Đồ Thi Lạc: Cội Thi Phát Tiểu

Đồ Thi Lạc: Cội Thi Phát Tiểu

Chương 3

23/01/2026 08:23

Tôi đưa tay vào, muốn xem rốt cuộc trên lưng cậu ta có thứ gì. Ai ngờ Xuân Căn đột nhiên đứng phắt dậy, đẩy tôi ra xa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy trên mặt cậu ta cũng xuất hiện mạng nhện, lớp tro hương rơi xuống để lộ làn da trong suốt như ánh mặt trời có thể xuyên qua, những mạch m/áu tím sẫm giăng kín mặt khiến người ta kh/iếp s/ợ.

"Xuân Căn, cậu..."

Tôi chưa kịp nói hết câu đã trượt chân ngã xuống sông.

Chính Xuân Căn kéo tôi lên. Không hiểu sao cậu ta bỗng có sức mạnh gh/ê g/ớm, có thể kéo được tôi từ dưới nước lên. Cả hai đều ướt sũng, tôi đứng phơi nắng còn Xuân Căn thì co rúm dưới gầm cầu, r/un r/ẩy.

Lớp tro hương và bùn đất trên người cậu đã biến mất, để lộ làn da trắng bệch. Tôi chưa từng thấy ai có làn da trắng đến thế, không một chút hồng hào.

"Căn này, cậu sao thế?"

Tôi ngồi xổm trước mặt Xuân Căn, cậu ta ôm chầm lấy tôi. Tôi chỉ cảm nhận được thân hình lạnh ngắt và r/un r/ẩy của cậu, phải một lúc lâu sau cậu mới bình tĩnh lại.

"Niệm Huy, nhà cậu có tro hương không? Cậu về lấy tro trong lư hương thờ tổ tiên trên bàn thờ, cho vào túi mang sang đây ngay, đừng làm đổ nhé."

Nhìn Xuân Căn thoi thóp, hốc mắt bắt đầu thâm đen, tôi gật đầu lia lịa rồi ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Khi mang tro hương đến bãi sông dưới chân cầu thì đã không thấy bóng dáng Xuân Căn đâu. Tôi lại chạy sang nhà cậu ta, đụng phải ông nội m/ù của cậu.

"Cháu đến tìm Xuân Căn ạ."

"Xuân Căn ở nhà đây! Nó không khỏe, đã đi ngủ rồi."

Ông cụ trả lời tôi.

"Cháu vào thăm nó một chút ạ."

"Cháu hôm khác đến chơi với nó sau đi!"

Ông nội Xuân Căn có vẻ không mấy vui vẻ, cụ đi vào nhà rồi đóng sập cửa lại.

Tôi dán mắt vào khe cửa nhà họ nhưng bên trong tối om, chẳng thấy gì. Áp tai vào cửa, lần này tôi nghe thấy tiếng chuông lục lạc trong phòng.

Xuân Căn đeo chuông quanh cổ, lúc nào cũng kêu leng keng. Biết chắc cậu ta đã về nhà, tôi mới yên tâm ra về.

Suốt mấy ngày sau đó, tôi không gặp lại Xuân Căn. Nhân lúc ông cụ đi vắng, tôi lẻn đến trước cửa nhà họ. Đứng trước hiên, tôi gọi lớn: "Căn ơi, Xuân Căn, tớ mở cửa giúp cậu nhé, cậu đang ở đâu thế?"

Nhưng trong nhà vắng lặng như tờ. Trước đây qua khe cửa tôi vẫn thấy một con mắt nghiêm nghị, giờ đây trong nhà chỉ thấy một màu đen kịt.

Tâm trạng tôi vô cùng chán nản, ngay cả người bạn duy nhất cũng biến mất. Tôi ngồi bệt trên bậc thềm đ/á trước nhà Xuân Căn, ngước nhìn cây táo gai to sừng sững trước cổng. Những quả táo gai chín mọng trên ngọn cây cao chót vót, cành nào cành nấy chi chít quả tím sẫm, lũ chim đen đậu trên cành mổ lấy mổ để.

Tôi vẫn đi học đều, rồi cuối tuần lại đến. Ở nhà buồn chán, tôi lại nghĩ đến chuyện chơi đùa. Cầm cuốn từ điển cũ kỹ, tôi chạy sang nhà Xuân Căn.

Nhà họ yên tĩnh như thường lệ.

"Xuân Căn, cậu có nhà không? Tớ mở cửa giúp cậu nhé!"

Không ai trả lời.

Tôi chạy ra sau nhà, hướng về phía cửa sổ gọi vào: "Xuân Căn, là Niệm Huy đây! Tớ đến dạy cậu viết chữ này, mang cả từ điển đến rồi!"

Hôm đó ở bãi sông, Xuân Căn cứ chỉ tay vào tấm bia m/ộ, tôi biết cậu ta muốn học chữ. Không hiểu sao trong nhà vẫn im phăng phắc, nhưng tôi vẫn không ngừng gọi tên Xuân Căn. Từ đâu nổi lên niềm tin mãnh liệt, tôi khẳng định cậu ta đang ở trong nhà.

Tôi vất vả trèo lên bệ cửa sổ nhà Xuân Căn vì thấy phía trên khung cửa sau có một lỗ thủng. Nắm ch/ặt thanh gỗ trên cửa sổ, tôi nhìn qua lỗ hổng vào bên trong.

Căn phòng của ông nội cậu chật hẹp, chất đầy đồ đạc: một chiếc giường, tủ quần áo gỗ mun khóa trái đồng và một cỗ qu/an t/ài.

Ở quê tôi, phòng người già thường đặt sẵn qu/an t/ài - tập tục này phòng khi các cụ đột ngột qu/a đ/ời. Nghe Xuân Căn kể, ông nội thường nh/ốt cậu vào tủ quần áo ban đêm, không biết giờ cậu có đang bị nh/ốt trong đó không.

"Xuân Căn, cậu có trong tủ không? Là Niệm Huy đây, đến dạy cậu viết chữ này. Nếu có trong đó thì lên tiếng đi."

Tôi dán mắt vào chiếc tủ một hồi lâu, dần dà nghe thấy tiếng chuông quen thuộc.

Âm thanh nhỏ nhoi, đ/ứt quãng nhưng tôi chắc chắn đó là chuông của Xuân Căn. Và cũng khẳng định cậu ta đang bị ông nội nh/ốt trong tủ.

3

Cảnh tượng ấy ám ảnh tôi suốt đời.

Chiếc tủ gỗ mun không ngừng phát ra tiếng chuông leng keng, có lẽ Xuân Căn đã nghe thấy tiếng gọi của tôi. Cậu ta như đang đ/ập cửa tủ liên hồi khiến chiếc khóa đồng hoen rỉ rung lên bần bật, kêu lạch cạch.

"Căn ơi, cậu nghe thấy không?"

Tiếng chuông trong phòng càng lúc càng vang.

"Cháu làm gì ở đây thế?"

Một giọng nói bất ngờ vang lên sau lưng khiến tôi gi/ật mình, chân trượt khỏi bệ cửa sổ ngã xuống đất.

Người đứng sau lưng tôi lúc ấy chính là ông nội Xuân Căn - lão b/án tiên m/ù lòa. Cụ chống gậy dò đường, tay cầm chiếc chuông lục lạc han gỉ.

Vì m/ù lâu năm, hai hốc mắt cụ sâu hoáy, những vết nhăn chằng chịt quanh mắt tựa như khe núi.

"Cháu đến... tìm... Xuân Căn ạ."

Tôi sợ hãi trước dáng vẻ của lão m/ù, giọng nói run run.

Tiếng chuông trong phòng vẫn vang lên, lão m/ù quát vào nhà: "Yên nào, đồ q/uỷ sứ, muốn ăn đò/n nữa không?"

Có lẽ Xuân Căn sợ lời quát m/ắng của ông nội, căn phòng lập tức chìm vào im lặng tuyệt đối.

Danh sách chương

5 chương
26/12/2025 03:06
0
26/12/2025 03:06
0
23/01/2026 08:23
0
23/01/2026 08:21
0
23/01/2026 08:19
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu