ, giúp anh vượt qua cấp ba, đại học, để rồi gia nhập đội cảnh sát hình sự. Nhưng lúc ấy anh chưa kịp nói lời cảm ơn thì em đã biến mất không dấu vết. 8 năm sau, anh mừng vì được gặp lại em, và giờ đã có thể bảo vệ em. Lần này, anh không muốn để lạc mất em nữa."

Mắt tôi cay xè.

"Lục Vân Khởi, anh thật sự không để ý đến quá khứ của em sao?"

Anh nắm ch/ặt tay tôi.

"Em đã từng nói với anh, có nhiều chuyện không do mình quyết định được. Là anh đã không bảo vệ được em, xin lỗi em, Kỳ Kỳ."

Tôi ôm ch/ặt lấy cổ anh.

"Không được hối h/ận đâu."

"Anh không hối h/ận." Anh cũng siết ch/ặt vòng tay ôm lấy tôi.

Chuông reo vang!...

Tiếng chuông tan học vang lên.

Khuôn viên trường vắng lặng bỗng chốc ồn ào hẳn lên.

Học sinh cười đùa nhảy nhót tiến về phía chúng tôi.

Thấy cảnh chúng tôi ôm nhau, chúng đồng loạt hò reo.

"Hôn đi! Hôn đi!"

Tôi mỉm cười, thì thầm bên tai anh: "Anh cảnh sát Lục, hình tượng của anh tiêu tan hết rồi đấy."

"Không sao, anh không mặc đồng phục cảnh sát mà."

Tôi vẫn cười khúc khích: "Nhưng mà anh cảnh sát à, điều thứ mấy trong luật hình sự quy định về hành động của anh thế này? Em vốn là kẻ l/ừa đ/ảo mà."

Lục Vân Khởi từ từ buông tôi ra, trước khi tôi kịp phản ứng đã khẽ chạm môi anh vào môi tôi.

Hai đôi môi gặp nhau.

Tiếng reo hò xung quanh bỗng n/ổ tung như pháo hoa.

Đầu óc tôi như một mớ hỗn độn, tay vội nắm ch/ặt vạt áo trên vai anh.

Tôi trợn mắt ngạc nhiên.

Các bạn học xung quanh ồn ào cổ vũ vỗ tay, vài thầy cô vội chạy tới miệng như đang hô điều gì.

Nhưng tôi chẳng nghe thấy gì nữa.

Chỉ nghe thấy anh ôm mặt tôi thì thầm: "Lục Vân Khởi này, nguyện ý lắm."

Tôi bật cười.

Thật tuyệt.

Chúng tôi đều đang sống dưới ánh mặt trời.

Hết

Viễn Triệu

Danh sách chương

3 chương
21/01/2026 08:57
0
21/01/2026 08:56
0
21/01/2026 08:54
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu