Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- ma cô dâu
- Chương 5
Trong nhóm chat gào thét thảm thiết.
Tôi thì hoàn toàn choáng váng.
Trương Siêu ch*t rồi?
Vậy người đang lái xe phía trước là ai?
Chả trách hắn có thể xuất hiện nhanh như vậy, té ra thằng chả cũng đã ch*t.
Lẽ nào, Trương Siêu đến đòi mạng tôi?
Tôi đâu dám đem tính mạng mình ra đ/á/nh cược với lương tâm của m/a q/uỷ.
Nhưng lúc này tôi cũng không dám đ/á/nh động.
Suy nghĩ một lát, tôi nảy ra một kế.
"Í ối, Trương Siêu, cậu dừng xe tí đi, tôi đái dắt quá."
"Phía trước có tiệm KFC, để tôi vào đó giải quyết cái đã."
"Dù sao chúng ta cũng đã chạy khá xa rồi, con nữ q/uỷ kia chắc không đuổi kịp đâu."
Nhưng Trương Siêu nhất quyết không dừng xe, miệng không ngừng lẩm bẩm "Đến nhà ta đi", "Lúc đó muốn đái gì thì đái".
Tôi cảm thấy sởn da gà.
Vội vàng kéo khóa mở cửa hai lần, ngay khi cửa xe vừa hé mở, tôi nhảy phốc ra ngoài.
May mà đêm khuya đường vắng, không thì tôi đã thành thịt băm dưới bánh xe.
Bất chấp đ/au đớn, tôi đứng dậy chạy trối ch*t.
"Chạy đến chỗ đông người, đông người thì dương khí vượng!"
Chỉ có điều đã gần 10 giờ đêm, nơi duy nhất còn đông người chắc chỉ có quán net.
Vừa định lao vào quán net, bỗng một chiếc xe dừng ngay cạnh tôi.
8
"Thằng nhóc, mày làm gì ở đây?"
Tim tôi chưa kịp định, tưởng Trương Siêu đuổi tới nơi, thì một giọng nói quen thuộc vang lên.
Là Tôn Đông Húc.
Như chạm phải c/ứu tinh, tôi lập tức nhảy lên xe hắn.
"Nhanh, nhanh chạy đi, Trương Siêu sắp tới rồi!"
Thực ra chẳng cần tôi giải thích dài dòng, xe Trương Siêu đã lao tới như đi/ên.
Xuyên qua kính chắn gió, có thể thấy rõ gương mặt hung tợn của hắn.
Tôn Đông Húc thốt lên "Đm mày" rồi phóng xe lùi vun vút, đạp ga chạy về phía ngược lại.
"Đm thằng khốn này không phải ch*t rồi sao? Sao lại xuất hiện?"
"Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?"
"Mày đúng là ông hoàng mang vận đen đến cho tao!"
Tôn Đông Húc vừa lái vừa hốt hoảng gào thét.
Nhưng đó cũng chính là điều tôi muốn biết.
"Lắm mồm, tập trung lái đi."
Tôi liếc nhìn phía sau, lập tức sởn da gà.
Xe Trương Siêu bám sát phía sau, không hề bị bỏ xa.
Chẳng mấy chốc, trước mặt xuất hiện hai con đường: một đường nhỏ và một đường lên cao tốc.
Tôn Đông Húc không ngần ngại rẽ vào đường cao tốc.
"Trên cao tốc mới tăng tốc được, mới thoát khỏi thằng khốn đó."
Quả đúng như vậy.
Lên cao tốc, sức mạnh hai chiếc xe của Tôn Đông Húc và Trương Siêu lộ rõ sự chênh lệch.
Chẳng mấy chốc, bóng xe Trương Siêu đã biến mất.
Tôi mềm nhũn dựa vào ghế xe.
Nhưng chưa được bao lâu, điện thoại lại réo vang.
Mở ra xem, hóa ra là tin nhắn của Bạch Tiểu Điềm.
"Em đang rất nguy hiểm, chị không đùa đâu, nói ngay cho chị biết em ở đâu, chị đến c/ứu."
Sau đó cô ta lại gửi thêm vài tin tương tự.
Tôi mặc kệ, cho rằng đây chỉ là th/ủ đo/ạn mồi chài của cô ta.
Lúc này trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ: chạy!
"Chị tìm thấy em rồi, em đang cùng Tôn Đông Húc? Em ng/u à, hắn ta cùng Trương Siêu đều đã ch*t cả rồi!"
Tôi cảm thấy gáy lạnh toát.
Cô ta gắn định vị và nghe lén trên người tôi sao? Làm sao cô ta biết được?
Hơn nữa, tại sao cô ta nói Tôn Đông Húc cũng đã ch*t?
Tôi bản năng liếc nhìn Tôn Đông Húc, hắn mặt mũi hồng hào, đâu giống người ch*t.
Dù vẫn không thèm trả lời cô ta, nhưng trong lòng tôi vẫn nơm nớp lo sợ, lập tức nhắn tin hỏi lớp trưởng x/á/c minh.
Bố cô ấy làm ở công an, may ra có tin tức gì đó.
Nhưng không ngờ, khi tôi hỏi người ch*t còn lại có phải Tôn Đông Húc không, lớp trưởng gửi ngay biểu tượng kinh ngạc.
Cô ấy hỏi tôi có phải "Bách Hiểu Sinh giang hồ" không, tin tức linh thông thế, dù cô ấy cũng vừa nghe bố kể xong chuyện này.
Sau đó lớp trưởng lại gửi thêm vài tin, nhưng tôi đã hoàn toàn không còn tâm trạng đọc nữa.
Tôi cảm thấy hai chân bủn rủn.
Đầu tiên là Bạch Tiểu Điềm, sau đến Trương Siêu, cuối cùng lại là Tôn Đông Húc.
Trời ơi, hôm nay ngài nhất định phải lấy mạng con sao?
Tay tôi đã đặt lên khóa dây an toàn.
Chỉ có điều lúc này, tôi không dám tùy tiện nhảy xuống.
Đây là đường cao tốc, phía sau thỉnh thoảng có xe chạy qua, nhảy xuống chắc chắn bị cán ch*t.
Đang lúc do dự, Tôn Đông Húc bỗng lạnh lùng lên tiếng: "Mày biết cả rồi?"
"Biết gì?" Tôi giả vờ ngây ngô, nhưng trong lòng đã dậy sóng.
Đến lúc này, Tôn Đông Húc cũng không giấu giếm nữa.
Hắn cười một tiếng âm lãnh.
"Đương nhiên là chuyện tao và Trương Siêu đều đã ch*t."
"Mày..."
Tôi kinh ngạc nhìn hắn, dù đã biết hắn ch*t rồi, nhưng thực sự nghe từ miệng hắn nói ra, tôi vẫn thấy vô cùng kh/iếp s/ợ.
"Đừng ngạc nhiên, mày sắp giống bọn tao rồi, lúc đó chúng ta vẫn là huynh đệ tốt!"
Sau đó Tôn Đông Húc còn nói, lý do trước đó hắn "c/ứu" tôi, hoàn toàn là do hắn và Trương Siêu đ/á/nh cược xem tôi sẽ ch*t trong tay ai.
Nói xong, Tôn Đông Húc đột nhiên đạp hết ga, định vượt qua dải phân cách, lao thẳng vào chiếc xe tải đang chạy ngược chiều.
"Mày muốn làm gì?"
Tôi hoảng lo/ạn, bản năng gi/ật vô lăng.
Nhưng vô lăng như bén rễ, không nhúc nhích.
Đồng thời tôi cũng phát hiện, đầu, thân người, cánh tay Tôn Đông Húc bắt đầu chảy ra m/áu mủ.
Thân thể vốn nguyên vẹn giờ xuất hiện những vết khâu gh/ê r/ợn.
"Huynh đệ, đừng trách tao, lúc trước hẹn nhau đến Nội Mông tìm Trương Siêu chơi, kết quả mày nuốt lời, giờ hai đứa tao đều ch*t cả rồi, mày không xuống cùng à?"
"Chúng ta đã thề rồi, huynh đệ tốt không bao giờ xa nhau."
Bình luận
Bình luận Facebook