Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trước đây, Tam Thúc Công rất được kính trọng.
Nhưng rồi Hồ Tiên Sinh từ làng bên bảo ông là đồ l/ừa đ/ảo.
Chẳng có thực tài.
Dân làng đồn đại rồi tin theo, dần dà chẳng ai còn tin ông nữa.
Thậm chí họ còn kéo bè kết phái để bài xích ông.
Những năm gần đây, Tam Thúc Công sống mỗi ngày một khổ hơn.
Chắc lâu lắm rồi ông chưa được nếm mùi thịt cá.
Ấy vậy mà trước bát trùng thịt thơm lừng này, ông vẫn kiềm được lòng.
10
Tam Thúc Công thở dài, đôi mắt đục ngầu đăm đăm nhìn tôi:
- Giờ chỉ còn mày chịu nghe lão nói đôi lời.
- Nếu mày tin lão...
- Thì tuyệt đối đừng đụng vào thứ thịt đó.
- Mấy con rắn kia q/uỷ quái lắm.
- Cả đống thịt này cũng vậy.
- Lão cứ ngửi thấy mùi x/á/c ch*t từ chúng.
Nói đến đây, ông lại khẽ cười lạnh:
- Chúng tưởng mình nuốt trọn thiên hạ?
- Nhưng cá lớn nuốt cá bé, tép lại đớp bùn cát.
- Rốt cuộc đâu là cá lớn, đâu là cá bé?
- Rốt cuộc thứ gì sẽ ăn thứ gì?
- Vẫn còn là ẩn số!
Tôi gi/ật mình, nhìn ông với ánh mắt kinh ngạc.
Lần đầu tiên cảm nhận được, có lẽ dân làng đã hiểu lầm ông.
11
Hôm sau, cả làng chúng tôi phình bụng kỳ dị.
Da bụng căng mỏng, lộ rõ hình th/ù gì đó cựa quậy bên trong.
Như sắp phá bụng chui ra.
Trưởng thôn mặt tái nhợt.
Cố đ/á/nh xe trâu sang làng bên mời Hồ Tiên Sinh tới.
Hồ Tiên Sinh lắc đầu lia lịa:
- Làng các người nhiễm tà khí rồi.
- Cả làng gặp đại nạn.
- Khó xử lắm thay!
- Giá mà sớm vài năm, lão còn có cách.
- Nhưng giờ vì tiết lộ thiên cơ quá nhiều, lão mắc ngũ tật tam khuyết, m/ù một mắt rồi.
- Nếu nhúng tay vào chuyện này, chắc mắt còn lại cũng khó giữ.
- Tuổi già sức yếu, sống qua ngày còn khó nữa là...
Trưởng thôn nhanh trí hiểu ý.
Vội tập hợp cả làng gom tiền đưa Hồ Tiên Sinh.
Vừa sờ soạng xấp tiền, hắn vừa cười nham nhở:
- Thôi được, xem như các người có lòng.
- Lão liều mạng giúp một phen vậy.
Lời nói ngon ngọt khiến cả làng tin sái cổ.
Nhưng không ngờ hôm sau hắn đã ch*t.
X/á/c nằm bên mương nước.
Khi được phát hiện chỉ còn bộ xươ/ng trắng.
Vô số trùng thịt quấn quanh.
Chỉ nhận ra nhờ mảnh vải vụn còn sót lại.
12
Thấy x/á/c Hồ Tiên Sinh,
Trưởng thôn ngã quỵ xuống đất.
Mặt trắng bệch:
- Hết rồi! Người tài như Hồ Tiên Sinh còn ch*t.
- Chúng ta biết làm sao giờ?
- Đành chờ ch*t thôi sao?
Mẹ tôi bỗng phát hiện tôi co ro trong góc.
Bà túm tai tôi quát:
- Tại sao mày vô sự?
- Bụng mày sao phẳng lì?
- Có gì q/uỷ quái? C/ứu anh mày ngay không tao gi*t mày!
Bà đ/á/nh tôi đến chảy m/áu mũi, cả làng đứng nhìn háo hức.
Đúng lúc tôi tưởng ch*t,
Tam Thúc Công gõ mạnh điếu cày vào trống da trâu ba tiếng.
Ông gằn giọng:
- Mạng Kim Bảo do lão bảo kê.
- Đừng hại đứa trẻ. Chuyện của các người, lão có cách giải.
Mọi người chợt nhớ ra, lão già này từng là thầy âm dương lừng danh.
Trưởng thôn đành cầu may:
- Được, để ông thử.
- Không thành công thì gi*t thằng bé sau cũng chưa muộn.
Tam Thúc Công liếc tôi rồi rạ/ch tay lấy m/áu đầy bát.
Pha loãng cho mỗi người uống một ngụm.
Ông nói mặt tái mét:
- M/áu lão mang chính khí Đạo gia, tạm thời trấn áp được tà vật.
Uống xong, bụng dân làng lập tức xẹp xuống.
Thái độ mọi người thay đổi chóng mặt, tấm tắc khen ngợi Tam Thúc Công.
Nhưng ông nhíu mày:
- Chuyện này... vẫn chưa xong đâu.
13
Đêm khuya, tôi lẻn sang nhà Tam Thúc Công.
Thấy tôi, ông biến sắc.
Kéo vội tôi vào nhà:
- Mày làm gì ở đây?
- Không biết làng đang bất an sao?
- Đi đêm hôm, muốn ch*t à?
Giọng quát m/ắng mà nghe ấm lòng.
Tôi móc gói tro bếp dành dụm đưa ông:
- Cháu thấy ông chảy m/áu tay...
- Dùng cái này cầm m/áu nhanh lắm.
Tam Thúc Công sửng sốt, mắt đỏ hoe xoa đầu tôi:
- Tốt... tốt... tốt lắm!
14
Nhìn ngôi làng chìm trong bóng tối,
Tôi bạo gan thì thào:
- Ông ơi, hay mình đi thôi?
- Người làng này đâu có tốt đẹp gì.
- Ông cần gì phải liều mạng c/ứu họ?
- Tạm thời trấn yêu đã mất cả bát m/áu, giải quyết triệt để chắc ông mất mạng!
- Họ không đáng đâu.
Tam Thúc Công thở dài r/un r/ẩy xoa đầu tôi:
- Trẻ con ạ, mấy trăm mạng người đâu dễ dàng thế.
- Khi xuất đạo, lão thề với sư phụ: Dùng m/áu nhuộm hồng ki/ếm báu, thà ch*t vì đạo cũng cam lòng.
- Dân làng tuy có lỗi nhỏ, nhưng chưa tới tội ch*t.
- Mấy trăm sinh linh, lão không thể làm ngơ.
- Vả lại, đâu đến nỗi ch*t chóc như cháu nói.
- Giải quyết xong, lão sẽ đưa cháu đi.
- Ta sẽ phiêu bạt khắp nơi.
- Lão còn chút vốn liếng, cho cháu ăn học nơi phồn hoa.
Tôi nghẹn ngào gật đầu:
- Từ nay ông là ông nội cháu.
Ánh đèn vàng hắt bóng ông già hiền từ.
Ông đưa tôi miếng ngọc bội:
- Cầm lấy. Làng đầy oán khí, người chẳng ra người.
- Giữ kỹ vật này, lúc nguy nan sẽ hộ mạng cho cháu.
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 21
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook