Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- rắn mặt người
- Chương 3
Rốt cuộc vẫn còn nhỏ tuổi.
Hắn giãy giụa vài cái biết không thoát được, liền mở miệng xin tha, nói biết sai rồi, không dám tr/ộm nữa.
Dù đã chịu thua nhưng ánh mắt lấp lánh của hắn không qua được mắt tôi.
Thằng bé c/ôn đ/ồ này, rõ ràng là tay chuyên nghiệp.
Tôi nhìn kỹ hắn.
Quần áo cũ rá/ch vá víu, da đen nhẻm, đầu c/ắt tóc cua -
Trông luộm thuộm nhưng ngũ quan sao quen quen.
Giống một người nào đó.
Bắt thì bắt, tôi không định làm gì hắn.
Vốn là người trong làng, ắt biết đôi chút tình hình nơi đây.
Người lớn mím ch/ặt miệng, trẻ con chưa chắc.
"Thiếu tiền à?"
Tôi liếc nhìn xấp tiền mặt hắn móc từ túi tôi.
"Thiếu... thiếu tiền."
Hắn không ngờ tôi hỏi vậy, giọng trả lời không chút tự tin.
Một tay tôi nắm ch/ặt hắn, tay kia rút từ ngăn bên túi xách ra xấp tiền lẻ cùng tấm ảnh con gái tôi, lắc lắc trước mặt hắn.
"Hỏi mày vài chuyện, số tiền này là của mày."
"Có thấy cô gái này không?"
Vừa nhìn thấy ảnh, thằng c/ôn đ/ồ lập tức cảnh giác, ánh mắt lảng tránh.
Tôi biết mình hỏi đúng người rồi.
"Không... chưa thấy."
Hắn lắc đầu như chong chóng.
Tôi không thèm nói nhiều, tay nắm cánh tay hắn bất ngờ ghì mạnh ra sau.
Thằng bé đ/au quá quay đầu định cắn, bị tay kia tôi đ/è phập xuống bàn.
Tiền giấy rơi lả tả.
"Tao không vòng vo nữa."
"Đây là con gái tao, một tháng trước đến làng các mày tìm Lý Thành Dương, đúng, thằng Lý Cẩu ấy."
"Giờ nó mất tích, tao đến tìm nó."
Dù giọng tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng khi nhắc đến con gái vẫn có chút mất kiểm soát.
Lực tay vô tình siết ch/ặt, thằng bé tưởng tôi gi*t nó, sợ vãi cả nước mắt nước mũi, vừa khóc vừa nói:
"Tháng trước cô ấy kéo vali vào làng! Lý Cẩu bảo đó là bạn gái hắn, chuẩn bị vài hôm nữa cưới!"
Tôi vội nới lỏng tay hỏi dồn: "Giờ cô ấy ở đâu?"
"Cháu không biết..."
Thằng bé nức nở, thấy sắc mặt tôi không ổn vội giải thích:
"Cháu thật không biết! Cháu có quen biết gì cô ấy đâu, rảnh rỗi gì hỏi làm chi?
"À đúng! Núi sau!"
Hắn bị đ/è đầu xuống bàn, chỉ liếc mắt nhìn tôi.
"Bác có thể lên núi sau xem, Lý Cẩu hay chạy lên đó, nhưng rắn rết nhiều lắm, không có hắn dẫn đường bọn cháu ít khi lên."
Núi sau...
Tôi chợt nhớ đến hang động kia, cùng vết trườn rộng bằng người bên đường mòn.
Dù thế nào cũng phải thử vận may.
Nhân lúc tôi lơ đễnh, thằng bé chớp cơ hội đẩy mạnh, thoắt cái đã trèo tường biến mất.
6
Tôi đến núi sau.
Đứng trước cửa hang, mùi tanh hôi nồng nặc xộc vào mũi, lẫn cả hương vị th/ối r/ữa.
Nén cơn buồn nôn, tôi nhăn mặt cắn răng bước vào.
Hang động rộng và sâu hun hút.
Cửa hang còn mờ mờ thấy vách đ/á, đi sâu vào trong, tối đen như mực.
Dưới chân thỉnh thoảng giẫm phải vật cứng, dùng lực mạnh thậm chí nghe tiếng vỡ rắc rắc.
Làm bác sĩ nhiều năm, tôi hiểu rõ những thứ đó là gì.
Nhưng giờ chỉ có thể cúi đầu tiến tới.
Từ lúc vào hang, phía sâu luôn vọng ra âm thanh đục đặc, tiếng lê vật nặng, xen lẫn tiếng cọ xát kim loại vào đ/á.
Gần cửa hang còn có mưa che lấp, càng vào sâu, âm thanh càng rõ.
Lòng tôi dâng lên cảm giác bất an.
Tiếp tục đi khoảng nửa tiếng, tôi dừng bước.
Âm thanh kỳ quái đã ở ngay trước mắt.
Dưới ánh đèn pin, tôi thấy rõ cách năm bước chân, một đoạn đuôi rắn to bằng cánh tay đang cuộn quẫy, một chiếc đuôi khác siết ch/ặt lên nó.
Tiến thêm vài bước, hàng chục bóng đen to bằng người trưởng thành đang cọ xát quấn ch/ặt vào nhau, thi thoảng vang lên tiếng rít phì phì.
Không xa chúng, trong đống phân nâu đen lộ ra bộ xươ/ng người không nguyên vẹn.
Xung quanh cũng vương vãi đầy xươ/ng cốt, riêng hộp sọ đã thấy hai ba cái.
Lúc này, dấu vết tôi phát hiện ban ngày cuối cùng đã có lời giải.
Tôi cũng hiểu tại sao Lý Cẩu có thể b/án rắn mặt người hàng loạt.
Thiếu nữ mười tám đâu khó ki/ếm, nhưng rắn khổng lồ một người ôm thì hiếm.
Thế là hắn dùng người nuôi rắn khổng lồ.
Số lượng rắn lớn trước mắt không đếm xuể, từng đám cuộn ch/ặt vào nhau, đen kịt cả góc hang.
Chúng đang giao phối.
Bầy rắn khổng lồ này cần lượng thức ăn khổng lồ.
Tôi không dám nghĩ nhiều, khẽ khàng tránh xa, nín thở ép sát vào vách đ/á.
Mùi tanh thối và thịt rữa xông thẳng vào lỗ mũi, chỗ nào chạm vào cũng nhớp nháp dịch nhầy.
Tôi từ từ tiến sâu hơn.
Đám rắn lớn phía sau vẫn chậm rãi bò trườn, vào sâu hơn, không gian mở rộng đôi chút.
Vẫn tối om nhưng mùi hôi giảm bớt, thay vào đó là hương rư/ợu trắng.
Bước chân tôi nhanh hơn.
Linh tính mách bảo thứ tôi tìm ki/ếm đang ở phía trước.
7
Bốn chiếc bình thủy tinh khổng lồ xếp thành hàng.
Mỗi bình chứa một cô gái trần truồng, nửa thân dưới bọc da rắn, thoạt nhìn như mọc đuôi rắn.
Họ đã ngâm lâu ngày, cơ bắp và da thịt teo tóp, khô quắt, khuôn mặt mờ nhạt.
Rư/ợu trong bình đục ngầu vàng khè, lơ lửng những sợi tóc rụng lưa thưa.
Tôi gắng kìm nén cảm xúc, áp điện thoại vào thành bình, cố nhận diện từng khuôn mặt.
Trong lòng vừa mong con gái xuất hiện ở đây, vừa hy vọng mỏng manh nó còn sống.
Nhưng số phận không mỉm cười với hai cha con chúng tôi.
Trong góc tối, tôi phát hiện con bé ngâm trong rư/ợu trắng.
Bình luận
Bình luận Facebook