Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Không có không có, hôm đó là tôi đột nhiên làm phiền anh. À mà tôi còn chưa biết tên anh là gì nữa.”
“À, anh cứ gọi tôi là Đồng Tâm là được.”
Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng động từ bụng Đồng Tâm vang lên, cô ấy vội vàng ôm bụng tỏ ra hơi ngượng ngùng.
Tôi lập tức hiểu ra, hỏi: “Em đói bụng rồi phải không? Để anh mời em đi ăn nhé?”
Cô ấy hơi do dự nhưng vẫn gật đầu đồng ý: “Hôm nay em ra ngoài quên không mang theo thẻ ăn, may mà gặp được anh. Tên anh là gì ạ?”
“Đồng Tâm cứ gọi anh là anh Dũ đi. Cứ tự nhiên, hôm nay anh bao em!”
Cô ấy gọi vài món, tôi gọi thêm hai chén cơm rồi mang đồ ăn đến bàn.
A Văn và đám bạn bỗng nhiên đi ngang qua. A Văn nháy mắt với tôi, giọng đầy ẩn ý: “Hôm nay anh Dũ ngon miệng quá nhỉ?”
Sợ hắn làm phiền cuộc trò chuyện giữa tôi và Đồng Tâm, tôi vội đuổi hắn đi.
Trong bữa ăn, tôi biết được Đồng Tâm là tân sinh viên trường Mỹ thuật. Chị gái cô trước cũng học ở đây nên cô rất ngưỡng m/ộ ngôi trường này, và đã thi đỗ bằng chính năng lực của mình.
Ăn xong, tôi chợt nhớ đến đôi hài thêu của Đồng Tâm, liền dẫn cô ấy đến trước cửa ký túc xá.
Hôm nay bác quản lý hình như làm lơ, bởi trước đây A Văn từng định dẫn bạn gái vào nhưng bị ngăn lại.
Trong phòng chẳng có ai. Tôi lục lọi tìm ki/ếm, đôi hài thêu hình như bị Tiểu B/éo cất trong tủ. Quả nhiên, khi mở tủ ra có thể thấy nó được đặt ở tầng dưới cùng.
Tôi vừa lấy nó ra thì đột nhiên sau tai cảm thấy ngứa ngáy, như có người đang thở nhẹ, mang theo chút hơi ẩm.
Nỗi sợ hãi khiến tôi không dám quay đầu, chỉ biết nhìn chằm chằm vào đôi hài thêu đã dính chút bẩn.
“Anh Dũ cũng hứng thú với đôi hài này sao?” Mãi đến khi nghe giọng nói quen thuộc bên tai, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Là Tiểu B/éo về rồi. Tôi hơi bối rối vì bị bắt gặp đang lục tủ người ta.
Tôi để đôi hài lại chỗ cũ, quay ra nói đầy ngượng ngùng: “Tiểu B/éo, anh chỉ muốn xem thử đôi hài này thôi, bởi vẫn chưa biết của ai mà.”
Hôm nay không thể trả hài cho Đồng Tâm được rồi. Thấy Tiểu B/éo không nghi ngờ gì, tôi liền ki/ếm cớ ra ngoài.
Nhưng hành lang trống trơn, chẳng thấy bóng dáng Đồng Tâm đâu. Lẽ nào cô ấy có việc phải đi rồi?
Tôi về phòng hỏi Tiểu B/éo: “Vừa rồi có thấy cô gái xinh xắn nào ở hành lang không?”
Tiểu B/éo ngẩng đầu từ chiếc gối ôm hình nhân vật anime, lắc đầu ngơ ngác: “Anh Dũ nằm mơ à? Ký túc xá nam làm gì có con gái?”
Thôi bỏ đi, nói chuyện với mấy tên nghiện phim hoạt hình này chẳng hiểu gì cả. Tôi hối h/ận vì không xin số điện thoại của Đồng Tâm. Nhưng biết cô ấy là tân sinh viên trường Mỹ thuật, ít nhất cũng biết cách tìm.
Hôm sau, tôi sang trường Mỹ thuật bên cạnh, quả nhiên gái đẹp như mây nhưng không ai xinh bằng Đồng Tâm.
Tôi đến lớp tân sinh viên, hỏi một nam sinh trong đó: “Bạn ơi, lớp này có bạn nữ tên Đồng Tâm không?”
Cậu ta đẩy kính lên tỏ vẻ ngạc nhiên: “Cậu đợi tí, tớ gọi giúp.”
Cậu ta quay vào trong lớp gọi lớn, một cô gái để mái tóc rậm ngốc ngẩng đầu lên.
Đột nhiên, có người vỗ vai tôi. Mùi hoa hạnh quen thuộc thoang thoảng. Quay lại, quả nhiên là Đồng Tâm.
Cô ấy dẫn tôi đến khu vườn nhỏ của trường Mỹ thuật, hỏi ngọt ngào: “Sao anh lại đến khoa em? Đến tìm em hả?”
Người cô ấy thơm phức, đứng sát khiến tôi hơi đứng ngồi không yên.
Tôi gật đầu, lấy điện thoại ra nói: “Ừ, đột nhiên nhớ ra chưa có số em nên đến tìm.”
Cô ấy đọc cho tôi một dãy số, tôi vội vàng lưu lại.
“À này Đồng Tâm, hôm đó sao em đột nhiên đi mất vậy?”
“À, anh Dũ, hôm đó em đột nhiên nhận được tin nhắn của bạn cùng phòng. Bạn ấy quên chìa khóa nên em phải mang đi trả.”
“Đồng Tâm cũng ở ký túc xá à? Ở tòa nào?”
“Em ở ký túc xá nữ số 3, phòng 403.” Cô ấy hơi do dự nhưng vẫn trả lời.
Trong lòng tôi hơi vui, cô ấy sẵn sàng nói thông tin cá nhân như vậy, phải chăng là đã bắt đầu tin tưởng tôi.
Sau đó chúng tôi cùng nhau dạo bước trong khuôn viên trường.
Tối hôm đó về phòng, Tiểu B/éo lén đến bên tôi thì thào: “Anh Dũ, anh lấy đôi hài đi rồi hả?”
Tôi hơi bất ngờ, lắc đầu.
Tiểu B/éo tiếp tục: “Nếu không phải anh thì là A Văn rồi. Chắc hắn lại định trêu chọc gì đây. Dù sao Lão Tam cũng không dám đụng vào.”
Không hiểu sao trong lòng tôi nổi da gà, luôn cảm thấy A Văn không phải loại người rảnh rỗi như vậy. Vậy rốt cuộc là ai?
Tối đó A Văn say khướt về phòng, ngã vật ra giường ngủ ngay. Tôi cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra nên chẳng buồn ngủ chút nào.
Lão Tam mải mê chơi game, còn Tiểu B/éo nằm trên giường xem anime.
Một lát sau, A Văn dậy đi vệ sinh. Hắn đứng dậy loạng choạng bước ra ngoài, mãi sau mới quay về. Miệng đầy hơi rư/ợu càu nhàu: “Cuối hành lang bỗng có một tấm gương, suýt nữa thì tao hết h/ồn. May mà nhận ra khuôn mặt đẹp trai của đại gia này.” Nói xong hắn lại ngã vật xuống giường.
4
Trong bóng tối, dưới ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính của Lão Tam, chúng tôi nhìn nhau, không khí kỳ quái lan tỏa khắp phòng.
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook