Gọi Hồn Ma Quái

Gọi Hồn Ma Quái

Chương 5

23/01/2026 07:19

Vương Lão Tứ ra hiệu mọi người đi theo, họ đi mãi đến một khu vực hẻo lánh phía sau núi thì kiệu mới dừng lại. Điều khiến ai nấy kinh ngạc là giữa chốn hoang vu này lại có một ngôi m/ộ. Ngôi m/ộ xiêu vẹo, đầy cỏ dại, không rõ xây từ bao giờ, bên cạnh còn có một cỗ qu/an t/ài cũ kỹ. Mọi người quan sát một lúc thì từ trong rừng cây bỗng lục tục xuất hiện vô số bóng người đen kịt, họ vây quanh ngôi m/ộ la hét ầm ĩ. Vương Lão Tứ thấy tình thế bất ổn liền muốn kéo mọi người rút lui. Nhưng ngay lúc ấy, nắp qu/an t/ài bỗng từ từ mở ra. Cậu Hai từ bên trong chậm rãi đứng dậy. Tiếp đó, tấm màn kiệu hoa được kéo lên, người phụ nữ mặt đen bước ra, tiến đến trước mặt cậu Hai, chiếc lưỡi dài ngoẵng đặt lên vai ông. Cậu Hai cười ngây dại, miệng không ngừng gọi: "Tú... Tú..." Mọi người sững sờ trước cảnh tượng kinh dị ấy. Bỗng một tiếng trẻ con khóc vang vọng khắp rừng núi. Cậu Hai đột ngột quay đầu, ánh mắt âm lãnh xuyên thấu vào tim bố tôi đang núp trong bóng tối: "Anh à, mọi người đến đây đi..." Câu nói này khiến sợi dây căng thẳng trong lòng mọi người đ/ứt phựt. Họ đã bị phát hiện. Vương Lão Tứ nhanh tay rút túi gạo trong người vung ra. Làn khói đen bốc lên, những bóng đen kêu thét tán lo/ạn. "Nhị Tiến mau về!" Vương Lão Tứ hét lớn, mọi người lập tức hiểu ý đồng thanh hô: "Nhị Tiến mau về!" Bố tôi kể, dường như cậu Hai nghe thấy tiếng gọi, đôi mắt đục ngầu bỗng trở nên trong trẻo. Nhưng họ đã chọc gi/ận người phụ nữ mặt đen. Bà ta chống bốn chi bò như sâu bọ lao tới. Mọi người vội vã tản ra, Vương Lão Tứ rút dây thừng thắt ngay vào cổ bà ta. Người phụ nữ mặt đen đ/au đớn, giáng một chưởng vào ng/ực Vương Lão Tứ. Vương Lão Tứ phun m/áu nhưng tay vẫn siết ch/ặt, suýt nữa đã kh/ống ch/ế được đối phương. Đúng lúc ấy, bố tôi thấy môi người phụ nữ máy động, Vương Lão Tứ đột nhiên buông lỏng tay, lảo đảo ngã xuống đất. "Nhị Tiến mau về!" Bố tôi nghe Vương Lão Tứ vẫn gào thét liền hùa theo, những người khác cũng đồng loạt hô vang. Tiếng gọi h/ồn vang vọng khắp khu rừng tối om. Tiếng trẻ khóc càng lúc càng thảm thiết. Bố tôi biết, nếu đêm nay không đưa được h/ồn cậu Hai về, tất cả đều không thoát. "Vãi gạo!" Nghe lệnh thất thanh của Vương Lão Tứ, bố tôi vội nhặt túi gạo rơi dưới đất ném vào người phụ nữ mặt đen. Bà ta ôm đầu, liếc bố tôi ánh mắt đầy h/ận th/ù rồi lao về phía cậu Hai. Bà ta định bắt lấy cậu Hai! Tình thế nguy cấp, mọi người không kịp phản ứng. Vương Lão Tứ nằm bất động trên đất. Ngay khi bàn tay bà ta sắp chạm vào cậu Hai, Tống Đồ Tể từ đâu nhảy ra, vung lưỡi đ/ao ch/ém thẳng vào đầu bà ta. Bố tôi nhận ra đó là thanh đ/ao tổ truyền của gia tộc đ/ao phủ nhà họ Tống. Xoẹt một tiếng, đầu người phụ nữ mặt đen lăn xuống đất. Khói đen cuồn cuộn tỏa ra, mùi tanh hôi khiến mọi người nôn ọe. Tiếng trẻ con khóc bỗng trở nên thê lương, bố tôi bịt ch/ặt tai, chỉ thấy người phụ nữ mất đầu một tay cầm đầu lâu, tay kia lôi cậu Hai biến mất trong rừng sâu. Bố tôi đỡ Vương Lão Tứ dậy, ông ta thở gấp gáp mặt mày kinh hãi: "Mau... mau xem trên m/ộ ghi gì!" Bố tôi choáng váng gật đầu, r/un r/ẩy tiến lại gần ngôi m/ộ. Đó là ngôi m/ộ cũ đầy cỏ dại, ít nhất mười năm. Trên bia gỗ mục nát ghi ng/uệch ngoạc dòng chữ mờ nhạt: "M/ộ vợ ta Tú và con trai ta."

10

Nghe bố tôi kể xong, cả nhà im lặng hồi lâu. Mẹ tôi đặt tôi xuống, dường như chợt nhớ điều gì liền kéo tay bà ngoại. Bà ngoại đầy tâm sự, liếc nhìn rồi gi/ật phắt tay ra. Vương Lão Tứ bước tới, đôi mắt già nua trừng trừng nhìn bà ngoại đầy phẫn nộ: "Chị cả, trước đây Nhị Tiến nhà chị từng làm chuyện bẩn thỉu gì? Đến giờ này chị còn định giấu giếm sao?" Bà ngoại sững người, ánh mắt vừa x/ấu hổ vừa tức gi/ận, môi run run mãi không thốt nên lời. Vương Lão Tứ thấy vậy càng tức: "Hỷ Trụ, gọi người khiêng ta đi, chuyện oan nghiệt này Vương Lão Tứ ta không quản nữa!" Bố tôi nhìn bà ngoại, thấy bà im thin thít liền vội gọi người khiêng Vương Lão Tứ đến trạm xá. Mãi tối muộn ông mới mệt mỏi trở về. Bà ngoại đóng kín cửa phòng, ai gọi cũng không thèm đáp. Đêm xuống, bố mẹ tôi ngồi trên giường nhìn nhau. Bố tôi kể, trên đường đi, ông không nhịn được hỏi Vương Lão Tứ một chuyện. Lúc đó ông ta sắp hàng phục được người phụ nữ mặt đen, vì sao đột nhiên buông tay? Vương Lão Tứ nói, bà ta đã thốt một câu: "Để con tôi nhìn mặt cha nó một lần."

11

Nghe đến đây, mẹ tôi bỗng nức nở khóc. Rồi bà kể cho bố nghe một chuyện cũ. Mười năm trước, khi cậu Hai vừa tốt nghiệp trường huyện đã dẫn về một cô gái thành phố cùng tuổi. Cô gái không xinh đẹp nhưng cậu Hai rất mực yêu thương. Cậu nói cô tên Tú, cha mẹ ở tỉnh khác, cô đi học rồi đi làm, thấy cậu hiền lành chất phác nên muốn theo về làm vợ. Bà ngoại mừng thầm, tuy cô gái không xinh, da ngăm đen nhưng mông nở eo thon, dáng vẻ sinh con trai. Phải biết, cậu Hai là báu vật bà trông trăng trông sao mới có được, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.

Danh sách chương

4 chương
23/01/2026 07:21
0
23/01/2026 07:19
0
23/01/2026 07:17
0
23/01/2026 07:15
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu