Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Người cá toàn thân đều là bảo vật. Vảy cá có thể may thành váy lưu quang, giá trị ngàn vàng. Dầu cá có thể làm đèn Giao Nhân, vạn năm không tắt. Còn cha tôi, là thợ săn cá giỏi nhất làng. Cho đến một ngày, tôi phát hiện trên người mình mọc ra vảy cá.
1
Trên thớt đặt sẵn những khúc thịt người cá đã ch/ặt, lớp da cá từ lâu đã bị l/ột sạch sẽ, chỉ còn lại lớp mỡ trắng và thịt cá đỏ tươi. Tôi đứng trước bếp, cẩn thận dùng d/ao nhỏ tách phần thịt và mỡ cá ra. Nấu dầu người cá là công việc đòi hỏi kỹ thuật cao, nếu c/ắt dày quá, dầu sẽ lẫn thịt đỏ khiến thành phẩm có màu vàng úa, khi đ/ốt lên còn bốc mùi tanh hôi. C/ắt mỏng quá lại phí hoài lớp mỡ quý giá. Đèn Giao Nhân làm từ dầu người cá là thứ quý tộc cực kỳ ưa chuộng, một chiếc đèn nhỏ xíu cũng có giá lên tới trăm lượng vàng. Mỗi lần nấu xong dầu cá, cha tôi sẽ kiểm tra phần thịt cá còn lại. Nếu phát hiện tôi c/ắt không sạch, ông sẽ ngồi xổm xuống đất lặng lẽ lau nước mắt, còn mẹ tôi thì gào khóc thảm thiết bên cạnh. Bà khóc cho số phận hẩm hiu của mình, khóc cho đứa con trai chưa kịp chào đời, khóc vì có lỗi với tổ tiên họ Tống. Sau khi khóc xong, họ sẽ bắt đầu dạy dỗ tôi - đó là khoảnh khắc khiến tôi kh/iếp s/ợ và tuyệt vọng nhất. Dù cha tôi là thợ săn cá giỏi nhất làng, nhà tôi vẫn nghèo xơ x/á/c. Quan phủ cấm dân chúng buôn b/án sản phẩm từ người cá, nên số dầu cá chúng tôi nấu được, những tấm da cá đã l/ột sạch, cùng đám vảy cá lấp lánh ánh vàng, tất cả đều do quan huyện đích thân phái người đến thu m/ua. Một thùng dầu cá nặng một cân, nghe nói ở kinh đô Thượng Kinh có giá tới 100 lượng vàng. Thế nhưng quan huyện chỉ trả cho chúng tôi mỗi thùng một lượng. Dù vậy, làng chúng tôi vẫn là nơi giàu có nhất vùng. Tất cả cô gái đều muốn gả về làng này, bởi một gia đình nông dân bình thường, cả nhà thắt lưng buộc bụng cả năm cũng chẳng dành dụm nổi nửa lượng vàng. Đó cũng là lý do khiến mẹ tôi ngày ngày ủ rũ. Bà lấy cha tôi đã 18 năm mà vẫn chưa sinh được mụn con trai nào. Mụ mối trong làng tháng nào cũng đến nhà, đứng trước mặt mẹ tôi mà bảo cha nên đổi vợ khác biết đẻ. Cha tôi luôn lắc đầu từ chối, nói rằng ông chỉ yêu mỗi mẹ tôi. Ông đưa bà lên huyện gặp vu y, vu y bảo mẹ tôi không có vấn đề gì về sức khỏe, chỉ cần dùng th/uốc điều dưỡng tốt, trong ba năm nhất định sẽ sinh con trai. Nghe vậy, cha mẹ tôi mừng rỡ khôn xiết. Chỉ có điều th/uốc của vu y đắt đỏ vô cùng. Đắt đến nỗi cha tôi b/án hết tiền dành dụm trong nhà vẫn không đủ, còn phải v/ay n/ợ khắp làng. Nhưng cha mẹ nói rằng, chỉ cần sinh được con trai, dù có phải b/án m/áu b/án thịt cũng đáng. Không có con trai, dù ch*t họ cũng không dám gặp tổ tiên.
2
"Hừ..." Trong gian bếp chật hẹp tối tăm, chàng người cá đực bị nh/ốt trong lồng cất tiếng cười lạnh. Tôi gi/ật mình tỉnh táo, mặt mày tái mét. Ch*t rồi! Lúc đãng trí vừa rồi, tôi đã c/ắt phải một miếng thịt cá to tướng và vô tình ném vào nồi, mẻ dầu cá này hỏng rồi! Lớp mỡ trắng muốt đang sôi sùng sục trong nồi dần ngả vàng, căn phào tràn ngập mùi tanh nồng nặc của m/áu. Loại dầu hỏng như thế này bị xếp vào hạng thứ phẩm, khi thu m/ua các quan huyện chỉ chịu trả một đồng bạc. Từ một lượng vàng thành một đồng bạc, tôi đã gây ra đại họa rồi! "Nếu ngươi giúp ta làm một việc, ta sẽ biến nồi dầu này trở lại như ban đầu." Từ trong lồng vang lên giọng nam trầm, chính là chàng người cá bị giam trong bếp đã nửa tháng. Tất cả người cá sau khi bị bắt lên bờ đều bị nh/ốt trong nhà bếp. Bắt chúng chứng kiến đồng loại bị gi*t ch*t, phân x/á/c, l/ột da, nấu dầu. Cha tôi nói rằng khi sợ hãi, cơ thể người cá sẽ tiết ra lượng dầu lớn. Chúng càng sợ, lượng dầu tiết ra càng nhiều, chúng tôi càng ki/ếm được nhiều tiền. Có tiền, cha mẹ sẽ sinh được con trai, dân làng cũng không chế giễu họ nữa. Tôi ngồi xổm trước bếp lò, hốt hoảng rút củi ra, cố gắng c/ứu vãn nồi dầu. Nhưng dập lửa rồi thì ích gì đây? Tôi chỉ muốn làm gì đó để che giấu nỗi sợ của mình mà thôi. Khi mẹ sinh tôi, thực ra bà mang song th/ai. Nhưng mẹ bảo chính tôi ở trong bụng đã hại em, không những chui ra trước mà còn khiến em trai ch*t thảm trong bụng bà. Vu y dùng rất nhiều th/uốc mới c/ứu được mẹ tôi, nhưng cũng khiến bà khó lòng mang th/ai lại. Tôi là tội nhân của họ Tống, nếu không có tôi, em trai đã không ch*t, gia đình cũng không mắc n/ợ chồng chất. Giờ đây, tôi lại làm hỏng cả nồi dầu cá này, không dám tưởng tượng nét mặt cha mẹ khi thấy mẻ dầu vào sáng mai. Vì nạn săn bắt tràn lan của chúng tôi, người cá ngày càng khan hiếm. Năm nay nhà tôi chỉ bắt được hai con. Nghĩ đến vẻ mặt gi/ận dữ của cha mẹ, tôi sợ hãi nuốt nước bọt. Không được, phải nghĩ cách c/ứu nồi dầu này thôi.
3
"Ngươi... ngươi thật có cách?" Tôi cúi người nhìn chàng người cá dơ dáy trong lồng, đường nét góc cạnh của hắn ẩn hiện dưới ánh nến chập chờn, trông còn đẹp hơn cả công tử nhà quan huyện. Người cá đều có ngoại hình xuất chúng, đẹp hơn cả tiên nhân trong tranh. Thấy tôi đến gần, chàng người cá trợn mắt. Tôi biết, hắn bị dáng vẻ kỳ dị của tôi dọa cho khiếp vía. Mũi méo miệng lệch, một mắt to một mắt nhỏ, má trái chi chít s/ẹo lồi lõm, còn má phải thì có một vết bớt đen lớn. Kinh khủng hơn, trên vết bớt còn mọc đầy lông rậm rạp. Đó chính là tôi, con quái vật x/ấu xí nổi tiếng nhất Tống Ngư thôn. Khi tôi sinh ra, mẹ tôi từng định dìm ch*t tôi, may nhờ cha ngăn lại, nói rằng nhà đã mất một đứa con rồi, không thể không còn đứa nào, thế là tôi được giữ lại. Vì bộ dạng này, mỗi khi tôi xuất hiện trong làng, lũ trẻ con liền vây quanh ném bùn đất và đ/á vào tôi. Chúng gọi tôi là Thái Hàm, bảo tôi còn x/ấu xí hơn cả con cóc gh/ê t/ởm nhất.
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook