Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi là kẻ gi*t người. Để tìm ra chứng cứ buộc tội tôi, cảnh sát cử người đến điều tra ngay bên cạnh. Nhưng hắn không biết, làng chúng tôi âm thịnh dương suy. Đàn ông nào tới làng chúng tôi đều bị đem ra phối giống cho cả làng, không một ai sống sót rời đi.
1
"Tên họ?"
"Hồ Nhuận."
"Tuổi?"
"28."
Tôi từng nghĩ một ngày nào đó mình sẽ ngồi trong phòng thẩm vấn. Chỉ là không ngờ ngày ấy lại đến nhanh thế. Viên cảnh sát đối diện sở hữu gương mặt điển trai hơn cả ngôi sao điện ảnh. Tóc hơi dài, mái che kín cả lông mày. Râu ria mọc um tùm chẳng biết mấy ngày chưa cạo. Suốt buổi thẩm vấn, hắn khoanh tay ngả người trên ghế, chân này gác lên chân kia nhịp nhịp, miệng nhai kẹo cao su suốt. Nói chung, toát lên dáng vẻ công tử bột phóng túng. Kẻ như thế này lại là đội trưởng đội hình sự. Hắn tự xưng Lý Việt. Viên cảnh trẻ bên cạnh là đồ đệ Tiểu Trương. Theo lời hắn, họ đã truy bắt vụ án mạng liên hoàn của Cố Lãng suốt mấy năm nay. Đối phương vô cùng gian xảo, chẳng để lại dấu vết gì. Duy nhất một lần, tại hiện trường vụ án cuối cùng nửa năm trước. Ngay khi họ sắp bắt được thì hắn đào tẩu. Sau đó, họ nghi ngờ đây là vụ án có nhiều người hợp tác thực hiện. Khi theo dõi anh trai Cố Dã của Cố Lãng, đối phương đã bắt xe tới làng chúng tôi. Ban đầu họ vẫn phục bên ngoài, đến khi phát hiện bất ổn thì Cố Dã đã bị Cửu Cô gi*t ch*t. Dù x/á/c đã cho chó ăn hết, họ vẫn tìm thấy DNA của Cố Dã trong sân sau nhà Cửu Cô. Đương nhiên, cả của Cố Lãng nữa.
"Thưa cảnh sát, những điều ngài nói tôi đã rõ, nhưng chúng liên quan gì đến tôi?"
Tôi khẽ liếc mắt đưa tình, nở nụ cười dịu dàng hỏi. Tiểu Trương còn trẻ, vừa thấy tôi cười đã đỏ mặt quay đi. Nhưng Lý Việt thì khác. Chính x/á/c mà nói, ánh mắt hắn nhìn tôi khác hẳn mọi đàn ông khác. Những kẻ khác, kẻ thì giả vẻ lịch lãm nhưng thực chất là đồ bại hoại. Kẻ thì không che giấu lòng d/âm dục. Còn hắn, chỉ lơ đễnh xoay cây bút trên tay. Dường như nụ cười quyến rũ tôi cố tình phô ra chẳng khiến hắn nao núng chút nào.
Lý Việt giữ nguyên sắc mặt, bình thản nói: "Chúng tôi nghi ngờ cô có liên quan đến vụ s/át h/ại Cố Dã và Cố Lãng."
"Thưa cảnh sát, các vị căn cứ vào đâu? Có chứng cứ không?"
"Sẽ có thôi."
Giọng hắn đầy quả quyết. Có vẻ hắn khó đối phó hơn tất cả đàn ông tôi từng gặp. Quan trọng nhất, hắn là người tốt. Mà tôi, không muốn động thủ với người tốt.
2
Tôi bị giam ba ngày.
Ngày đầu, họ tra hỏi chi tiết về tiếp xúc giữa tôi với Cố Lãng, Cố Dã. Ngoài chuyện phối giống, tôi đều trả lời thành thực từng chi tiết.
"Sau khi c/ứu Cố Lãng, sao không báo cảnh sát?"
"Thưa cảnh sát, hắn nói tên là Cố Dã."
"Hắn cho tôi xem chứng minh thư, ảnh thời nhỏ, cả vết s/ẹo giữa chân mày nữa."
"Chuyện này phải trách các vị, tấm hình các vị công bố không có vết s/ẹo trên chân mày."
Lời tôi khiến Tiểu Trương tức gi/ận. Nhưng Lý Việt vẫn nhai kẹo cao su, không nói thêm gì mà tiếp tục chất vấn.
"Thế Cố Dã? Sao các người bắt được hắn?"
Quả nhiên là "bắt được". Hầu như câu nào hắn cũng giăng bẫy.
"Thưa cảnh sát, tôi không hiểu ý ngài."
"Tôi chỉ là con gái yếu đuối tay không bắt nổi gà."
"Dù là trưởng thôn cũng chỉ vì đọc sách nhiều hơn đôi chút. Sao dám bắt người?"
"Bác sĩ Cố lấy m/áu chúng tôi nói cần xét nghiệm kỹ hơn, sau đó chúng tôi ngất đi."
"Chuyện sau đó tôi không rõ."
"Cửu Cô luôn miệng nói trả th/ù cho con gái, tôi không biết vì sao bà ấy bắt bác sĩ Cố, cũng không biết bà ấy ra tay khi nào."
Tôi vừa dứt lời, Tiểu Trương không nhịn được, đ/ập bàn đ/á/nh "cạch" một tiếng.
"Hồ Nhuận, tôi khuyên cô thành khẩn khai báo, thành thật được khoan hồng, chống đối sẽ bị trừng trị nghiêm khắc!"
Hắn trông thật hung dữ. Tôi giả vờ r/un r/ẩy hỏi: "Thưa cảnh sát, các vị định dùng nhục hình ép cung sao? Tôi đã nói hết những gì biết rồi."
Mọi thứ đều cần chứng cứ. Mà họ, không có chứng cứ.
Ngày thứ hai, họ hỏi về mối tình đầu Quý Kiêu của tôi. Lần này, vẻ bình tĩnh của tôi cuối cùng cũng tan vỡ.
"Thưa cảnh sát, anh ấy là cha con gái tôi, tôi yêu anh ấy."
"Anh ấy ch*t, tôi đ/au lòng hơn ai hết."
"Tôi thầm thương tr/ộm nhớ anh ấy suốt ba năm trời, sao có thể gi*t anh ấy?"
"Không tin các vị cứ tra weibo và douyin của tôi, mấy năm trước tôi đã lén theo dõi anh ấy rồi."
Đến đây, tôi khéo léo rơi lệ đúng lúc. Lý Việt hiếm hoi nhíu mày, quay bảo cảnh sát trẻ: "Đi lấy cho cô ấy gói khăn giấy, pha thêm ly cà phê."
Ồ, hóa ra Lý cảnh sát cũng biết động lòng thương hoa tiếc ngọc. Trong chốc lát, phòng thẩm vấn chỉ còn lại hai chúng tôi.
Lý Việt rời khỏi vị trí, thong thả bước tới trước mặt tôi. Khoảng cách giữa hai người chưa đầy mười phân. Hắn cao lớn, ánh mắt sắc lạnh khóa ch/ặt gương mặt tôi. Chính x/á/c hơn là dán ch/ặt vào đôi mắt tôi. Hồi lâu sau, hắn thở dài.
"Hồ Nhuận, cô đúng là người phụ nữ thông minh."
3
Ngày thứ ba, họ thông báo Cửu Cô đã khai nhận. Bà ta không chỉ thú nhận đã gi*t Cố Lãng, Cố Dã mà còn khai tôi là chủ mưu vụ án.
Hôm nay, đội trưởng Lý rõ ràng tâm trạng tốt. Hắn định châm th/uốc, nhưng nghĩ lại rồi đổi sang nhai kẹo cao su. Vừa nhai vừa bắt chéo chân gác lên bàn. Uống ngụm cà phê, hắn khuyên nhủ: "Hồ Nhuận, khai đi."
"Nếu cô tự thú, chúng tôi có thể đề nghị tòa án khoan hồng."
"Cô không trực tiếp ra tay, sẽ không bị tù lâu đâu."
"Cô còn trẻ, còn mẹ già và con gái, họ đang cần cô."
Nhớ đến con gái, lòng tôi chùng xuống. Không biết mấy ngày nay con bé thế nào rồi.
"Đúng vậy," tôi gật đầu, nét mặt đượm buồn thương nhớ, "tôi còn mẹ và con gái, họ vẫn cần tôi."
Vừa dứt lời, Tiểu Trương mặt mày hớn hở.
"Cô định khai rồi sao?"
Ngay cả Lý Việt, dù vẫn dáng vẻ bất cần, nhưng chân hắn đã cử động, trong ánh mắt thoáng hiện chút mong chờ.
12
15
Chương 419: Hận ý
Chương 13
Chương 12
Chương 15
Chương 21.
Bình luận
Bình luận Facebook