Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi nhật thực kết thúc, cả làng tôi bị oán linh buộc phải mang "Chỉ Dẫn H/ồn". Dân làng bắt đầu đi đứng xiêu vẹo, nhón chân bước từng bước. Chẳng bao lâu, cơ thể họ sẽ lở loét toàn thân rồi ch*t trong đ/au đớn.
Ông cả làng bảo, chuyện này xảy ra vì trong làng có kẻ làm đủ chuyện tày trời, mới khiến "Oán Linh Che Mặt Trời" xuất hiện.
01
"Thận, thận, thận." Anh Kiện - người đã mất trí - vung cành cây đi ngang cửa hàng tạp hóa của tôi.
Tôi đặt chiếc máy chơi game xuống, gọi anh lại rồi thương cảm đưa cho anh chai Coca. Chúng tôi vốn là bạn cùng lớp cấp ba, lại cùng làng nên rất thân thiết.
Từ khi anh phát đi/ên năm ngoái, miệng lúc nào cũng lẩm bẩm hai chữ "thận". Dân làng bảo thằng bé này quá cố chấp, thi trượt đại học mà cũng đủ khiến nó đi/ên lo/ạn sao?
"Giờ mỏ cát làng ta làm ăn phát đạt thế này, học đại học làm gì cho phí hoài. Cứ học lái xe tải chở cát đi, mỗi tháng cũng ki/ếm được hơn chục triệu."
"Thằng ngốc không có phúc."
Làng tôi vốn nổi tiếng là làng nghèo. Mãi đến năm năm trước, trưởng thôn vận động mở mỏ khai thác cát, bảo sẽ giải quyết việc làm và kéo kinh tế địa phương đi lên.
Từ khi mỏ cát đi vào hoạt động, hầu như cả làng đều có việc làm. Mẹ tôi cũng xin được việc đãi vàng trong mỏ, ki/ếm đủ tiền mở cái cửa hàng tạp hóa này. Chỉ có điều sớm hôm vất vả.
Mỏ cát hoạt động 24/24, thường xuyên có tàu thuyền cập bến, nhìn bề ngoài kinh doanh rất khấm khá. Chẳng mấy chốc làng thoát nghèo, xây dựng thêm nhiều thứ, như con đường nhựa trước cửa hàng tôi chính là làm hai năm trước.
Anh Kiện uống xong Coca, lại vung cành cây nhảy cẫng lên bỏ đi. Tôi chợt tỉnh, ngước nhìn cây ngân hạnh trước sân. Tiếng ve kêu hôm nay thật kỳ lạ, không ồn ào chói tai như mọi khi mà giống như những tràng cười gấp gáp the thé.
Đang ngạc nhiên vì tiếng ve, một ông lão mặt lạ bước tới. Ông ta bặm môi siết ch/ặt cằm, nếp nhăn trên trán như muốn dính liền vào nhau.
"Cụ ơi, đừng đứng giữa đường nguy hiểm lắm, coi chừng xe chở cát đ/âm phải."
Thấy tôi lên tiếng, ông lão tiến lại gần: "Dạo gần đây làng các chú có xảy ra chuyện gì kỳ lạ không?"
"Chuyện lạ ư? Không có, chỉ là mấy hôm trước có nhật thực thôi. Cháu sống tới giờ mới thấy lần đầu." Tôi thản nhiên đáp.
Ông lão lại nhíu mày. Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của ông, lòng tôi cũng thấy nơm nớp. Cả nước không có báo cáo nào về nhật thực, ngay cả huyện chúng tôi cũng không. Hỏi thăm dân làng bên cạnh, họ cũng bảo không thấy. Chỉ riêng làng tôi, nửa tháng trước chìm trong bóng tối dày đặc.
Từ 10 giờ sáng đến 8 giờ tối, cả làng tối om như bưng, điện cũng mất luôn. Bật lửa hay diêm đều không ch/áy, ngay cả màn hình điện thoại cũng không nhìn thấy. Dân làng bảo nhật thực nào cũng thế.
Nghe xong miêu tả của tôi, mồ hôi lấm tấm trên trán ông lão: "Cụ làm sao thế?"
"Oán linh che mặt trời... Trong làng các chú chắc chắn có người làm chuyện thập á/c bất xá. Oán khí đủ sức che khuất mặt trời, kinh khủng như vậy chắc không phải việc lão có thể giải quyết..."
Tôi nuốt nước bọt, im lặng nghe ông lẩm bẩm. Sau đó ông hỏi thêm vài chuyện. Nói chuyện một lúc, ông đ/ập đùi quyết định: "Thôi được, cũng coi như chú với lão có duyên, c/ứu được một người nào hay người ấy."
Ông cắn ngón tay, bất ngờ quệt một vệt m/áu lên trán tôi rồi quay lưng bỏ đi. Vừa đi ông vừa lẩm bẩm: "Mẹ kiếp, tu hành năm mươi năm, vừa ra tay đã phải trả giá đắt thế này. Chu Đạo Toàn, lão già này hại ta quá!"
02
"Làng mình trước đây có ai làm chuyện gì x/ấu xa không? Loại cực kỳ tàn á/c ấy?"
Trên bàn ăn tối, tôi cầm bát cơm giả vờ thản nhiên hỏi. "Không có, đừng có bịa." Mẹ tôi vừa gắp thức ăn vừa đáp qua loa.
"Con nghe nói mùa hè năm ngoái có người phụ nữ..."
"Im đi! Còn ăn cơm nữa không? Không ăn thì cút ra trông cửa hàng!"
Bà đ/ập đũa xuống bàn, gi/ận dữ nhìn tôi. Tôi không cãi lại, chỉ khẩn khoản: "Mẹ ơi, mình chuyển nhà đi thôi?"
"Đang yên ổn thế này, chuyển nhà làm gì?"
"Con muốn lên huyện ôn thi, để vào được trường tốt..." Tôi thực sự không tìm được lý do thích hợp để thuyết phục mẹ dời đi. Nhưng những lời ông lão hôm nay khiến tôi không thể không bận tâm.
"Thành tích như con thì ôn thi cái gì, có đậu nổi đâu. Con cứ ở nhà trông cửa hàng. Hai năm nữa mẹ mai mối cho, sẽ m/ua cho con căn nhà trong huyện. Con đã trưởng thành rồi, đừng suốt ngày chỉ biết chơi game..."
"Mẹ lấy đâu ra tiền m/ua nhà trong huyện?"
Bà không trả lời, tiếp tục say sưa vạch ra kế hoạch tương lai cho tôi. Tôi không nghe thêm được nửa lời, chỉ cúi đầu cơm chan canh một cách máy móc.
Đặt bát đũa xuống, tôi trở về phòng riêng, ôm chiếc gối dài trằn trọc nghĩ về những lời ông lão ngày hôm nay.
"Trong làng các chú có ai từng làm chuyện cực kỳ tàn á/c không?"
"Cháu nên nhanh chóng dọn đi, bây giờ còn kịp."
Tôi cố gắng ghép nối những mảnh ký ức rời rạc trong đầu.
Một đêm mùa hè năm ngoái, sau khi thi đại học xong, tôi vừa trông cửa hàng vừa chờ kết quả, lướt điện thoại đến khuya. Đang định đóng cửa lên lầu thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân vội vã đâu đó gần đây.
Chưa kịp hiểu chuyện gì, tiếng chân ngày càng gần. Tôi chưa kịp đứng dậy xem thì đột nhiên một người phụ nữ tóc dài đầy m/áu, đồng tử đen ngòm chìa tay bám vào cánh cửa.
Tôi gi/ật b/ắn người khỏi ghế. Trên người, tay cô ấy cũng đầy m/áu, đang cố lết vào cửa hàng.
"C/ứu..."
Chưa kịp thốt trọn vẹn một chữ, đôi bàn tay to lớn từ phía sau đã bịt miệng cô ta, lôi mạnh đi mất. Ngoài trời tối đen, tôi không dám lại gần xem chuyện gì xảy ra, cũng chẳng nghe thấy thêm âm thanh nào.
Đợi đến khi chắc chắn xung quanh không còn ai, tôi mới lấy chiếc khăn cũ lau sạch vết m/áu trên cửa, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Bình luận
Bình luận Facebook