Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nghe lời anh ta, Trương Hoan vứt bỏ đôi ủng cao su, chuẩn bị cởi quần. Phùng Thuận liếc nhìn tôi.
"Tôi không nóng, nóng thì sẽ cởi sau." Tôi nói.
"Lão Mã, đừng có nhìn nữa. Mau cởi quần ra làm việc đi." Trưởng nhóm thúc giục.
Phùng Thuận bật cười khúc khích. Cậu ta như con gái, vội vàng lấy tay che miệng.
Tôi chưa kịp nghĩ tại sao Phùng Thuận lại cười, đã bị hành động của Mã Triều Tiên thu hút. Mã Triều Tiên không ngừng đảo mắt nhìn xung quanh, như thể lần đầu tiên đến nơi này.
Nếu là tôi, kẻ mới xuống hầm lần đầu, nhìn như vậy còn có thể thông cảm. Nhưng một tay thợ mỏ già như hắn mà nhìn ngó như thế không khỏi khiến người ta thấy kỳ lạ.
Mã Triều Tiên tiến sát lại gần trưởng nhóm, "Không ổn rồi!"
Nghe Mã Triều Tiên nói vậy, tim tôi đ/ập thình thịch. Không phải tôi quá cẩn thận, công việc dưới hầm mỏ này thực sự là làm việc với cái đầu trong tay. Bố tôi đã dặn đi dặn lại, hễ trong lòng thấy không ổn, nhất định không được xuống hầm. Nghe nói những người làm việc dưới hầm phải tin vào trực giác của mình. Mỗi lần xảy ra t/ai n/ạn hầm mỏ lớn, luôn có những người may mắn thoát ch*t khiến người ta bàn tán xôn xao. Những người này có thể né được tử thần, có lẽ chỉ nhờ một quyết định nhỏ nhoi. Ví dụ như hôm nay trong lòng cảm thấy không ổn, tay hơi mất lực. Dĩ nhiên, có người sẽ nói đó là cái cớ cho sự lười biếng, nhưng dưới hầm mỏ, mọi việc đều phải cẩn thận.
Nghe lời Mã Triều Tiên, tôi vô thức bước lại gần họ.
"Nói bậy cái gì thế? Xui xẻo." Chu Hải Anh quát thầm.
Mã Triều Tiên bước lên phía trước hai bước, sờ vào vách hang.
"Nước thấm rồi hả?" Chu Hải Anh căng thẳng bước tới, cũng sờ vào vách hang. Nước thấm chính là dấu hiệu báo trước sự sụt lở.
"Mã Triều Tiên, mày nhai đ/á nói khoác à?" Chu Hải Anh không phát hiện thấy nước thấm.
Mã Triều Tiên không đáp lại, chỉ lắc đầu, "Lạ thật, có chút kỳ quặc."
"Mau lên nào, cởi cái quần mà cũng mất nửa ngày, hôm nay các cậu có hoàn thành nhiệm vụ không hả?" Đội trưởng ở phía xa quát lớn.
"Mau làm việc đi! Chuyện hôm nay thôi bỏ qua." Chu Hải Anh tức gi/ận nói.
Mã Triều Tiên vẫn lắc đầu, "Tôi không khỏe, hôm nay tôi không làm nữa."
"Không làm cũng phải làm!" Phùng Đắc Thủy lạnh lùng nói.
"Sao? Mày lên làm trưởng nhóm rồi hả?" Mã Triều Tiên đáp lại.
"Mày không làm, hai tay mới này vốn đã không làm được gì, hôm nay không hoàn thành định mức, mày trả tiền à?" Phùng Đắc Thủy không chút nhượng bộ.
"Tôi không quan tâm, ph/ạt tiền tôi cũng chấp nhận." Mã Triều Tiên nói.
"Đ** mẹ mày!" Phùng Đắc Thủy liền xông tới.
"Có liên quan gì đến mày?" Chu Hải Anh quay sang nói với Phùng Đắc Thủy, "Đợi khi nào mày làm trưởng nhóm hãy hống hách."
Phùng Đắc Thủy bực tức đứng lại. Hắn ta có chút e dè Chu Hải Anh. Chu Hải Anh là người lanh lợi, lại là một tay thợ cừ, một hơi đào vài tấn than mà không hề thở gấp. Cả đội trên dưới đều nể phục anh ta. Phùng Đắc Thủy tuy hung dữ nhưng trước mặt anh ta vẫn tỏ ra khá ngoan ngoãn.
Chu Hải Anh biết Mã Triều Tiên nhất quyết muốn lên mặt đất, ắt phải có lý do. Chu Hải Anh báo với đội trưởng một tiếng, nói rằng nhóm chúng tôi đang phân công nhiệm vụ.
Thế là Chu Hải Anh gọi cả năm chúng tôi đến một góc. Thực ra anh ta hoàn toàn có thể gọi riêng Mã Triều Tiên lại hỏi cặn kẽ. Có lẽ sợ mấy đứa chúng tôi càng không biết tình hình, lại càng tưởng đã xảy ra chuyện gì lớn, nên gọi tất cả lại, mọi chuyện đều bày ra trước mặt. Trương Hoan vừa cởi quần xong, hớt ha hớt hải chạy tới trong bộ dạng trần truồng.
"Lão Mã, có chuyện gì à?" Có chuyện gì thì nói cho mọi người biết đi, về lý mà nói tất cả chúng tôi đều phải gọi bác một tiếng chú. Nếu có chuyện gì bác cũng không nên giấu giếm." Chu Hải Anh dịu giọng nói.
Mã Triều Tiên cúi đầu suy nghĩ giây lát, ngẩng lên nói: "Chuyện này tôi cũng không dám chắc, đất than có vấn đề."
Chu Hải Anh nhíu mày, "Phía trên chúng ta chính là một cái hồ lớn, có chút hơi ẩm cũng là chuyện bình thường."
Mã Triều Tiên nhìn chằm chằm trưởng nhóm, không nói gì, lại cúi đầu xuống.
"Có phải bác ngửi thấy mùi gì không?" Phùng Thuận đột nhiên buông một câu. Phùng Thuận không chỉ cử chỉ như con gái, mà giọng nói cũng thế.
Tôi thấy Mã Triều Tiên gi/ật mình, hắn nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Phùng Thuận một cái. Mọi người theo ánh mắt hắn đều nhìn về Phùng Thuận. Phùng Thuận bị chúng tôi nhìn chòng chọc, có chút ngại ngùng, liền kéo áo xuống thật mạnh, cố che đi chỗ háng.
"Cháu ngửi thấy mùi gì?" Mã Triều Tiên hỏi ngược lại Phùng Thuận.
"Cháu cũng không nói rõ được." Phùng Thuận đáp.
"Có gì nói ra!" Chu Hải Anh quát lớn. Lúc này không khí có chút quái dị. Tôi không kiềm được liền nhìn về phía những công nhân khác đang đào than ở gần đó. Những cặp mông trắng hếu nổi bật giữa những khối than đen nhánh. Đột nhiên tôi cảm thấy hoa mắt, cảm thấy mình và họ cách xa nhau, ở giữa có một thứ gì đó mờ ảo ngăn cách.
"Hồi nhỏ cháu thích lên núi hái táo dại. Cây táo mọc trên m/ộ thường cho quả to nhất và ngọt nhất." Phùng Thuận nói, "Vì thế mấy đứa chúng cháu đều thích trèo lên m/ộ để hái táo."
"Ai thèm nghe chuyện hái táo của mày?" Phùng Đắc Thủy ch/ửi.
"Phùng Thuận, nói tiếp đi." Chu Hải Anh dịu giọng khích lệ.
"Có một lần, trên bãi m/ộ xuất hiện một ngôi m/ộ mới. Chúng cháu đi đến gần mới nhìn thấy vòng hoa tươi, có một đứa mang theo diêm, nó nói sẽ đ/ốt vòng hoa. Chúng cháu cũng thấy hay hay nên liền gi/ật vòng hoa ra."
Bình luận
Bình luận Facebook