Độc Trừ Tai

Độc Trừ Tai

Chương 2

23/01/2026 07:58

4

Phòng của bà Giang tôi không thể vào được.

Nhưng Giang Hách thì có thể.

Sau mấy ngày ngoan ngoãn đóng vai đứa cháu hiếu thảo, cuối cùng Giang Hách cũng không phải ở lì trong phòng nữa.

Hàng tháng, bà Giang đều đến một ngôi chùa ở ngoại ô thắp hương cầu phúc.

Hôm nay lại đến ngày bà phải đi chùa.

Đứng bên cửa sổ nhìn bà lên xe hạng sang rời khỏi biệt thự, Giang Hách quay người đi thẳng về phòng bà:

- Tao đi tìm đồ, mày canh chừng đấy.

Tôi gật đầu ngoan ngoãn: "Ừ."

Giang Hách từ từ mở cửa phòng bà Giang, nhẹ nhàng bước vào.

Tôi cố nén đôi tay run run vì phấn khích.

Mau thôi, sắp được rồi.

...

Giang Hách ở trong đó khoảng mười mấy phút, rồi bước ra với vẻ mặt bực bội:

- Lâm Nhan! Mày đùa tao đấy à!

Hắn gi/ận dữ bước tới: "Cái thứ đó có thật trong phòng bà tao không? Tao lục hết rồi mà chẳng thấy đâu cả!"

"Không thể nào." Tôi khẳng định chắc nịch.

Trong người tôi có tử trùng, tự nhiên tôi có thể cảm nhận được vị trí của mẫu trùng.

Nó nhất định ở trong phòng bà Giang.

Bên tai vẫn văng vẳng tiếng Giang Hách không ngừng trách móc.

Tôi cúi đầu suy nghĩ, bất chợt ngẩng lên nhìn hắn: "Phía dưới thì sao?"

Giang Hách ngẩn người: "Cái gì?"

"Mày có xem xét mặt đất không? Biết đâu có ngăn bí mật."

...

Giang Hách lại vào.

Lần này không lâu sau hắn đã ra.

Trên tay nắm ch/ặt một chiếc hộp gỗ đàn hương.

"Đúng là bị mày đoán trúng." Hắn tùy ý đưa đồ vật cho tôi, "Xem đi, có phải cái này không?"

Tôi kìm nén sự xúc động trong lòng, đưa tay định nhận lấy hộp.

Đúng lúc này, đầu cầu thang bỗng vang lên tiếng hét kinh ngạc:

"Tiểu Hách! Không được đưa thứ đó cho cô ta!"

Tim tôi đ/ập thình thịch, quay đầu nhìn lại.

Bà Giang đáng lẽ đã rời đi giờ lại quay về!

Giang Hách cũng gi/ật b/ắn người.

Hắn kinh ngạc hỏi: "Bà? Sao bà..."

Lời còn chưa dứt đã bị c/ắt ngang, bà Giang nghiêm nghị quát lớn: "Mau đưa hộp cho ta!"

Giang Hách lúc này hẳn cũng nhận ra điều bất ổn, định thu hộp lại.

Nhưng tôi nhanh hơn hắn một bước, chộp lấy hộp trước khi hắn kịp phản ứng.

Giang Hách sửng sốt nhìn tôi: "Mày..."

Tôi mỉm cười với hắn, giơ cao chiếc hộp gỗ đàn hương lên rồi nện mạnh xuống đất.

5

"Rầm!" một tiếng, chiếc hộp vỡ tan tành.

Tấm khăn lụa tằm vàng rơi xuống đất, bên trong từ từ bò ra một con trùng toàn thân trắng như tuyết.

Bà Giang mắt trợn trừng, gào thét: "Không!"

Đây chính là mẫu trùng.

Chỉ cần nó ch*t, tử trùng trong người tôi cũng không sống nổi!

Tôi gần như không chút do dự giơ chân lên.

Trong tiếng hét thất thanh của bà Giang, tôi giẫm mạnh lên con mẫu trùng.

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được sợi dây liên kết mơ hồ giữa tôi và Giang Hách đã đ/ứt đoạn.

Bà Giang mềm nhũn ngã vật xuống đất.

Giang Hách cũng ngơ ngác ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi chân thành mỉm cười: "Chúc mừng cậu, từ nay về sau, cậu tự do rồi."

"Tôi cũng tự do rồi."

...

Tính toán đủ đường, tôi không ngờ bà Giang đột nhiên đổi ý quay về nhà.

Dù tôi đã phá hủy mẫu trùng, nhưng cũng không thể chạy thoát.

Tôi bị bà Giang nh/ốt trong tầng hầm nhà họ Giang.

Hôm đó, Giang Hách cãi nhau dữ dội với bà, tiếng to đến mức dưới tầng hầm tôi vẫn nghe loáng thoáng.

"Chuyện lớn thế này sao không nói với cháu?" Giang Hách vừa gi/ận vừa sốt ruột, "Giờ đ/ộc trừ tai không còn, cháu tiêu rồi!"

Bà Giang trầm giọng: "Chuyện này tổn đức lắm! Cháu mà biết thì nghiệp báo sẽ ứng vào người cháu! Bà già rồi, để bà gánh một mình là được!"

Tôi khẽ cười lạnh.

Thật cảm động tình bà cháu.

Chẳng qua là xây dựng trên nỗi đ/au của tôi mà thôi.

Cuối cùng, cả hai đều bình tĩnh lại.

Bà Giang thở dài: "Thôi, ngày mai ta sẽ lên đường đi Vân Nam, tìm một cặp đ/ộc trừ tai khác."

"Mấy ngày này cháu đừng đi học, đề phòng xảy ra chuyện."

Giang Hách trầm giọng đáp.

Bên ngoài dần trở lại yên tĩnh.

Nhìn căn hầm tối om, lòng tôi lại vô cùng bình thản.

Muốn lấy tôi trừ tai lần nữa?

Lần này, e rằng không dễ dàng thế đâu...

6

Bà Giang đi được ba ngày, bố mẹ Giang Hách lại thường xuyên đi vắng, trong nhà giờ chẳng ai quản nổi hắn.

Ngoan ngoãn ba ngày đã là giới hạn của hắn.

Sáng ngày thứ tư, hắn đã cãi nhau với vệ sĩ trước cửa.

"Thiếu gia, phu nhân dặn ngài không được ra ngoài."

Giang Hách đ/á một phát vào chân hắn: "Giờ nhà này tao làm chủ! Cút ra!"

Hắn bất chấp đẩy vệ sĩ sang bên, lái chiếc xe thể thao yêu thích phóng đi.

Đến tối muộn, Giang Hách mới về.

Hắn dắt theo một cô gái mặc đồ trắng, dù người nhếch nhác nhưng mặt mày hồng hào.

Vệ sĩ vội chạy tới đón.

"Thiếu gia, sao thế này?" Hắn liếc nhìn cô gái rồi hỏi tiếp, "Xe của ngài đâu?"

Giang Hách ch/ửi thề: "Xui thật, vừa ra khỏi cổng đã đ/âm đuôi xe."

Nói xong, hắn chuyển giọng, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô gái bên cạnh:

"May là gặp được Nguyệt Oanh, cô ấy đưa tao vào viện."

Cô gái e thẹn cúi đầu.

Giang Hách không thèm để ý vệ sĩ nữa, dắt cô gái vào biệt thự họ Giang:

"Nguyệt Oanh, em ngồi đợi chút, anh đi tắm thay đồ."

Hứa Nguyệt Oanh ngoan ngoãn gật đầu.

Giang Hách vừa định quay lên lầu, Hứa Nguyệt Oanh khẽ gọi:

"Giang Hách, nhà anh to và đẹp quá."

"Em tham quan một chút được không?"

Giang Hách hơi tự đắc, suýt nữa đã đồng ý, nhưng chợt nghĩ lại nên dừng lời:

"Em đợi ở đây một chút..."

Nói xong, hắn đi thẳng đến cuối hành lang, từ phòng cuối cùng bước xuống tầng hầm.

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, bật cười ha hả:

"Ha ha ha ha, nhìn bộ dạng thảm hại của cậu kìa Giang Hách, không lẽ cậu bắt đầu gặp vận đen rồi?"

Giang Hách nhìn tôi từ trên xuống dưới, mặt mày ảm đạm.

Phải rồi, hắn hẳn đã phát hiện ra, từ khi đ/ộc trừ tai ch*t đi, chỉ vài ngày ngắn ngủi, ngoại hình tôi đã thay đổi.

Tôi trắng hơn, cũng g/ầy đi.

Còn hắn, phải dựa vào chế độ tập luyện cường độ cao và kiểm soát ăn uống mới tạm duy trì được hiện trạng.

Danh sách chương

4 chương
26/12/2025 03:01
0
26/12/2025 03:01
0
23/01/2026 07:58
0
23/01/2026 07:57
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu