Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- hồn về
- Chương 4
“Á á á á á——!!”
Nó gi/ật cây sào tre từ tay tôi, bước qua bật đèn lên.
“Con đang làm cái quái gì thế hả Thất? La hét kinh dị vậy?”
… Là mẹ.
Mẹ mặc bộ đồ ngủ hoa văn, tóc xõa tung.
“Vào phòng ngủ đi, mai dậy sớm mẹ nấu món ngon cho.”
Tôi đành ngoan ngoãn trở về phòng, nằm vật ra giường.
Nhưng nỗi hoang mang trong lòng chẳng hề vơi đi chút nào.
Nếu bóng đen trong gương kia là mẹ – vì sao lúc ấy gương chỉ chiếu thấy mẹ, không có bóng tôi?
Sao dáng vẻ bà trong gương lại kỳ dị đến thế, sao bà vừa r/un r/ẩy vừa thở khò khè?
Vì sao… lúc đó tôi không thấy bà trong phòng?
Bà trốn ở đâu?
Chiếc qu/an t/ài đen nhánh trong bóng tối từ từ hiện lên trong tâm trí, càng lúc càng lớn.
Tôi cuộn ch/ặt chăn, co rúm người lại.
Gió lạnh ù ù tràn vào phòng từ cửa sổ, lay động tấm rèm vải theo nhịp điệu đều đều. Dường như có tiếng khóc nức nở của người phụ nữ nào đó lẫn trong tiếng gió, vang vọng khắp căn phòng.
Tôi gặp á/c mộng.
Mơ thấy thứ lọt qua cửa sổ không phải tiếng khóc, mà là một x/á/c ch*t th/ối r/ữa đến mức méo mó không còn hình người.
Nó lang thang quanh phòng.
Nó trèo lên giường tôi, dùng cái miệng thối tha đầy giòi bọ lở loét gào lên:
“Thất nhi… Thất nhi…”
“Thất nhi!”
Tôi hét thất thanh tỉnh giấc, thấy khuôn mặt mẹ đờ đẫn trước mặt.
Dường như bà muốn tỏ ra lo lắng, nhưng cơ mặt lại bị một cảm xúc mãnh liệt hơn ngăn trở.
“Trời nóng thế này, sao con lại cuộn chăn kín mít thế hả?”
Bà bịt mũi hỏi.
Chắc là ngửi thấy mùi mồ hôi – người tôi ướt đẫm.
“Con… con thấy lạnh đêm qua.”
Tôi lí nhí đáp, đứng dậy chạy ra sân rửa mặt đ/á/nh răng. Xong xuôi định soi gương xem còn dính kem đ/á/nh răng không, thì phát hiện chiếc gương nhỏ thường treo ở khe gạch ngoài sân đã biến mất.
Quay vào nhà chính, tôi thấy tấm gương soi to trên tủ quần áo cũng bị tháo mất.
Không chỉ vậy, chiếc gương bầu dục trên bàn trang điểm của mẹ cũng không cánh mà bay. Ngay cả tấm kính trên cửa sắt cũng biến mất tiêu.
Tôi quay sang nhìn mẹ.
“Để gương trong nhà không tốt, mẹ vứt hết rồi.”
Bà lạnh lùng đáp.
– Tại sao không tốt?
Gương không phải để trừ tà sao?
Lòng đầy nghi hoặc nhưng tôi không dám hỏi, bởi biểu cảm trên mặt bà lúc này chẳng cho phép chất vấn. Từ ngày bà “bình an trở về”, tôi nhận ra – nụ cười trên môi bà ngày càng thưa thớt.
Nét mặt bà dần trở nên lạnh lùng, cứng nhắc, thậm chí… đờ đẫn.
Bà kéo tôi vào bếp ăn sáng, chiếc thố to đậy vung thu hút sự chú ý của tôi, bởi nó thường chỉ dùng đựng món đại tiệc, hơn nữa đang tỏa ra mùi thịt thơm lừng.
Mẹ mở vung ra – đó là một nồi thịt kho tây đầy ắp, thịt nhiều hơn khoai gấp bội.
“Oa——! Mẹ ơi, hôm nay là ngày gì thế?”
“Cứ coi như ngày mẹ con ta thoát hiểm ăn mừng đi.”
Mẹ mỉm cười đáp.
Tôi lấy bát, xới cho mẹ trước rồi tự múc một bát đầy, ăn ngấu nghiến.
Không biết do tay nghề mẹ khéo léo, hay vì hôm qua nhịn đói, hoặc bởi mùi thịt quá thơm lạ, tôi ăn như đi/ên mà vẫn thèm.
Mùi thịt b/éo ngậy, ngậy đến mức kỳ quái ấy bao trùm căn phòng, tôi đắm chìm trong đó, ăn không ngừng nghỉ.
Khi múc thêm thịt, tôi ngẩng lên thấy bát mẹ vẫn nguyên vẹn, mỡ đọng thành viền quanh mép bát.
“Mẹ ơi, sao mẹ không ăn? Mẹ ăn chút đi.”
Mẹ lắc đầu, nở nụ cười hiền từ đầy trìu mến ngày xưa.
“Mẹ không đói, con ăn đi.”
Tôi tiếp tục ngốn hết nồi thịt dưới ánh mắt quen thuộc ấy.
Vừa ợ no định dọn dẹp thì bà ngăn lại.
“Mẹ làm, con nghỉ đi.”
Tôi đành ôm bụng ra sân, ngồi trên ghế xả hơi. Ngắm mây một lúc thì phát hiện bóng mẹ ở góc nhà.
Nghiêng người nhìn kỹ, mẹ đang quay lưng lại, ăn ngấu nghiến thứ gì đó trong tay.
Hừ, bảo không đói, hóa ra vẫn thèm ăn mà – tôi thầm nghĩ.
Chẳng lẽ bà đang ăn đồ thừa của tôi?
Nghĩ vậy, lòng dâng lên chút xót xa.
Một lát sau, mẹ từ cửa sau trở vào nhà, ngồi thừ ra giữa nhà chính, mắt dán vào chiếc qu/an t/ài trong bóng tối.
Biểu cảm bà lại dần trở nên đờ đẫn.
“…Mẹ?”
Bà không phản ứng.
“Mẹ, hay mình dời cái qu/an t/ài đi, để trong nhà xúi quẩy lắm.”
Vừa nói tôi vừa tiến lại gần.
Thứ này chẳng xui hơn vòng hoa hay gương sao?
Nhưng mẹ vẫn im lặng, ánh mắt vô h/ồn đóng đinh vào qu/an t/ài.
“…Mẹ!”
Tiếng gọi cuối cùng khiến bà cựa mình, bà quay phắt sang nhìn tôi.
Tôi lùi vội một bước.
Tròng mắt không có con ngươi đen, chỉ toàn là tròng trắng đ/áng s/ợ.
Đúng là đôi mắt không con ngươi, tôi không nhìn nhầm.
Sau một hai giây, hai nhãn cầu mới lắc lư như quả lắc đồng hồ, từ từ xoay con ngươi đen từ phía trong hốc mắt… ra phía trước.
Mồ hôi lạnh túa ra, tôi lùi dần, chợt nhận ra sự thật:
Khi bà quay đầu đột ngột, nhãn cầu không kịp xoay theo – chúng vẫn ở nguyên vị trí cũ, phía dưới mí mắt vẫn nhìn chằm chằm vào qu/an t/ài.
Mẹ dường như cũng nhận ra điều bất thường, bà xoa mặt cười nói: “Mẹ có lẽ mệt rồi, vào phòng nghỉ chút.”
Nói xong liền bước vào phòng riêng.
Tôi trở lại chiếc ghế, ngồi thẫn thờ.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Trên người mẹ… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lưng tôi lạnh toát, càng nghĩ càng sợ, dần cảm thấy bụng dạ khó chịu. Có lẽ do vừa ăn quá no, khó tiêu chăng.
Tôi đứng dậy định ra ngoài đi lại cho đỡ đầy bụng, cũng là để đầu óc trống rỗng, tạm ngừng những suy đoán kinh dị đang ngày càng đ/áng s/ợ trong đầu.
Bình luận
Bình luận Facebook