Vực thẳm

Vực thẳm

Chương 4

21/01/2026 08:34

13.

Vừa ng/uôi ngoai được chút, mẹ tôi đã trợn mắt gi/ận dữ, gân xanh nổi lên trên trán. Bà nghiến răng hỏi tôi tại sao lại làm thế.

"Mẹ ơi, người ăn cơm không có quyền chê bai người nấu. Có gì ăn nấy, đây chẳng phải là điều mẹ luôn nhắc con từ bé đến lớn sao?"

"Con chỉ biết làm mỗi món cơm rang thôi à? Mẹ không ăn thứ này, đi nấu bát mỳ cho mẹ!"

Mẹ càng gi/ận, tôi lại càng mỉm cười:

"Mẹ ơi, nếu là con như thế này, mẹ đã t/át con rồi. Nhưng mẹ là mẹ con, con chắc chắn sẽ không động tay động chân với mẹ đâu."

"Chỉ có điều, bữa trưa, bữa tối hôm nay của nhà mình, kể cả ngày mai, ngày kia, đều sẽ là cơm rang."

"Nên là mẹ ăn nhanh đi cho đỡ đói."

Từ nhỏ, tôi đã không hiểu tại sao có người lại coi việc ăn uống là thú vui. Với tôi, dù món ăn có ngon đến đâu cũng chẳng hấp dẫn, bởi bản thân việc ăn đã là cực hình.

Cơm thừa của bố mẹ có thể đổ đi, có thể để dành hôm sau. Nhưng nếu tôi không ăn hết, đó là do tôi kén ăn, không trân trọng công sức của người lớn.

Ký ức đậm nhất là lần tôi cực kỳ gh/ét ăn cần tây, mẹ lại băm nhỏ ra bọc vào bánh bao bắt tôi ăn. Bà biết tôi ăn trong đ/au khổ, biết tôi ăn xong sẽ nôn. Mẹ liên tục làm bánh bao cần tây suốt một tuần, đến cuối cùng tôi có thể ăn hơn chục cái mà mặt không biểu cảm, rồi lén lút nôn ra khi mẹ không thấy.

Mẹ hài lòng:

"Bệ/nh sến súa gì chứ, giờ chẳng khỏi rồi sao?"

Lớn lên tôi hiểu ra, ép con ăn là cách hiệu quả nhất để họ thể hiện quyền uy. Con bảo no? Không, mẹ hiểu dạ con hơn con. Con bảo không thích? Được, mẹ sẽ chữa cho con hết tật kén ăn.

Những thứ tệ hơn như ép tôi nuốt gián, cho ăn cơm mốc meo, ấn đầu vào bồn cầu uống nước... đều là hình ph/ạt cho các "tội" của tôi.

14.

"Rầm!"

Mẹ tôi ném bát đũa xuống đất, cơm văng khắp nơi. Bà thách thức nhìn tôi:

"Đồ con ranh! Mày tưởng mày là ai? Dám ra oai với bố mẹ! Mày nghĩ bố mẹ không trị được mày à? Mày đợi đấy!"

Mẹ lôi điện thoại mới ra, mở danh bạ mới biết trống trơn, liền giục bố đưa điện thoại.

"Mẹ muốn gọi ai, con gọi giúp nhé!"

"Bác gái? Cậu? Dì? Thôi dì hai thì miễn đi, con không muốn dượng hai cũng sang đâu."

Không chút do dự, tôi gọi cho tất cả, nói mẹ đang kích động không chịu ăn, tôi bất lực quá, nhờ họ sang giúp.

Thị trấn nhỏ, 20 phút sau dì và bác gái đã có mặt. Bác gái là chị cả trong họ, lại từng làm trưởng ban phụ nữ nhiều năm, dáng vẻ uy nghiêm.

Mẹ tôi tố cáo tội lỗi của tôi từ hôm qua đến nay. Bác gái vừa nghe vừa nhìn tôi không tin nổi.

"Con bé này về đây không phải để chăm bố mẹ, mà để hành hạ bố mẹ đấy!"

Lúc này dì từ bếp bước ra, bất lực nói với mẹ:

"Chị hiểu lầm Anh Anh rồi. Ai lại cố tình cho chị ăn cơm rang mãi thế? Cháu nó đã rửa sạch thịt rau, chưa kịp xào thôi."

Tôi áy náy:

"Là lỗi của con, hôm qua con rửa rau không sạch, mẹ ăn phải sâu nên bị ám ảnh tâm lý."

Dì cười:

"Chuyện nhỏ ấy mà, ai chẳng có lần ăn phải sâu? Chị ơi, dù Anh Anh với chị có hiểu lầm gì, giờ cháu đã về rồi, chị đừng làm khó cháu nữa."

Bác gái gật đầu:

"Chị biết hai người gặp chuyện không vui, nhưng đừng bắt tội con trẻ. Cháu cũng khổ rồi."

Mẹ tôi đờ đẫn. Bà không ngờ những vị c/ứu tinh mình gọi lại đứng về phía tôi.

15.

Khi bố mẹ tôi mới gặp nạn, tôi không có nhà, hầu như nhờ bác và dì thay phiên giúp đỡ. Người ta bảo "giàu ba họ, khó ba đời", huống chi họ hàng.

Tìm được tôi đã khó, giờ họ không còn gánh nặng nữa, đương nhiên không muốn mẹ tôi "bắt bẻ" tôi. Nhỡ tôi bỏ đi nữa, gánh nặng lại đ/è lên vai họ?

Mẹ còn định nói, bác gái đã nghiêm mặt m/ắng bố tôi một trận. Đại ý bảo họ chỉ có một đứa con gái, tôi gồng gánh hai người đã vất vả, đừng lấy chuyện ăn uống vặt vãnh để ra oai.

Lúc bác chuẩn bị về, tôi vẫn đang cúi nhặt cơm vương vãi. Cơm không quét được, quét là nát bét, phải nhặt từng hạt.

Bác thở dài:

"Xuân Lan à, tỉnh táo đi chứ. Chị còn phải nhờ con gái chăm sóc lúc già. Trước đây hai người cứ trút gi/ận lên Anh Anh, giờ cả đời còn lại phải nhờ cô bé đấy! Hiểu không? Có chuyện nên dừng lại đi."

Mẹ tôi c/âm nín.

Sau khi bác và dì đi, mặt mẹ tái mét, bụng đói cồn cào. Bố tôi cũng rũ rượi như cải héo.

Tôi cười:

"Mẹ đợi con nấu cơm."

Một lát sau, tôi bưng cơm lên, vẫn là cơm rang.

16.

Những thứ rau thịt dì thấy trong bếp vẫn nằm đấy, tôi không động vào, cũng chẳng định dùng.

Lần này mẹ chẳng buồn m/ắng tôi nữa. Bố tôi đói quá, hốt một thìa to nhưng đưa lên miệng rơi mất nửa, đành phải nhờ tôi đút.

Mẹ cắn răng cầm đũa, hằn học nhìn tôi.

Danh sách chương

5 chương
21/01/2026 08:37
0
21/01/2026 08:36
0
21/01/2026 08:34
0
21/01/2026 08:32
0
21/01/2026 08:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu