Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- mèo đen
- Chương 5
Lại Tứ cầm ba vạn đó đi đ/á/nh bạc, sạch túi. Bà Trương không có tiền chữa trị, chân bà cứ thế mà hỏng, thành người tàn phế. Thỉnh thoảng đi ngang nhà Lại Tứ, tôi nghe tiếng bà Trương khóc lóc. Bà bảo đùi bà lở loét, mưng mủ, giòi bọ bâu đầy. Lũ giòi ấy cứ thế mà gặm nhấm thịt bà. Đau đớn vô cùng. Bà khóc, khóc mãi, khóc đến m/ù cả đôi mắt. Sau đó, tiếng khóc của bà Trương cũng biến mất. Mẹ tôi kể, Lại Tứ đem bà vào núi sau bỏ mặc, để bà tự sinh tự diệt... Giờ thì tôi đã hiểu lũ mèo hoang trên núi từ đâu mà ra. Chúng đều do người biến thành. Là những người phụ nữ đã ch*t trong làng này hóa kiếp! Giờ đây, chúng trở về b/áo th/ù. Bởi m/a q/uỷ không thể tùy tiện sát sinh, nên người đàn bà ngây ngô bắt anh trai tôi đem cả làng ra làm mồi cược, thua phải chịu, nhân quả báo ứng.
7
Anh trai tôi vẫn tiếp tục đ/á/nh bài với người đàn bà ngây ngô. Cược mười ván thua cả mười. Mỗi lần anh thua, lại có một vị khách ngã xuống. Cuối cùng, khắp sàn nhà ngập tràn m/áu thịt văng tung tóe, chỉ còn lại tôi, ông lão và anh trai tôi là người sống sót. Anh tôi suy sụp tinh thần, tay r/un r/ẩy không giữ nổi lá bài, khóc lóc xin thôi đ/á/nh. Nhưng người đàn bà ngây ngô không buông tha, vẫn thúc giục anh ta lật bài. Không ngoài dự đoán, anh tôi lại thua. Khi anh vứt bài xuống, con mèo đen do mẹ tôi hóa thân liền nhảy bổ lên. Nhưng nó không lao vào tôi hay ông lão, mà giữa không trung đột ngột xoay người, chồm lên người anh trai tôi, cắn x/é một mảng thịt lớn.
"Không!" Anh tôi vùng vẫy kêu thét, "Sao lại ăn thịt tôi? Tôi còn hai món cược nữa mà..."
Đúng vậy, tại sao lại là anh tôi? Đáng lý tôi hoặc ông lão mới là vật đặt cược ván này chứ? Tôi quay sang nhìn ông lão. Từ khi đến đây, ông chưa hề lên tiếng, chỉ đôi tay run nhẹ khiến tôi biết ông còn sống, còn biết sợ hãi. Nhưng giờ tôi mới nhận ra, sự r/un r/ẩy ấy không phải vì khiếp đảm, mà là vì... phấn khích. Ông lão háo hức nhìn mẹ tôi từng miếng x/é x/á/c anh trai tôi, ăn no căng bụng rồi bị người đàn bà ngây ngô túm đuôi dốc ngược, nuốt chửng như bao con mèo hoang khác. Sau khi ăn xong mèo đen, hình dáng người đàn bà biến đổi. Cơ thể nàng hóa thành làn khói đen, hòa vào màn đêm vô tận. Vầng trăng trên trời biến mất, tôi chỉ thấy đôi mắt đỏ như m/áu, lơ lửng như hai chiếc đèn lồng, lạnh lùng dõi theo chúng tôi.
"Đây là cái gì?" Tôi rùng mình hỏi. "Q/uỷ sát đấy," ông lão mắt sáng rực, "thứ ta chờ đợi suốt hai mươi hai năm nay!"
Ông lão nói, người ch*t thành thi, thi giở trò thành q/uỷ, q/uỷ nuốt trăm q/uỷ hóa sát, mà q/uỷ sát là thứ tà á/c nhất, có thể cải tử hoàn sinh.
"Thế ra... ông cố tình?" Tôi chợt vỡ lẽ, "Cái ch*t của anh tôi, mẹ tôi... không, tất cả dân làng đều nằm trong kế hoạch của ông?"
"Không thì sao? Ngươi tưởng ai mách mẹ ngươi về người đàn bà ngây ngô ở phố huyện?"
Ông lão đã biết mẹ tôi khát cháu, nhất định sẽ nhặt nàng về. Ông cũng rõ tính anh trai tôi, người đàn bà ấy khó sống nổi trong nhà chúng tôi. Quả nhiên, nàng ch*t. Ông lão bảo mẹ tôi dùng qu/an t/ài gỗ vàng ch/ôn cất, đặt hai xâu tiền trấn yêu ở đầu qu/an t/ài. Nhưng đó không phải để xoa dịu oán khí, mà là khơi dậy tà khí trong lòng nàng.
"Con mụ ng/u ngốc nhà ngươi, vì tiếc chút tiền mà suýt hỏng việc của ta," ông lão gằn giọng, "may thay, trời có mắt, để con mèo đen tà nhất nhập vào x/á/c nàng, khiến kế hoạch của ta thuận lợi."
Cái đêm ấy, sợi tóc tôi ném cho người đàn bà ngây ngô chẳng có tác dụng gì. Kẻ thực sự tác hợp âm duyên giữa nàng và anh trai tôi chính là ông lão. Hắn có trong tay bát tự của anh tôi.
"Nhưng tại sao ông phải làm thế?"
Ông lão tuổi trung niên mất con, vì muốn có người bưng bát hương, cầm cờ phướn khi ch*t, nên xem anh trai tôi như con đẻ. Chút tiền dành dụm cả đời đều đổ vào anh ta. Ông lão trừng mắt như muốn phun lửa: "Tại sao ư? Sao không hỏi mẹ ngươi và thằng anh ngươi?"
Sau khi con trai ông mất, cả làng biết ông không có con nối dõi, cố ý b/ắt n/ạt. Hôm thì "mượn" xẻng, hôm lại "mượn" chỗ để khoai chưa b/án hết... Ông lão tìm anh trai tôi, mong anh đứng ra bênh vực, dọa cho lũ vô lại trong làng một phen. Nhưng anh tôi lục hết số tiền chữa bệ/nh dưới gối ông rồi lao vào sò/ng b/ạc, mặc kệ ông. Còn mẹ tôi, bà giúp ông m/ắng đuổi lũ c/ôn đ/ồ, nhưng chỉ vì xem những thứ ấy là tài sản của anh trai tôi, mong ông ch*t sớm để anh được hưởng nhà cửa, đất đai.
"Hồi đó, Thông (con trai ông) cùng anh trai ngươi ra hồ chơi nước. Anh trai ngươi ngoi lên, còn Thông của ta thì..." Ông lão rơi những giọt nước mắt đục ngầu, "Tại sao lại là Thông nhà ta?"
"Chúng nó coi ta không có con nối dõi mà b/ắt n/ạt, vậy ta sẽ đưa con trai ta trở lại!" Trong lúc nói, ngón tay ông lão vung lên vài đường trong không trung. Tôi còn chưa kịp nhìn rõ, đã nghe thấy tiếng rú đ/au đớn vang lên từ hư không. Ông lão định luyện hóa q/uỷ sát từ người đàn bà ngây ngô!
8
Ông lão từng nói q/uỷ sát cực kỳ lợi hại, nhưng trên không trung, tiếng người đàn bà ngây ngô càng lúc càng thảm thiết, hình dáng che kín trăng sao cũng teo nhỏ dần. Nàng không địch nổi ông lão.
"Q/uỷ sát do chính tay ta nuôi dưỡng, lẽ nào ta không trị nổi?" Ông lão nói giọng đanh thép, nhưng mặt mày tái nhợt, một chân quỳ sát đất, toàn thân run bần bật. Dù khá vất vả, ông vẫn thắng. Tà khí của người đàn bà ngây ngô bị nén thành viên nhỏ cỡ quả trứng ngỗng. Ông lão chắp tay nâng nó, gọi tôi: "Lại đây."
Ngay khi ông lão và người đàn bà giằng co, tôi đã quay người bỏ chạy.
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook