Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ch*t ti/ệt...
Lòng tôi bỗng giá lạnh.
Hắn không phải hung thủ.
14
"Ai đó, Ngụy Tắc?"
Một giọng nữ vang lên từ trong phòng.
Cả tôi và hắn đều đờ người.
Một nỗi bối rối khó tả hiện rõ trên mặt Ngụy Tắc.
Tôi nhận ra giọng nói này.
Giọng điệu mỉa mai, nịnh trên nạt dưới đó.
Là Hứa Y.
"À, người giao hàng nhầm địa chỉ."
Ngụy Tắc vội vàng hét vào trong, ra hiệu sẽ liên lạc sau rồi đóng sập cửa.
Tôi hiểu ra ngay, tất cả vỡ lẽ trong chớp mắt.
Lý do chia tay đột ngột, nguyên nhân nhắm vào Lâm Lê.
Hóa ra cặp đôi chó má này đã cấu kết với nhau từ lâu.
15
Trời vừa chập choạng tối, điện thoại Ngụy Tắc đã gọi tới.
Giọng hắn giả lả thân mật:
"Lê Lê, em tìm anh có việc gì thế?"
Tôi gõ nhịp lên bàn tóc tóc.
"Không có gì, chỉ là nhớ anh thôi."
Hắn bị sự trực tiếp của tôi làm cho nghẹn lời, sau đó càng thêm phấn khích:
"Vậy anh qua tìm em tối nay nhé!"
"Thế người phụ nữ trong phòng anh thì sao?"
"À... đó là em họ anh, đến tạm trú thôi."
Hắn không chớp mắt nói dối.
"Ồ, em họ anh là Hứa Y à?"
"Trời... ha ha không phải đâu, Hứa Y là ai? Em nhầm người rồi?"
Tôi lạnh lẽo cười khẩy trước màn kịch lố bịch của hắn.
Giọng Ngụy Tắc đã nôn nóng:
"Lê Lê, để anh gặp em giải thích trực tiếp nhé? Em đang ở đâu, nhà à?"
"Ngụy Tắc, muốn quay lại với em thì c/ắt đ/ứt với Hứa Y trước mặt em, không thì thôi."
Tôi không còn kiên nhẫn diễn tiếp, buông lời rồi cúp máy.
Lâm Lê à, Lâm Lê.
Em đúng là m/ù quá/ng.
16
Tin giám đốc bị s/át h/ại lan khắp công ty, ai nấy đều hoang mang.
Nhưng mọi người vẫn phải đến văn phòng.
Hứa Y có vẻ cũng sợ hãi, cô ta bắt Ngụy Tắc đến đón.
Hành động này mang đầy tính khiêu khích trắng trợn.
Nhưng tôi hiểu, đàn bà càng ra sức tuyên bố chủ quyền thì càng chứng tỏ trong lòng không vững.
Mỗi ngày tôi để tóc xoăn sóng lớn, dạo bước gót cao trước mặt cô ta. Hứa Y không chỉ tăng khối lượng công việc cho tôi mà còn bắt đầu buôn chuyện khắp nơi.
Bảo tôi dụ dỗ bạn trai cô ta, cáo buộc tôi làm nghề tay trái bất chính, chê tôi là đàn bà lăng loàn, chỉ biết nằm dưới đàn ông.
Cứ nói đi, cứ nói đi.
Để hình tượng của hai ta in sâu vào lòng người, khi bị lật tẩy mới càng kịch tính.
17
Tan làm sớm gặp mưa lớn, tôi thấy Ngụy Tắc cầm ô đứng đợi dưới lầu.
Hình tượng Lâm Lê chỉ cần ăn mặc đơn giản đã đủ thảm thiết.
Không cần tôi phải diễn thêm cảm xúc gì.
Ngụy Tắc đưa ô cho tôi: "Anh đưa em về."
Đàn ông là giống loài chỉ nhìn thấy vầng trăng không với tới và vết son đã phai mờ.
Hắn ngoại tình, chia tay, rồi lại phản bội, lại đoạn tuyệt, tất cả chỉ vì nhất thời nông nổi.
"Thế Hứa Y thì sao?"
"Anh đưa em trước."
"Em đã nói rồi, anh không dứt khoát với cô ta thì đừng hòng liên lạc với em."
"Lê Lê, anh đã nói chia tay với cô ấy nhiều lần nhưng không thoát được. Hứa Y dùng cái ch*t để u/y hi*p anh... thật lòng anh chỉ có em thôi."
"Vậy hai tháng trước anh vì cô ta mà chia tay em?"
"Là cô ấy dụ dỗ anh! Tối hôm đó anh say quá, cô ta tự leo lên giường nên anh mới phải chịu trách nhiệm. Lê Lê em phải tin anh!"
Tôi bật cười, vừa cười vừa vỗ tay.
"Em tin anh... em tin anh..."
Tôi nói rồi cười ngặt nghẽo, thậm chí không đứng thẳng được.
Ngụy Tắc nhìn tôi đầy nghi hoặc:
"Em cười cái gì?"
Tôi cười vì Hứa Y đang ở công ty, giờ này chắc đang muốn phát đi/ên vì bẽ mặt lắm nhỉ.
Điện thoại tôi đang kết nối với loa phát thanh toàn công ty.
Khi tôi và Ngụy Tắc nói chuyện, mọi lời đều được truyền trực tiếp qua hệ thống.
Đây là vở kịch ngồi lê đôi mách dành cho trăm con người trong công ty.
Còn Hứa Y giữa tâm bão, chính là nhân vật phản diện bị cả hội đồng nguyền rủa.
18
Một tuần trôi qua.
Tôi lục lọi lai lịch từng đồng nghiệp, trả th/ù xong cặp đôi chó má, thậm chí lật tung cả hàng xóm, ban quản trị và nhân viên giao hàng trong khu.
Nhưng tôi vẫn chưa tìm ra hung thủ.
Mỗi đêm về căn nhà trống trải, tôi chỉ biết ngồi thừ trên ban công.
Sau khi ăn thịt Lâm Lê, dường như tôi cũng thừa hưởng chứng mất ngủ của cô ấy.
Tôi nhớ trước kia mình chẳng quan tâm gì cả, chỉ biết ăn, ngủ, đ/á/nh nhau, sống trong thế giới riêng đầy phóng khoáng.
Lúc đầu khi Lâm Lê xông vào cuộc đời tôi, tôi còn thấy phiền.
Nhưng rồi cái sự phiền ấy dần khiến tôi nghĩ, cứ coi như nuôi thú cưng vô dụng vậy, đói lắm thì ăn thịt cũng được.
Thế mà mỗi lần định ăn thịt người, Lâm Lê lại ngốc nghếch bảo: "Lương em vừa về, em mời chị đi ăn nhé".
Bữa nọ tiếp bữa kia, tôi chẳng bao giờ đói nữa.
Cô ấy cứ thế vô tư giữ được mạng sống mà chẳng hay biết gì.
Giờ cô ấy không còn nữa, tôi chỉ quay về cuộc sống tự do ngày trước.
Nhưng sao tôi lại không thể thích nghi được?
Tôi nhớ Lâm Lê quá.
19
Đang đứng trên ban công hóng gió tưởng nhớ người cũ.
Bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.
"Cốc cốc, cốc cốc."
Đồng tử tôi co rúm, móng vuốt sắc nhọn ló ra.
Tôi nhón chân tiến về phía cửa.
Ai lại gõ cửa lúc này?
Hứa Y? Không thể, sau vụ loa phát thanh cô ta đã nhảy lầu, giờ còn nằm ICU.
Ngụy Tắc? Cũng không, hắn bị gia đình Hứa Y đánnửa người bất toại.
Càng không thể là nhân viên quản lý hay giao hàng, đã hơn 1 giờ sáng rồi.
Lẽ nào... chính là hung thủ!
Quay lại kiểm tra xem Lâm Lê đã ch*t hẳn chưa?
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp diễn.
"Cốc cốc, cốc cốc."
Trái tim tôi đ/ập thình thịch theo nhịp gõ.
Cảm giác phấn khích khát m/áu, hân hoan b/áo th/ù tràn ngập từng sợi th/ần ki/nh trên mặt.
Thấy tôi không phản ứng, người gõ cửa như mất kiên nhẫn, âm thanh trở nên dồn dập gấp gáp.
"Bịch bịch bịch bịch! Bịch bịch bịch bịch!"
"Đến đây!"
Tôi gào lên bằng giọng điệu biến dạng, gi/ật phăng cửa mở. Móng vuốt giơ cao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 14
Chương 9
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook