Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Âm Ngọc
- Chương 5
「Cắn mũi lưỡi, dùng m/áu phun vào bà ấy!」
Bản năng sinh tồn khiến tôi vội làm theo, đầu lưỡi đ/au nhói, vị m/áu🩸 lập tức lan khắp miệng.
Một ngụm m/áu phun thẳng vào mặt bà.
Thứ m/áu ấy tựa như axit, trong chớp mắt th/iêu rụp khuôn mặt bà.
Mẹ tôi ôm mặt gào thét lùi lại, mùi khét lẹt nồng nặc bao trùm cầu thang.
Tôi quay người chạy xuống dưới, nhưng lại bị bà đuổi kịp.
Lần này, bà ghì ch/ặt tôi vào tường, không thể nào giãy thoát.
Nghiến răng, tôi lại cắn mạnh vào đầu lưỡi.
Đau điếng.
Nhưng chẳng thấy m/áu chảy ra nữa.
Đôi bàn tay lốm đốm vết tử thi lại xuất hiện trước mặt.
Suýt chạm tới người tôi, một tiếng x/é gió vang lên, thứ gì đó đ/ập thẳng vào người mẹ.
Bà thét lên, lảo đảo lùi hai bước.
Tôi mới nhận ra, vật rơi dưới đất là thanh ki/ếm đồng tiền.
Một người chạy vội lên lầu, kéo tôi ra sau lưng.
Là chàng trai lạ mặt, cùng tuổi với tôi.
Châu Dịch.
「Không sao chứ?」
Tôi thở gấp, lắc đầu, 「Còn ổn.」
Cậu ta khom người nhặt ki/ếm lên, nét mặt nghiêm nghị.
「Mẹ cậu đã bắt đầu hóa sát, tôi không đối phó nổi, chỉ cố trì hoãn chờ sư phụ tới.」
「Nhưng tôi không câu giờ được lâu đâu.」
Lời vừa dứt, mẹ tôi gầm lên, bất ngờ lao về phía Châu Dịch.
「Coi chừng!」
Tôi hét lên, kéo Châu Dịch né sang bên.
Cậu ta loạng choạng lùi hai bước, đẩy nhẹ cánh tay tôi, 「Mục tiêu của bà ấy là cậu, cậu chạy ngay đi!」
「Thế cậu?」
「Bà ta không nhắm vào tôi, cậu đi rồi tôi cũng an toàn.」
Tôi cắn ch/ặt môi, không dám chần chừ, quay người bỏ chạy.
Tầng tám.
Tầng bảy.
...
Tôi chạy xuống tầng hai.
Rồi bị mẹ đuổi kịp, chặn đường.
Trên người bà dính m/áu, không biết là của ai.
Ánh đèn mờ ảo, bà cúi gằm mặt, từ từ bịt kín lối thoát.
「Con gái, nghe lời mẹ, không còn thời gian nữa đâu.」
14
Tai nghe vang lên giọng Châu Dịch, nghe có vẻ hơi thở gấp:
「Cố gắng trì hoãn đến khi sư phụ tôi tới, không có tro cốt anh trai cậu, bà ta không thể mượn x/á/c hoàn h/ồn cho con trai được.」
「Bất đắc dĩ thì cậu hãy...」
Chưa nghe hết câu, tôi đã bị mẹ đ/è ch/ặt xuống sàn.
Điện thoại văng xuống dưới, màn hình đen kịt.
Nửa sau câu nói của Châu Dịch, tôi chẳng nghe được chữ nào.
Mẹ tôi nhe răng cười quái dị, ôm ch/ặt hộp sữa bột đựng tro cốt anh trai.
Mở ra.
Bà đờ người.
Vì bên trong không còn tro cốt anh tôi, mà là bột mì trắng.
Tro cốt thật đã bị tôi đ/á/nh tráo từ trong bếp.
Lúc đó bà quay lưng về phía cửa bếp, lại không bật đèn, nên không phát hiện ra hành động của tôi.
「Ủa, tro cốt đâu?」
Bà tự hỏi, rồi chợt nhìn tôi, sắc mặt đột ngột âm trầm: 「Tro cốt đâu rồi?」
Người anh trai đang cõng trên lưng bà cũng nhìn chằm chằm tôi.
「Rắc hết rồi.」
Bị bà đ/è ch/ặt, không nhúc nhích, tôi giả vờ bình tĩnh đáp.
「Không thể nào!」
Mẹ tôi cười lạnh, 「Anh trai con vẫn còn nguyên vẹn đây, chứng tỏ con chưa rắc tro cốt đi, nói mau! Nó ở đâu?」
Tôi im lặng.
Bà liền lục soát túi áo tôi.
Khi bà sờ vào túi quần, Châu Dịch bất ngờ xông tới, dán một tấm bùa lên trán bà.
Chuỗi câu chú khó hiểu vang bên tai.
Mẹ tôi rú lên thảm thiết, mặt mũi nhăn nhó.
Nhưng tay vẫn lần mò vào túi quần tôi.
Châu Dịch nghiến răng, ném liền mấy tấm bùa, mồ hôi lạnh túa ra trên trán khi đọc chú.
Cậu ấy sắp đuối sức.
Dù không hiểu sát khí là gì, nhưng tôi thấy rõ, theo thời gian, làn khí đen quanh mẹ càng lúc càng đậm đặc.
Mấy tấm bùa ch/áy rụi, Châu Dịch bị mẹ tôi quăng mạnh, đ/ập ầm vào tường.
「Châu Dịch!」
Cậu ấy ôm ng/ực, một lúc lâu không sao đứng dậy.
Mẹ tôi nhe răng cười q/uỷ dị tiến lại gần.
Cách một bước, người anh trai vẫn cõng trên lưng bà biến mất.
Giây tiếp theo.
Lưng tôi lạnh toát, không kìm được run lên.
Rồi tứ chi không nghe lời điều khiển nữa.
Đôi tay tự động móc từ túi quần ra túi nilon đựng tro cốt, mở ra, trong lúc mẹ chưa kịp phản ứng, dúi hết tro cốt vào miệng bà!
Tôi đang làm gì thế này!
Tôi hoảng hốt trợn mắt, nhìn tro cốt tràn vào miệng mẹ, rồi bỗng hóa thành ngọn lửa m/a tà âm u.
Ngọn lửa lan nhanh khủng khiếp, trong chớp mắt nuốt chửng bà.
Ngọn lửa ấy rõ ràng ngay trước mắt, nhưng không hề ch/áy tới tôi.
Lúc này.
Người tôi lại run lên.
Chân tay ấm lại.
Cơ thể trở lại bình thường.
Chỉ có điều, trong biển lửa kia, lại thêm một bóng người.
Anh trai tôi.
Diêu Vũ Hàng.
Trong ngọn lửa âm u, anh bình thản nhìn tôi mỉm cười.
Vẫn là người anh trai duy nhất hết mực yêu thương tôi.
Anh từ từ ôm lấy mẹ, kéo bà cùng chìm vào bóng tối vô tận dưới lòng đất.
Từng chút.
Từng chút.
Cho đến khi biến mất hoàn toàn.
Châu Dịch đứng dậy, đến hỏi thăm tôi.
Tôi cứng đờ lắc đầu, không thốt nên lời.
Trong đầu văng vẳng lời nói vang lên khi cơ thể vừa hồi phục.
「Cưng, để anh bảo vệ em lần cuối.」
「Hãy sống thật tốt.」
Là giọng anh trai tôi.
Là anh tôi đó.
15
Khi mọi chuyện lắng xuống, tôi và Châu Dịch ngồi bệt trên cầu thang.
Châu Dịch kể.
Anh trai tôi từ đầu đã không định hại tôi, nếu không, từ căn phòng ban đầu, hay thang máy sau này, tôi đều không thể thoát được.
Chỉ là, lúc đầu có lẽ anh không thể ngăn cản mọi chuyện, hoặc là...
Anh cũng không nỡ lòng.
Một lúc lâu sau, Châu Dịch mới khẽ hỏi: 「Cậu có biết, anh trai cậu làm thế phải trả giá gì không?」
Tôi lắc đầu.
Cậu thở dài, sờ vào túi áo nhưng không tìm thấy gì.
「H/ồn phi phách tán.」
「Anh ấy thế, mẹ cậu cũng thế.」
Tôi đờ người hai giây, nước mắt giàn giụa.
H/ồn phi phách tán.
Nghĩa là chẳng còn gì cả.
Trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh anh trai cùng nụ cười hiền hậu.
Từ nhỏ đến lớn, anh là người duy nhất thương tôi.
Khi mẹ ch/ửi tôi là sao x/ấu, là đồ ăn hại, anh trai bé nhỏ đã kiên quyết bênh vực: 「Không phải! Em gái là thiên thần!」
Về sau, mẹ chỉ làm đồ ăn khuya cho mỗi anh, nhưng anh luôn mang về phòng ăn rồi để phần ngon lại cho tôi.
Anh tôi tính tình hiền lành, cả đời chỉ đ/á/nh nhau hai lần, đều là để bảo vệ em gái.
Bình luận
Bình luận Facebook