Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chiếc bình này không dễ nuôi đâu! Phải tìm Đại Sư m/ua mẫu cổ, sau đó lấy m/áu nuôi dưỡng hàng ngày, kiên trì cầu khẩn. Đợi khi cổ thuần, lấy tóc và m/áu người phụ nữ mình thích nhỏ vào là thành công."
Người làng xin được liên lạc của Đại Sư, hớn hở ra về.
Tôi nhìn Triệu Uyển Uyển đang tất bật trong bếp, nghĩ đến việc cô ấy bị thứ đồ bẩn thỉu kia kh/ống ch/ế, lòng dâng lên cảm giác gh/ê r/ợn.
Như cảm nhận được ánh mắt tôi từ góc nhà, cô quay đầu lại mỉm cười dịu dàng, vệt nước mắt trên mặt chưa kịp khô.
Không hiểu sao, nụ cười quen thuộc ấy lại khiến tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp.
3
Làng bỗng dậy sóng phong trào nuôi tình cổ, mỗi khi đến bữa ăn, không khí lại nồng nặc mùi m/áu.
Một cô vợ xinh đẹp ngoan ngoãn là cám dỗ lớn biết bao! Ngay cả bố tôi cũng không cưỡng lại được.
Tôi hiểu ông muốn tìm cho tôi một người mẹ kế, rồi sinh thêm đứa em trai.
Mẹ tôi là người bên ngoài được mang về, nhưng bà mất khi tôi còn rất nhỏ.
Hình dáng mẹ giờ đã mờ nhạt trong ký ức, tôi chỉ còn nhớ mang máng đôi mắt bà rất đẹp, tựa như vạn ngàn tinh tú ngự trị trong đó.
Bố đối xử với mẹ rất tốt. Ông cho mẹ ăn ngon, để mẹ ở trong nhà, thậm chí không bắt mẹ ra đồng làm việc. Nhưng mẹ chẳng hề biết điều! Ngày ngày bà chỉ nghĩ đến việc rời khỏi gia đình này, rời xa bố!
Rồi mẹ nhảy xuống sông, đến giờ vẫn bặt vô âm tín.
Dân làng bảo mẹ ch*t chắc rồi, vì chưa ai rơi xuống con sông ấy mà sống sót trở về.
Suốt bao năm mẹ đi, bố không tái hôn. Có lẽ ông giống tôi, vẫn chờ đợi ngày mẹ quay về. Dĩ nhiên, cũng có thể vì ông không có tiền.
Xét cho cùng, cưới một cô vợ từ bên ngoài về tốn cả xấp tiền dày cộm.
Nhưng tình cổ thì khác, chỉ cần ba tờ mỏng tang.
"Bố ơi, ăn cơm đi ạ!"
Tôi gọi mãi ngoài cửa, bố mới chịu bước ra từ căn phòng khói hương cuồn cuộn.
Cánh cửa nhanh chóng khép kín, che lấp ánh mắt tò mò của tôi, nhưng mùi hương ngọt ngào theo gió thoảng ra vẫn khiến tôi chảy nước mắt.
Môi bố tái nhợt, nhưng tinh thần lại hưng phấn lạ thường, thậm chí ăn hết một bát cơm nữa.
Ăn xong, bố ra đồng làm việc. Đang định đi hái rau cho lợn, ánh mắt tôi bỗng dính ch/ặt vào cánh cửa phòng bố.
Bố luôn cấm tôi vào phòng nuôi tình cổ, sợ tôi làm hỏng bảo bối.
Nhưng tôi tò mò vô cùng về thứ trong chiếc bình kia.
Con gì mà có thể kh/ống ch/ế được cả người sống chứ!
Bị trí tò mò dẫn lối, tôi đẩy cửa phòng bố. Làn khói trắng ngọt ngào ào tới, khiến tôi ho sặc sụa.
Nuôi tình cổ phải tránh ánh sáng, nên cửa sổ đều che rèm vải, tối om.
Tôi bật đèn, ánh sáng vàng vọt soi rõ lớp bụi trắng lơ lửng trong không khí, mờ ảo như mang tấm màn che trước mắt.
Tôi nhanh chóng tìm ra ng/uồn phát bụi - chiếc lư hương trên bàn thờ đang đ/ốt trầm trắng.
Bố từng nói, loại hương này do Đại Sư cung cấp để thờ tình cổ.
Nuôi tình cổ bắt buộc dùng thứ này, mẫu cổ không nhận hương khác sẽ không phát triển.
Tôi lấy chiếm bình gốm đen chứa mẫu cổ xuống, mở nắp. Vệt m/áu khô bám quanh miệng bình in hằn vệt nâu sẫm.
Bình sâu màu đen nên không nhìn rõ vật bên trong, chỉ thấy thứ gì đó dài mảnh màu đen.
Định lấy ra xem kỹ thì bỗng nghe động tĩnh bên ngoài.
Ch*t rồi! Bố về rồi chăng? Nếu bố phát hiện tôi lẻn vào đây, ổng sẽ bẻ g/ãy chân tôi mất!
Tôi r/un r/ẩy đặt bình lại bàn thờ, chui tọt xuống gầm bàn nín thở.
Tấm khăn phủ bàn ngắn ngủn, không che kín được người. Tôi chỉ biết cầu khẩn thầm bố đừng nhìn xuống gầm bàn.
Co ro trong bóng tối, tôi nhìn thấy đôi chân nhỏ xíu mang hài đen bước vào phòng qua khe hở.
Đôi chân ấy bé hơn chân bố rất nhiều.
Không phải bố!
Vừa thở phào, tim tôi lại thót lại.
Nếu không phải bố, vậy ai vào phòng lúc này?
Trước kia nhà có bà nội cùng ở, nhưng mẹ mất tích hai năm trước, bà nội cũng qu/a đ/ời năm ngoái. Giờ chỉ còn tôi với bố. Lẽ nào là tr/ộm?
Tôi hé vạt khăn bàn, cố nhìn rõ kẻ xâm nhập.
Ngay lập tức, mắt tôi trợn tròn, lông tóc dựng đứng.
Đôi chân kia khi bước đi hoàn toàn không chạm đất!
Tôi bụm ch/ặt miệng, nuốt trọn tiếng thét vào bụng.
Chợt nhớ lời bà nội kể: Chỉ yêu quái trong núi mới đi kiểu chân không chạm đất. Hơn nữa từ nãy đến giờ, tôi chưa nghe thấy tiếng mở cửa!
Chỉ có yêu m/a mới xuyên tường qua vách được! Lẽ nào trong phòng là q/uỷ?!
Tôi kh/iếp s/ợ nhắm nghiền mắt, đi/ên cuồ/ng nghĩ cách đối phó. Nhưng đầu óc trống rỗng.
Chỉ biết cầu nguyện nó mau rời đi.
Nhưng trời không chiều lòng người.
Đôi chân đen càng lúc càng gần, mùi tanh nồng từ nó tỏa ra át cả hương trầm ngọt ngào, len lỏi vào tận óc tôi.
Hai mét.
Hơi thở tôi gấp gáp.
Một mét.
Tim đ/ập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực.
Nửa mét.
Tôi nhắm mắt chờ đợi cái ch*t.
Thình lình—
"Chiêu Đệ! Chiêu Đệ có ở đó không?"
Giọng nói ngọt ngào tựa thiên thần kéo tôi về nhân gian. Mở mắt ra, đôi chân đen cùng mùi hôi thối biến mất không dấu vết!
Chương 24
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 5
Chương 8.
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook