Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Huyết Sát
- Chương 1
Phong thủy làng tôi vốn rất tốt. Nhưng gần đây, khắp xóm ngập tràn mùi th/ối r/ữa, sát khí bao trùm cả ngôi làng.
Ngày càng nhiều người ch*t thảm trong những t/ai n/ạn bất ngờ.
Bà tôi là một thầy phong thủy, bà bảo: "Mùi này là sát khí huyết, chỗ nào càng thối thì sát khí càng nặng."
Nhưng mùi này... lại nồng nặc nhất trên người bà.
1
Chú Lý ở đầu làng đã ch*t. Khi đang xây nhà mới, một bức tường đột nhiên đổ sập.
Ngh/iền n/át chú thành một đống thịt nát nhừ đẫm m/áu.
Lúc đi ngang qua, tôi liếc nhìn một cái. Kết hợp với mùi th/ối r/ữa khắp làng, tôi không nhịn được mà nôn thốc.
Thật kinh t/ởm.
Dạo này trong làng xảy ra toàn chuyện lạ, đi đâu cũng phảng phất mùi thối, nhưng không tìm ra ng/uồn.
Như mùi x/á/c ch*t th/ối r/ữa, hăng nồng và buồn nôn.
Ngôi nhà mới của chú Lý, mùi càng đậm đặc, như thể phát ra từ chính x/á/c ch*t của chú.
Chú chọn ngày khởi công là có xem kỹ, đáng lẽ phải là ngày lành.
Vậy mà chú lại bị chính ngôi nhà mới đ/è ch*t.
Thím Lý xông đến nhà bà tôi gây sự, vì ngày đó do bà chọn.
Bà tôi là thầy phong thủy giỏi nhất làng này.
Bình thường việc lớn việc nhỏ trong làng đều đến nhờ bà xem, huống chi là chuyện xây nhà trọng đại.
Bà nhíu mày: "Mùi này là sát khí huyết, sát khí huyết phải dùng mạng người để đền."
Nghe vậy, thím Lý ch*t lặng, vì mùi trên người chú Lý chính thím ngửi rõ nhất.
Bà bảo họ mau ch/ôn chú Lý đi, kẻo mùi lây sang người khác.
Bà còn nói chỗ nào càng thối thì sát khí càng nặng, mọi người nên chú ý.
Nhưng tôi từng ngửi thấy mùi này trên người bà - từ trước khi cả làng có mùi.
2
Tôi tên Lý Thanh, do bà đặt, nhưng bà thích gọi tôi là con yêu hơn.
Tôi là đứa trẻ bà nhặt được. Bà sống cô đ/ộc cả đời, từ khi có tôi, hai bà cháu nương tựa nhau.
Hai mươi năm trước, phong thủy làng đột nhiên cực tốt, dân làng làm gì cũng xuôi chèo mát mái.
Nhờ vậy tích lũy đủ thứ của cải, bà tôi cũng đến đây từ thuở ấy.
Bà là thầy phong thủy, giúp dân làng xem phong thủy, đoán việc lành dữ.
Cứ thế mà xem suốt hai mươi năm, cả làng đều kính trọng bà.
Nhà chúng tôi ở cuối làng, thường có người tìm đến nhờ bà xem việc từ tờ mờ sáng.
Bà rất dễ tính, ai đến nhờ xem bà cũng vui vẻ giúp.
Chỉ có điều bà không lấy tiền, mà cần một sợi tóc hoặc mảnh móng tay của người đến xem.
Đây là quy tắc, không có thì không xem.
Vì thế, hầu như ai trong làng cũng từng đến nhờ bà xem.
Hồi nhỏ, tôi cũng tò mò.
Tôi nhổ một sợi tóc đưa bà, nhờ bà xem giúp.
Bà đặt sợi tóc trở lại tay tôi: "Con yêu, con không cần đưa gì cho bà cả, sau này cũng đừng đưa bất cứ thứ gì trên người cho ai."
Tôi hỏi: "Vậy sau này cháu có thành người giỏi không?"
Bà xoa đầu tôi, dịu dàng đáp: "Con yêu của bà sẽ là người viên mãn nhất làng này."
3
Lời bà nói với thím Lý hôm ấy nhanh chóng lan khắp làng.
Ban đầu mọi người chỉ nghĩ nhà ai làm chuyện x/ấu, ch/ôn x/á/c gia súc ch*t bệ/nh.
Nhưng rồi làng lại tiếp tục có thêm hai người ch*t.
Một người nghẹn cơm mà ch*t, một người ch*t đuối trong chum nước nhà mình, đều là t/ai n/ạn bất ngờ.
Nhà thím Châu b/án rau muốn lên thành phố tránh hạn, nhưng gặp t/ai n/ạn trên đường.
Xe lao thẳng vào gốc cây lớn, không ai sống sót.
Hiện trường đẫm m/áu, nhưng đ/áng s/ợ hơn là mùi thối càng lúc càng nồng nặc từ chiếc xe.
Sát khí huyết, càng thêm nặng.
Từ đó, không ai dám rời làng nữa.
Trưởng làng mời bà đến gốc đa giữa làng, dân làng vây quanh bà, xem bà như vị c/ứu tinh của cả xóm.
Bà nhìn mọi người, lâu lâu mới thốt lên: "Không trốn được đâu, không giải được sát khí huyết thì không ai thoát được."
"Bà Lý ơi, vậy phải làm sao? Chúng tôi có bị dính sát khí không?"
"Đúng rồi! Chúng tôi có ch*t không?"
Thím Phúc - em họ thím Châu - hốt hoảng hỏi trước. Mọi người bừng tỉnh, ai nấy đều căng thẳng.
Bà chống gậy, đảo mắt nhìn từng người.
"Ai làm việc á/c, sát khí huyết sẽ tìm đến người đó."
Mọi người đột nhiên im bặt, nhìn nhau ngơ ngác.
Bà lão Châu đi/ên kh/ùng trong làng hét lên: "Ch*t rồi! Tất cả chúng ta đều ch*t hết!"
Lý Tráng - em trai chú Lý - thì thào với trưởng làng: "Hay là do nhà họ ch*t không nhắm mắt, nay quay về trả th/ù chúng ta..."
Trưởng làng quát: "Nói bậy gì thế! Chuyện bao nhiêu năm trước rồi, với lại liên quan gì đến chúng ta!"
Lý Tráng cúi đầu im lặng.
Trưởng làng hít một hơi th/uốc, quay sang hỏi bà: "Bà Lý, sát khí này không giải được sao?"
Bà nhìn chằm chằm vào ông ta: "Tôi phải tìm ng/uồn gốc sát khí trước đã, mọi người đừng nóng vội."
Nghe bà nói vậy, dân làng yên tâm ra về, nghĩ rằng bà có thể giải quyết được.
Tôi hỏi bà giờ phải làm sao.
Bà nhìn theo bóng lưng mọi người, thì thầm: "Không ai thoát được cả."
4
Có lẽ sát khí huyết làng ta quá nặng, nên thu hút được một đạo sĩ trẻ đi ngang qua.
Vị đạo sĩ tỏ ra hết sức nghi hoặc, chưa từng thấy sát khí nặng đến mức bao trùm cả làng.
Trưởng làng thấy đạo sĩ có vẻ có bản lĩnh, liền mời vào làng xem xét.
Vị đạo sĩ mặt lộ vẻ nghiêm trọng, nói với trưởng làng: "Sát khí bao trùm cả làng thế này, ắt hẳn các vị đã làm điều gì đó hoặc có mối liên hệ đặc biệt."
"Chúng tôi cùng sống trong một làng, sao lại không có liên hệ chứ?"
Lý Tráng nghi ngờ hỏi lại.
Trưởng làng trầm ngâm một lúc, ánh mắt hướng về phía cuối làng - nơi nhà tôi ở.
"Mấy năm nay, chúng ta đều thích đến nhờ bà Lý xem việc."
"Đúng rồi! Bà Lý không lấy tiền, lại lấy tóc chúng ta?"
Lời trưởng làng khiến mọi người đều nghi ngờ bà.
"Vậy hãy dẫn ta đến gặp bà Lý đó." Vị đạo sĩ nói với trưởng làng.
Họ nghi ngờ bà!
Tôi vội chạy về nhà báo cho bà.
Bà không hề sốt ruột, chỉ bảo tôi mau vào phòng.
Một đám người đen nghịt ùn ùn kéo vào sân nhà nhỏ của chúng tôi, líu ríu bàn tán về những việc đã nhờ bà xem mấy năm qua.
Vị đạo sĩ hỏi bà: "Thưa bà, nghe nói bà thu tóc của dân làng. Tóc là thứ dễ chiêu tà nhất, bà làm vậy để làm gì?"
Bà ngẩng mắt nhìn hắn: "Mỗi nhà một nghề. Nếu bà muốn hại họ thì đợi được đến hôm nay sao?"
Chương 16
Chương 8
Chương 13
7
Chương 28: Cuốn sổ và ngửa bài
Chương 19
Chương 27
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook