Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Rượu chị em
- Chương 1
Sau khi chị gái mất tích, trong nhà xuất hiện một chiếc vại rư/ợu lớn.
Mẹ bảo bên trong ngâm trăn vàng do lão đạo sĩ đầu làng bắt được.
Chỉ cần uống chén rư/ợu giao bôi này trước khi nam nữ lên giường, nhất định sẽ mang th/ai con trai.
Nhưng đêm nào tôi cũng nghe thấy tiếng nắp vại rư/ợu bị đẩy bật lên.
Tôi tưởng trăn đã chui ra ngoài
Nhưng không ngờ chị gái đã trở về.
1.
Chị tôi mất tích đúng ngày nhận được giấy báo đại học.
Dân làng bảo chị theo trai bỏ đi.
Tôi không tin, chị luôn khát khao được học đại học, là con mọt sách ngốc nghếch.
Chị thường xoa đầu tôi nói: "Khi nào chị thoát khỏi ngôi làng này, chị sẽ dẫn em theo".
Dù biết chị nói dối nhưng nằm trong lòng chị, tôi thấy bình yên lạ thường.
Giá như chị có thể ở bên tôi mãi mãi.
Ấy vậy mà chị lại biến mất không một lời.
Không ai trong nhà chịu đi tìm.
"Đồ vô dụng bỏ đi, mất tích cho đỡ tốn cơm gạo."
Mẹ dựa cửa buôn chuyện với mấy bà lão.
"Mất đứa này chẳng sao, nhưng nếu bụng bà không có động tĩnh gì, chồng bà cũng sẽ bỏ đi đấy."
Ngày thường nghe câu này, mẹ đã gi/ật dép t/át vào miệng người ta.
Nhưng hôm nay bà chỉ cúi đầu cười khềnh khệch.
Bảy ngày sau, bố khiêng về nhà chiếc vại rư/ợu khổng lồ.
Cái vại to đến mức có thể chứa vừa một người.
Mẹ bảo bên trong ngâm trăn vàng, đổi bằng của hồi môn với lão đạo sĩ đầu làng.
Mỗi tối uống một chén trước khi lên giường, vừa bổ thận tráng dương vừa dễ đậu th/ai trai.
Chuyện thật hư không rõ, nhưng tôi chưa từng ngửi thấy mùi rư/ợu nào thơm đến thế.
Đêm nọ đói bụng không chịu nổi, tôi lén ra sân định múc một bát.
Nhưng chưa kịp mở nắp, tóc đã bị gi/ật ngược từ phía sau.
"Đồ chó má, dám tr/ộm rư/ợu hả?"
Bà nội cầm gậy đ/ập túi bụi, tôi kêu thét bỏ chạy khiến bố mẹ chạy ra xem.
Kỳ thực bà nội cũng lén uống, mà uống nhiều nhất.
Chẳng hiểu trong rư/ợu có thứ gì khiến bà trẻ ra hai mươi tuổi.
Đánh tôi cũng thêm phần dữ dội.
Thấy rư/ợu vơi nhanh, bố mẹ liền quy tội cho tôi.
Bà nội vu cho tôi ăn tr/ộm, dù chưa nếm được giọt nào.
Càng bị cấm đoán, tôi càng thèm khát.
Đêm đêm nằm mơ thấy con trăn vàng quẫy đạp trong vại rư/ợu.
Như đang mời gọi tôi.
Nắp vại có lỗ thoát hơi, hương rư/ợu tỏa ra từ đó, tôi áp mắt phải vào xem.
Trong bóng tối mờ ảo, có thứ gì đó đang cựa quậy, nhưng không giống rắn.
Đột nhiên một con ngươi đầy tia m/áu chạm vào mắt tôi.
Tôi hét lên ngã ngửa ra sau.
Dụi mắt liên hồi, không dám tin vào điều vừa thấy.
Đó là mắt của chị gái, dưới mi mắt có nốt ruồi nhỏ.
Tôi nhớ rõ như in.
2.
Cả làng biết nhà tôi có rư/ợu quý, hương thơm lan tỏa khắp xóm.
Họ xúm trước cổng xin bố tôi cho nếm thử.
Bố vừa đếm tiền vừa múc vài bát đưa họ.
Thứ nước màu đỏ nhạt lấp lánh.
"M/áu trăn chưa rút hết, uống vào càng bổ." Bố cười hề hề nói.
Nhưng nghĩ đến con mắt trong vại rư/ợu, tôi chỉ muốn nôn.
Không thể nào, không thể là chị được.
Có lẽ chỉ là mắt trăn thôi, tôi từng thấy rắn nhưng chưa gặp trăn vàng bao giờ.
Hoặc do quá nhớ chị nên nhìn nhầm chăng.
Lão đạo sĩ b/án trăn cũng đến xem, mặt mũi đần độn, ngửi mùi rư/ợu đã cười khành khạch.
"Thơm! Đúng mùi này đây!"
Nhưng vừa uống vài ngụm, hắn đột nhiên ngẩng đầu hỏi: "Các người không móc mắt nó chứ?"
Bố tôi ngớ người: "Không phải chỉ cần rút m/áu bảy ngày sao?"
Lão đạo sĩ giậm chân tức gi/ận.
"Đồ ng/u! Ta đã dặn phải đục mười lỗ mới rút hết tinh hoa, không móc mắt thì hiệu quả giảm mất nửa."
Mười lỗ? Trên thân trăn làm gì có mười lỗ?
"Giờ phải làm sao? Vớt lên đục bổ sung à?"
Lão đạo sĩ trầm ngâm: "Không được, đinh thép đã đóng ch/ặt nắp rồi."
Đôi mắt đục ngầu của hắn liếc nhìn tôi.
Lông tôi dựng đứng, vội chạy vào phòng khóc lóc với bà nội đang say khướt: "Cháu muốn gặp chị! Cháu muốn chị!"
Tóc bạc bà nội đã hóa đen, bà cười khúc khích ngắm mình trong gương, vẫy tay gọi tôi.
"Chị mày không về nữa đâu, đã vào bụng cháu hết rồi."
Nụ cười lạnh lẽo trên khuôn mặt trẻ trung khiến bà méo mó dị thường.
Tôi gào khóc đi/ên cuồ/ng.
Dù biết bà nói nhảm nhưng vẫn lo sợ: Biết đâu chính tôi đã hại chị.
Không lâu sau, cái bụng đã ngủ yên mười năm của mẹ bỗng có động tĩnh.
Không phải bác sĩ kết luận có th/ai.
Là mẹ tự cảm nhận thứ gì đó đang bơi trong bụng.
Ban đầu tưởng giun sán, uống đủ thứ th/uốc tẩy.
Nhưng bụng ngày một phình to như mang th/ai năm tháng.
Lão lang băm bảo có mang, mẹ cười toe toét.
"Tốt! Tốt! Họ Lý ta có người nối dõi!"
Điên cuồ/ng như kẻ mất trí.
Còn tôi, đứa em sắp chào đời này chẳng khiến tôi vui chút nào.
Bởi có lẽ ngày tận số của tôi đã cận kề.
3.
Không biết lão đạo sĩ nói gì, ánh mắt bố nhìn tôi trở nên kỳ lạ.
Ông bắt đầu mỉm cười với tôi, m/ua đủ thứ ngon vật lạ trước giờ tôi không được ăn.
Ông xoa đầu tôi, vừa xoa vừa trầm tư.
"Từ nhỏ xươ/ng đầu con đã đẹp lắm."
Tôi bỏ đồ ăn xuống, không dám nhìn ông nữa.
Lần này không có chị che chở cho tôi nữa rồi.
Mẹ mang th/ai không được uống rư/ợu, nhưng bà vẫn nhìn vại rư/ợu ngoài sân mà chảy nước miếng.
Chương 10
Chương 4
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook