Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- cộng sinh
- Chương 4
May mắn là không sao, mọi chuyện vẫn bình thường, vậy thì hắn đang sợ hãi điều gì?
Mép miệng hắn trào bọt trắng, cơ thể co gi/ật từng hồi.
Tôi lùi lại mấy bước, cảm thấy sau lưng lạnh buốt, quay đầu nhìn lại thì cửa phòng đang mở toang. Rõ ràng tôi đã khóa Tiểu Như trong phòng mình, vậy mà giờ nó lại xuất hiện ngay trước cửa.
Nó ngồi yên lặng dưới đất, khuôn mặt q/uỷ dị vẫn nhắm mắt mỉm cười, còn khuôn mặt trẻ con kia lại đang chằm chằm nhìn chúng tôi với vẻ yên lặng khác thường, không khóc không quấy cũng không nhúc nhích.
Tôi không biết nó đang nghĩ gì, cũng không đoán được nó định làm gì, lông tôi dựng đứng hết cả.
Bố tôi đã bắt đầu trợn ngược mắt, có vẻ nếu không cấp c/ứu ngay thì sẽ không kịp.
Trong chốc lát, tôi do dự không biết nên bỏ chạy hay đưa bố đến bệ/nh viện.
Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi trước tiên ném tấm ga giường trùm lên đầu con bé, che lấp đi cảm giác quái dị.
Rồi quay lại cõng bố lên.
Bản thân tôi cũng không biết mình đã bước qua con bé như thế nào để ra khỏi cửa, chỉ biết rằng khi bước ra ngoài, toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Trước khi đóng cửa, tôi ngoái lại nhìn - tấm ga giường phồng lên cao ngang người, không biết là do gió thổi hay bên trong đang giấu một người trưởng thành...
Rầm!
Cánh cửa đóng sập lại.
13
Đến bệ/nh viện, bác sĩ nói bệ/nh của bố tôi đến vừa gấp vừa lạ, liệt toàn thân là không tránh khỏi.
Vậy người tiếp theo sẽ là tôi sao?
Tôi không thể chờ đợi thêm nữa, nên c/ắt bỏ khuôn mặt kia ngay bây giờ, hay ra tay vứt bỏ đứa trẻ này, hay là...
Vô số ý nghĩ lộn xộn trong đầu tôi.
Bố tôi nằm trên giường bệ/nh, miệng mấp máy lẩm bẩm điều gì đó.
Tôi áp sát lại nghe, phát hiện ông lẩm bẩm không rõ lời, lúc thì "Tao muốn về làng", lúc lại "Tiên Nương Nương hạ phàm, nhà nhà con cháu đầy đàn..."
Tôi sờ lên mặt mình, cuối cùng quyết định đưa Tiểu Như về làng, chắc chắn ở đó có cách loại bỏ khuôn mặt thừa kia.
Nhưng trước tiên phải hỏi bố tôi phương pháp là gì.
Tôi ghé sát tai bố gào thét, lắc mạnh ông, nhưng dường như ông đã rơi vào trạng thái mê sảng, hoàn toàn không tỉnh lại.
Tôi đành đỡ bố dậy, đưa ông lên ghế phụ, cài dây an toàn, chuẩn bị về nhà đón Tiểu Như.
Lần nữa bước vào nhà, tôi bật hết đèn lên, trong ánh sáng rực rỡ, tôi mới nhận ra tim mình đ/ập quá nhanh đến mức đ/au cả ng/ực.
Cảnh tượng quái dị tưởng tượng không xuất hiện, Tiểu Như đang nằm ngủ trên tấm ga giường, tay nhỏ nắm ch/ặt, co quắp lại, má đỏ hồng như một đứa trẻ bình thường.
Gió lùa qua khe cửa sổ rít lên từng hồi, Tiểu Như như cảm thấy lạnh, nghiêng người co ro hơn.
Giá như nó là một đứa trẻ bình thường thì tốt biết bao...
Tôi lôi vali ra, dùng ga giường bọc con bé lại, nhét vào vali, kéo khóa một mạch.
Mãi đến khi đặt vali lên cốp xe, khóa lại, tôi mới thực sự thở phào, mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả lưng.
May thay, khuôn mặt q/uỷ dị kia vẫn chưa từng mở mắt.
14
Đường về làng chỉ mất hơn một tiếng lái xe, cách thành phố không xa.
Nhưng nửa đoạn đường không trải nhựa, xe chạy rất xóc. Đường làng không có đèn, trong vùng sáng của đèn pha, hai bên toàn cỏ lau cao ngang lưng.
Từ khi sinh ra chưa được bao lâu, bố đã đưa tôi lên thành phố ở, chỉ thỉnh thoảng về thăm.
Về sau dân làng cũng dần dọn lên phố, chỉ còn lại vài cụ già, ruộng đồng bỏ hoang thành đất cỏ.
Bố tôi đột nhiên tỉnh táo trở lại, trông tình trạng khá ổn.
Tôi hỏi: "Phải làm sao để cái mặt thừa kia biến mất?"
"Ở... ở làng..." Bố tôi nói lí nhí.
"Không cần đục đ/á từ tượng cho nó ăn nữa sao?"
"Không! Không được... mạo phạm..."
Chỉ cần ở làng thật sao?
Tôi nghi hoặc: "Thế thằng bé kia cầu được bằng cách nào?"
"Ở... ở làng..."
Không đúng... tôi lẩm bẩm, Mai Mai có th/ai là do ăn đ/á đục từ tượng mà.
Tôi không tin vào thần thánh, cũng gh/ét những lời thần thần đi/ên điên của bố, gh/ét cái làng quê m/ù tín ngưỡng này, bốc mùi lá mục gỗ tanh.
Nhưng bố đã hi sinh tất cả vì tôi, một ngày làm 18 tiếng nuôi tôi ăn học, nên tôi đành phải sống trong căn nhà đầy mùi gỗ mục lá thối của Mai Mai.
Tôi tưởng mọi chuyện sẽ tốt đẹp, nào ngờ Mai Mai mãi không có th/ai, bác sĩ nói cô ấy không thể mang th/ai.
Nhưng dì mách nước, bảo đục vài mảnh đ/á từ tượng Tiên Nương Nương cho vợ tôi ăn thì sẽ có th/ai.
Biết đâu thử xem? Hơn nữa, cái gọi là Tiên Nương Nương, chẳng phải chỉ là khối thiên thạch từ trời rơi xuống sao?
Hình dáng giống người phụ nữ ngồi khoanh chân, bị dân làng thần thánh hóa, biết đâu thật sự có tác dụng thần kỳ của vật thể ngoài hành tinh.
Tám tháng trước, tôi về làng đục lấy vài mẩu đ/á từ tượng, dỗ Mai Mai ăn vào.
Tệ nhất cũng chỉ là ăn vài cục đ/á.
Vậy mà cô ấy thật sự có th/ai.
À phải rồi, dì... sao tôi cứ quên bà ấy mãi!
Chính bà ấy đã mách cách này, có lẽ bà cũng biết cách giải quyết!
15
Trong ánh đèn pha, cỏ lau thưa dần, đã thấy bóng làng hiện ra.
Tôi dừng xe, lôi điện thoại ra, nhưng trong danh bạ không thấy số của dì đâu.
Tôi lục lại ứng dụng chat cũng không thấy, ngay cả lịch sử trò chuyện cũng biến mất.
Dì sống ở làng mãi, lẽ nào không dùng điện thoại? Tôi nhớ không rõ lắm... chỉ thấy đầu đ/au như búa bổ.
Những ký ức về dì từ thuở bé lướt qua: bà dạy tôi đồng d/ao, chỉ đường về nhà, dạy cách theo đuổi Mai Mai, cách để Mai Mai có th/ai...
Nhưng trong những hình ảnh ấy, bản thân sự tồn tại của dì hoàn toàn mờ nhạt.
Chỉ có tôi, tôi gọi dì trước gương, nói chuyện với chiếc điện thoại tắt ng/uồn, cười một mình với không khí.
Tôi thật sự có một người dì sao? Tôi cảm thấy mình sắp phát đi/ên.
Đột nhiên! Sau tai vang lên tiếng đùng đùng.
Âm thanh phát ra từ cốp xe.
Đùng! Đùng!
Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng...
Như tiếng trống dồn dập, càng lúc càng gấp gáp, dường như sắp phá tung cốp xe!
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook