Nàng Khóc Núi

Nàng Khóc Núi

Chương 5

23/01/2026 09:15

Lưỡi rìu chắc chắn sẽ ch/ém xuống, c/ắt đ/ứt cổ tôi.

A Nương đã liều mạng rồi.

Bà không muốn bị bộ lạc chế giễu nữa. Bà nghĩ, thà cùng nhau ch*t hết còn hơn!

17

Tin tức tôi chuẩn bị khóc núi đã lan truyền khắp nơi.

Các thành viên bộ lạc lũ lượt đến hỏi thăm, x/á/c nhận thông tin có thật không?

A Đa và A Nương hớn hở: "Đúng vậy, con gái Nhĩ Khốc Phong nhà ta cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi."

Mọi người nghe vậy, nhìn tôi đầy vẻ an ủi: "Nghĩ thông được là tốt rồi."

Dường như ai nấy đều vui mừng trước sự tỉnh ngộ của tôi.

Vào ngày tôi khóc núi, A Đa và A Nương chuẩn bị cho tôi bộ quần áo mới.

Giống như Nhĩ Thu Thiên năm xưa, tôi mặc áo đỏ, tết tóc đuôi sam, đội vòng hoa trên đầu.

Chỉ có điều, tôi đã chậm mất ba năm so với cô ta.

Đứng dưới bậc thềm đ/á khổng lồ, ngước nhìn lên đỉnh núi cao vời vợi.

Con người thật nhỏ bé biết bao.

Tôi giơ tay, đưa hông, câu cầu nguyện đầu tiên vừa cất lên đã sai bét.

Đám đông xôn xao, không thiếu những tiếng chế nhạo.

"Mới câu đầu tiên đã thế."

"Cô ta làm được không đây?"

"Cha mẹ Nhĩ Khốc Phong thật đen đủi, hai đứa con, trai thì bị cả làng chê cười, gái cũng chẳng trông cậy được. Không biết tổ tiên nhà họ đã tạo nghiệp gì mà sinh ra hai đứa oan gia này?"

Cha mẹ tôi mặt mày nóng ran.

Nhất là A Nương.

Ánh mắt bà khiến tôi liên tưởng đến tia sáng lạnh lẽo của lưỡi rìu.

Dưới ánh mắt đe dọa đó, mồ hôi tôi đầm đìa, chẳng thể nhớ nổi động tác tiếp theo.

18

Bỗng nhiên, đám đông ồn ào, tiếng náo động vang lên từ phía xa.

Tôi cùng cha mẹ ngơ ngác nhìn về hướng ồn ào.

Cuối con đường xuất hiện một bóng người quen thuộc.

Là A Đệ.

Theo quy tắc khóc núi, đám đông đứng hai bên, chừa lại lối đi nhỏ giữa dành riêng cho người khóc núi.

Thế mà giờ đây, A Đệ đang bước đi trên con đường được chuẩn bị riêng cho tôi.

Cậu mặc bộ quần áo đỏ, cũng như tôi, tết hai bím tóc.

Chỉ có điều, tóc cậu đã bị A Đa c/ắt ngắn, không thể tết bím xoắn nên buộc thành hai búi nhỏ ngộ nghĩnh trên đỉnh đầu.

Bộ quần áo đó, tôi cũng nhận ra, là đồ cũ trong tủ quần áo của tôi.

A Đệ mặc vào thì ngắn củn.

Áo chỉ tới rốn.

Quần bó sát người, siết ch/ặt phần thân dưới.

19

"Sao Nhĩ Mao Cẩu cũng đến?"

"Đàn ông nhà họ thế nào đây? Không ở nhà làm việc, lại đến đây gây náo động? Đây là chỗ hắn nên đến sao?"

"Nhìn bộ dạng kia, mặc cái gì thế? Nh/ục nh/ã!"

A Đa mặt mày đen sầm, chen qua đám đông đến chỗ A Đệ, giơ tay định gi/ật tóc cậu.

Nào ngờ, A Đệ vốn cam chịu đ/á/nh m/ắng, giữa thanh thiên bạch nhật lại tránh được tay A Đa.

A Đa sửng sốt.

A Đệ cẩn thận chỉnh lại quần áo.

Cậu nói với A Đa: "A Đa, con có thể khóc núi, con khóc hay hơn chị gái."

"Hắn muốn khóc núi?"

"Hắn đi/ên rồi!"

"Đàn ông sao có thể khóc núi?"

"Không được!"

"Đừng để hắn đi!"

Mọi người xông lên ngăn cản.

A Đệ bước chân chạy về phía bậc thềm đ/á.

"Không được để hắn qua đó! Chặn hắn lại!"

Đám đông túm áo A Đệ, nắm tay, lao đến ôm chân cậu.

A Đệ như con bò đi/ên.

Đôi mắt đỏ ngầu, cậu quăng tung mọi kẻ định ngăn cản mình.

Cậu lao tới như vũ bão, không gì cản nổi.

Trong chốc lát, chẳng ai kh/ống ch/ế được cậu.

20

Sau một hồi giằng co.

Cuối cùng A Đệ đã đặt chân lên bậc thềm, ngay sau đó, giọng ca thanh thoát vang lên từ cổ họng cậu.

Âm thanh ai oán bi thương, chỉ một câu đã khiến mọi người kinh ngạc.

A Đệ giơ tay đưa hông, thực hiện động tác đầu tiên.

Động tác của cậu uyển chuyển hơn bất kỳ cô gái nào.

Điệu hát của cậu cảm động hơn bất kỳ lần khóc núi nào từng nghe.

Đến nỗi khoảnh khắc này mọi người quên mất giới tính của cậu.

Ngôn ngữ cổ xưa khiến lòng người tan nát.

Điệu hát của A Đệ khiến người ta không khỏi xót thương.

Vừa hát, cậu vừa uyển chuyển nhảy múa, từng bước tiến lên cao.

Thời gian trôi qua lúc nào không hay, bóng hình g/ầy guộc của A Đệ cuối cùng đã đứng trên đỉnh cao.

Điệu hát của cậu kết thúc.

Cậu đã hoàn thành nghi lễ khóc núi của một chàng trai.

Lúc này, mọi người mới tỉnh táo lại.

Ai nấy nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương sự hoài nghi khó tin.

21

Chẳng ai muốn thừa nhận, trong khoảng thời gian vừa qua, họ đã bị A Đệ chinh phục.

Nhưng, ai nấy đều hiểu trong lòng.

Thế là mọi người căng thẳng nuốt nước bọt, háo hức nhìn người đàn ông đầu tiên lên đỉnh.

Họ đều chờ đợi một câu trả lời.

Họ đều muốn biết, A Đệ sẽ mang về món quà gì?

Không ai nôn nóng hơn chính A Đệ.

Cậu như không biết mệt, đứng trên đỉnh đ/á cao, toàn thân tràn đầy hưng phấn.

Cậu vội liếc nhìn đám đông.

Chẳng ai vỗ tay chúc mừng cậu.

A Đệ không bận tâm, quay đầu lao về phía đài Thiên Tứ.

Bóng hình biến mất sau cột đ/á cao lớn.

Một lát sau, bóng người lại xuất hiện.

Mọi người ngóng chờ.

Vô số ánh mắt dõi theo.

Chân A Đệ r/un r/ẩy.

Trên tay cậu nâng một bộ xươ/ng th/ối r/ữa của con thú.

Đây chính là món quà núi thần ban tặng cho cậu.

22

Đám đông xôn xao.

Mọi người la lên: "Quả nhiên!"

"Đàn ông không xứng khóc núi!"

"Hắn nhận về x/á/c thối!"

"Núi thần nổi gi/ận, sẽ nguyền rủa các ngươi!"

Mọi người chỉ vào mũi gia đình tôi, ánh mắt tràn ngập kinh hãi.

Như sợ bị liên lụy bởi núi thần, họ quỳ lạy dưới chân tảng đ/á, rồi lảo đảo đứng dậy, vội vã rời đi.

Như thể đi chậm một bước sẽ nhiễm phải dị/ch bệ/nh nhà tôi vậy.

A Đệ ôm bộ xươ/ng th/ối r/ữa, từng bước tiến về phía chúng tôi.

Đôi mắt đỏ ngầu của cậu lấp lánh nước mắt.

Nhưng cậu gắng gượng nhếch miệng cười.

"A Đa, chúng ta mang nó đi đổi đồ nhé?"

"Nó đổi được cái gì?"

Đáp lại cậu là tiếng ch/ửi rủa đi/ếc tai của A Đa: "Mày sao không ch*t đi? Đồ xúi quẩy!"

Nước mắt A Đệ lăn dài, cậu ôm khư khư bộ xươ/ng th/ối r/ữa, ngoan cố hỏi: "A Nương, con hát có hay không? Nhảy có đẹp không?"

A Nương gh/ê t/ởm: "Nhĩ Mao Cẩu, mày đã bị núi thần nguyền rủa, đừng có quay về liên lụy đến gia đình!"

"Không, A Nương, đừng bỏ con." A Đệ đưa bộ xươ/ng thối về phía A Nương, "A Nương nhìn đi, con cũng có thể khóc núi, con cũng nhận được quà tặng, con có ích mà! Không phải đồ vô dụng."

Danh sách chương

5 chương
26/12/2025 03:17
0
26/12/2025 03:17
0
23/01/2026 09:15
0
23/01/2026 09:14
0
23/01/2026 09:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu