Tục Kiêng Kỵ Dân Gian: Đổi Mạng

Tục Kiêng Kỵ Dân Gian: Đổi Mạng

Chương 3

23/01/2026 07:44

Ti/ếng r/ên yếu ớt như muỗi sắp ch*t, chỉ phát ra tiếng "ư ử" rồi tắt lịm. Thế mà vẫn thu hút sự chú ý của giáo chủ.

Hắn quay đầu nhìn tôi, đôi mắt lạnh lùng tựa rắn đ/ộc: "Cô ta tỉnh rồi."

Bác gái gi/ật mình như bị bọ cạp chích: "Gì cơ? Sao nó tỉnh được? Nó tỉnh thì con bé Bình Bình nhà tôi tính sao? Đại sư, ngài nghĩ cách đi chứ!"

"Rầm!"

Bố mẹ tôi không biết cầm thứ gì, đột nhiên đ/ập mạnh hơn vào cửa. Cánh cửa sắt vang lên tiếng rền "oàng oàng" như sắp bung ra.

Bác râu đẩy lại kính: "Thế này không ổn, lát nữa cảnh sát tới thì phiền."

Bác gái và bà nội đồng loạt dậm chân: "Thế biết làm sao? Cũng không thể mở cửa cho họ vào. Con mụ đó đ/ộc lắm, chuyện gì nó chả làm được."

Trong khi họ cuống cuồ/ng, tôi thấy giáo chủ từng bước tiến về phía cửa. Hắn mặc chiếc áo dài đen, đầu cũng bọc kín trong vải, tựa con dơi khổng lồ lừ đừ bước tới.

Bác râu phát hiện ra liền hỏi: "Đại sư, ngài định làm gì?"

Bà nội túm lấy tay hắn: "Đại sư định trị con mụ đó phải không? Phải đấy, nên xử cả hai mẹ con nó luôn cho xong, thằng em nhà chú..."

Giáo chủ đang bước bỗng dừng phắt. Hắn quay đầu chậm rãi, ánh mắt quét qua đám người trong phòng rồi dừng lại trên người tôi - lạnh thấu xươ/ng.

"Hôm nay không ổn rồi. Bọn họ gào thét thế này sẽ gây rắc rối." Giáo chủ tuyên bố.

Bác gái và bà nội lao tới túm hắn: "Thế thì sao? Con bé Bình Bình nhà tôi tính sao?"

"Ta sẽ chữa khỏi cho nó. Giờ phải xử lý bọn ngoài cửa trước đã." Nói rồi hắn lại tiếp tục bước.

Tôi gắng lăn lộn trên sàn: "Đừng động vào bố mẹ tôi! Có giỏi thì tới đây!"

Giọng tôi quá nhỏ, hắn chẳng thèm nghe.

"Ầm!" Cửa mở toang. Bố tôi cầm búa, mẹ tôi vác d/ao ch/ặt đứng ngoài cửa sắt. Giáo chủ giơ tay về phía họ.

5

"Rầm! Rầm! Rầm!"

Lửa tóe tứ tung. Mẹ tôi chẳng đợi hắn ra tay, đã phang d/ao vào cửa sắt: "Lão vẹm già! Con gái bà đâu? Nó mà rụng một sợi tóc, đứa nào trong này cũng đừng hòng sống!"

Tay giáo chủ co gi/ật rụt lại, cả người lùi nhanh một bước. Bác gái và bà nội đồng run bần bật, mặt c/ắt không còn hột m/áu.

Bố tôi tiếp tục bổ búa vào cửa. Tiếng động ầm ĩ khiến hàng xóm bắt đầu bâu lại xem.

Tôi gồng hết sức lết về phía cửa, đ/á đổ nến lung tung, lửa bén khắp nơi. Bà nội cuống quýt: "Thôi... thôi mở cửa đi..."

Bác gái loay hoay dập lửa: "Mở cửa thì sao? Để mụ ta ch/ém cả nhà à?"

Giáo chủ đứng cửa cũng ngoảnh lại, vẻ mặt bối rối lạ thường. Cánh cửa sắt rung lên ầm ầm, cả căn nhà chấn động theo.

Bác râu nghiến răng: "Đưa Bình Bình vào trong trước, dọn dẹp nhanh."

Nghe vậy, bác gái và bà nội như có phép, lau chùi nhanh như chớp. Bác râu tới cởi dây trói cho tôi, gằn giọng: "Dám mách bố mẹ, tao gi*t mày."

"Không gi*t được tao thì mày là chó! Chó ăn c*t!"

Tiếc là sau hồi lăn lộn, người tôi ướt đẫm mồ hôi, chẳng còn chút sức. Lời đe dọa chỉ thoát ra như tiếng thì thầm.

Cửa vừa mở, bố mẹ tôi cuốn vào như lốc xoáy. Thấy tôi gục trên ghế sofa, họ đỏ hoe mắt: "Tâm Tâm! Con sao thế?"

Bác gái vội vàng: "Gọi nó sang chơi, tự nhiên ngất xỉu. Đang định đưa đi viện thì hai đứa tới..."

Bố tôi vứt búa, vác tôi chạy thẳng ra ngoài. Tiết trời đầu xuân se lạnh, gió luồn qua người như nghìn mũi khoan đ/âm thủng, tối sầm mặt mày.

Tỉnh lại khi trời đã tối mịt. Tôi nằm trong căn phòng lạ, xung quanh là những kẻ mặt mũi kỳ dị. Họ vây quanh giường, bàn tán như xem thú trong sở thú.

"Làm sao gỡ thứ đó ra?"

"Không gỡ được, phải đợi."

"Đợi đến bao giờ?"

"Xem tình hình nó thì chắc sớm thôi."

Tôi ngơ ngác: "Các người nói gì thế? Mẹ tôi đâu?"

Một tên cười gằn: "Hừ hừ... nó còn đòi mẹ? Mày ch*t rồi, đời này không gặp lại mẹ nữa đâu..."

Tôi giơ chân đ/á nhưng chân nặng trịch. Cố cựa tay, xoay đầu - toàn thân nặng như đổ chì, lạnh cóng.

Thấy tôi giãy giụa, bọn họ càng phấn khích: "Nó không tin kìa, hừ hừ!"

"Cũng phải thôi, x/á/c ch*t nào chịu nhận mình ch*t ngay đâu."

"Ừ, đợi nó thoát x/á/c hoàn toàn sẽ tỉnh ngộ thôi, khẹc khẹc..."

Tiếng cười rợn người!

Tôi liếc mắt nhìn lên trần, bỗng thấy mấy bóng người treo ngược như dơi hút m/áu trong phim, miệng đỏ lòm chĩa về phía tôi.

Một giọng gọi từ xa vọng lại: "Trình Tâm... Trình Tâm..."

6

Nghe rõ tiếng mẹ, tim tôi nóng ran, nước mắt tứa ra: "Mẹ ơi! Con ở đây!"

Nhưng đầu óc chợt tỉnh táo, cảnh tượng ở nhà bác gái hiện về. Liếc xuống giường, lũ người im bặt, mắt sáng rực như thú đói, tay giơ cao như móng mèo chực vồ.

Chỉ cần tôi đáp lời, chúng sẽ x/é x/á/c tôi ngay. Tôi nuốt chửng tiếng gọi, cổ họng nghẹn lại.

Bọn chúng sốt ruột: "Người gọi kìa, trả lời đi! Nhanh lên!"

Tôi mấp máy môi, ra hiệu miệng bị dính. Không một âm thoát ra.

Danh sách chương

5 chương
26/12/2025 02:58
0
26/12/2025 02:58
0
23/01/2026 07:44
0
23/01/2026 07:42
0
23/01/2026 07:41
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu