Chương 6: Ngôi Mộ Cổ Không Tên

Chương 6: Ngôi Mộ Cổ Không Tên

Chương 1

22/01/2026 09:48

Tôi là một đạo sĩ, mất hết tu vi, cạn kiệt dương thọ. Trong lúc thập tử nhất sinh, bị một con m/a c/ứu. Nhưng c/ứu thì c/ứu, sao trên ng/ực lại mọc thêm hai cục thịt này? Biến một thanh niên điển trai thành một cô gái yểu điệu thế này có hơi vô nhân đạo không?

1

Để giúp bạn tìm th* th/ể con gái, tôi dẫn theo tiểu q/uỷ nuôi vào núi lớn Nam Châu. Sau khi liều mạng trừ diệt yêu nhân, dương thọ của tôi cũng hết sạch. Tưởng rằng kiếp sống ngắn ngủi đã kết thúc, không ngờ vẫn có thể mở mắt.

"Tôi... đang ở đâu?"

A Châu ngồi xuống bên giường, nắm tay tôi: "Băng Thành."

"Băng Thành? Chẳng phải ta đang ở Nam Châu sao?"

"Cậu đã ngủ nửa năm rồi."

"Nửa năm?" Tôi lắc đầu chóng mặt: "Tưởng chỉ chợp mắt một lát thôi."

Định ngồi dậy nhưng cơ thể suy nhược lâu ngày không cử động nổi, vật lộn mãi vẫn bất lực.

"Không đúng, ta nhớ chỉ còn một tháng dương thọ, sao qua nửa năm vẫn chưa ch*t?"

Nghe vậy, A Châu có chút ngượng ngùng. Suy nghĩ hồi lâu rồi nói thật: "Thực ra... cậu đã ch*t rồi. Nói chính x/á/c thì giờ cậu là m/a."

"M/a?"

Tiểu hồ ly trong người A Châu lên tiếng: "Cậu và A Châu kết linh khế, cậu có thể chuyển dương thọ cho nó, nó cũng có thể chuyển âm thọ cho cậu. Giờ cậu đang dùng âm thọ đấy."

M/a ư? Tôi cười khổ lắc đầu. Là đạo sĩ trừ m/a diệt yêu, không ngờ hôm nay chính mình lại thành m/a. Cảm giác kỳ lạ như điệp viên lâu năm cuối cùng bị chính chủ cũ phản bội.

"Sống được là may rồi. Vả lại không phải không có cách phục hồi. Một tháng dương thọ kia ta đã phong ấn giúp cậu."

Tôi gật đầu: "Đói quá, ki/ếm gì ăn đi."

Xoa bụng đói lép kẹp. Ơ kìa? Cơ bụng đâu mất rồi? Tay sờ lên cao mãi... Vãi lúa! Hai cục này...

Bóp bóp.

Mẹ kiếp!

"Hồ ly ch*t ti/ệt! Mày làm gì với tao? Sao tao thành đàn bà rồi hả?"

2

"Nào nào, đứa nào giải thích phát xem nào?"

A Châu đỏ mặt im thin thít, nhường quyền kiểm soát cơ thể cho tiểu hồ ly bên trong.

"Gào cái gì? Người bị thương nặng, chỉ còn một tháng sống, núi non chưa ra khỏi đã ch*t thì bọn này tính sao? Ngồi nhìn cậu tắt thở?"

"Không phải..." Tôi gãi đầu: "Giờ tôi thành m/a, ch*t nữa cũng là m/a, khác gì nhau?"

"Cậu tưởng tại sao phải vượt ngàn dặm tới Băng Thành? Chẳng phải để giải quyết vấn đề của cậu sao? Cậu biết Sơn Q/uỷ Bà Bà và Tiểu Bảo vất vả thế nào để bảo tồn chút dương thọ của cậu không?"

Tôi im lặng. Lý lẽ đúng là như vậy, bọn họ cũng thật lòng tốt. Nhưng đột nhiên biến thành phụ nữ, trong lòng tôi thật khó chấp nhận.

"Nhưng cũng không thể dùng th* th/ể con gái lão đạo được chứ? Bọn mình vào núi để an táng cô ấy, giờ... giải thích sao với lão ấy đây?"

"Nhục thể cũ của cậu đã hỏng hoàn toàn, như ngọn đèn trước gió, chạm vào là vỡ vụn. Th* th/ể này đã được luyện hóa để tạo trận, vừa khớp với cậu. Tình thế cấp bách, tìm đâu ra nhục thể khác."

Tôi xoa mặt. Làn da mịn màng, cảm giác mềm mại khiến tôi vô cùng bất an.

"Vậy sau này gặp lão đạo tôi gọi ông ấy là gì? Gọi bố?"

Thôi, sự đã rồi thì đành chấp nhận. Tôi chống chân r/un r/ẩy xuống giường.

"Cậu đi đâu?"

"Tao đi đái!"

"Ngồi xuống mà tè, đừng có đứng." Tiểu hồ ly cười khúc khích.

"Mẹ mày... Thôi được!" Vừa bước vào nhà vệ sinh, tôi quay đầu bước ra ngay.

"Lại sao nữa?"

"Ngại quá, tè không nổi..." Mặt tôi đỏ bừng đến tận mang tai, giọng nhỏ hơn cả muỗi vo ve.

"Thì nhịn đi, không nhịn được thì tè ra quần. À mà nhắc trước, tè ra quần thì phải tắm đấy."

Ôi trời!

"Đúng rồi, sau này tao tắm rửa kiểu gì?"

"Nhịn!" "Nhịn!"

A Châu và tiểu hồ ly đồng thanh quát. Nóng nảy cái gì? Tao ra nông nỗi này chẳng phải do hai người hay sao!

3

"Cho tôi hỏi cái này." Tôi nhìn gương mặt tuyệt thế của A Châu, cân nhắc câu hỏi này có khiến mình gặp họa không.

"Hai người nhiều kinh nghiệm hơn, tình trạng tôi thế này... liệu có còn tới kỳ không? Có cần chuẩn bị băng vệ sinh không?"

A Châu chậm rãi bước tới, véo tai tôi: "Sao tôi cảm giác cậu đ/âm ra thích thú thế nhỉ? Cần tôi ki/ếm cho cậu một anh chàng, trải nghiệm cảm giác chưa từng có không?"

"Không cần đâu không cần đâu!"

Nói chuyện tử tế đi, động tay động chân làm gì.

Dưới sự dẫn dắt của tiểu hồ ly, chúng tôi lên đường tới Phụng Sơn. Nó nói có bạn ở đó có thể giúp tôi. Suốt đường đi, một yêu một q/uỷ không ngừng giảng giải kiến thức làm m/a.

"Giờ cậu có nhục thể, khác với m/a thông thường. Nhưng tốt nhất đừng tiếp xúc lâu dưới nắng gắt."

"Giờ cậu có thể thử vận dụng âm khí. Trước hết dùng âm khí bao bọc cơ thể, quen rồi có thể hóa thành quang ảnh, di chuyển rất nhanh."

"Dù là đạo sĩ hiểu rõ về m/a, nhưng cậu chưa từng thực hành. Giờ cậu đã có sức chiến đấu, hữu dụng hơn thằng đạo sĩ phế vật ngày xưa nhiều."

"Báo cáo." Tôi giơ tay: "Tuyên bố trước, tôi không có ý định làm m/a mãi. Nếu thật sự không cách hoàn dương, tôi chọn đầu th/ai."

"Đầu th/ai cái nỗi gì? Cậu còn một tháng dương thọ chưa dùng nữa kìa!"

Tôi sửng sốt: "T/ự s*t không được à?"

"T/ự s*t cái gì? Giờ cậu là m/a, đã ch*t một lần rồi, t/ự s*t kiểu gì?"

Thôi xong, vòng luẩn quẩn không gỡ được.

Gió núi thổi qua, tóc mai bay phấp phới khiến trán tôi ngứa ngáy. Quen tay bẻ ngón tay hình hoa lan, vén tóc sau tai. Cử chỉ yêu kiều ấy khiến A Châu sửng sốt.

"Má ơi má ơi!"

Thói quen này không thể có, không thể có. Tao là đàn ông, tao là đàn ông. Suốt đường đi, tôi đều lẩm nhẩm câu này.

Nửa tháng sau, tôi gặp "bạn" mà tiểu hồ ly nhắc tới. Tưởng cũng là hồ ly, nào ngờ... Nhìn sinh vật nhỏ nhắn xinh xắn với hình trái tim trên mông, tim tôi tan chảy.

"Cô là... Mị Tuyết Nhung?"

Mị Tuyết Nhung? Đây là lần đầu tôi biết tên tiểu hồ ly.

Danh sách chương

3 chương
26/12/2025 02:48
0
26/12/2025 02:48
0
22/01/2026 09:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu