Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vương Lượng, anh đang ở đâu thế?
- Em sắp về đến nhà rồi. - Vương Lượng đáp - Thời gian qua khổ em rồi, lát nữa anh đưa em đi du lịch thư giãn.
Diêu D/ao gượng bình tĩnh nói: Ừm ừm, anh về nhanh đi, hình như khóa cửa phòng ngủ hỏng rồi.
- Được, anh về ngay.
Cô ta vừa cúp máy liền hỏi tôi tiếp theo phải làm sao.
- Oan có đầu n/ợ có chủ, nếu oan h/ồn hóa hình đêm nay, ắt sẽ đổ m/áu.
Tôi hỏi được địa chỉ nhà Diêu D/ao, dạy cô ta một chiêu phù chưởng đơn giản.
Không ngờ cô ta cùng thành phố với tôi, nhưng đi taxi cũng mất gần tiếng đồng hồ.
[Ủa ở khu biệt thự á! Livestream ki/ếm nhiều thế sao?]
[Bạn tưởng đùa à, nghề streamer b/éo bở lắm!]
[Đừng thương hại ả, tôi còn thương thân phận công nhân quèn này hơn.]
Diêu D/ao gắng gượng lấy thùng carton úp chụp đèn dầu th* th/ể, đ/è thêm ghế đẩu cùng đống đồ linh tinh lên trên.
Như thể cách đó có thể mang lại cho cô chút an toàn.
- Đại sư, ngài đến nhanh đi, tôi thực sự không muốn ch*t! Dù có ch*t tôi cũng phải kéo theo thằng khốn đó! - Diêu D/ao lập tức đặt m/ua mười sản phẩm liên kết của tôi, trị giá gần chục triệu.
Tôi cầm ki/ếm gỗ đào, xách theo xấp bùa chú cùng lọ son chu sa liền ra khỏi nhà. Mạng người quan trọng lắm.
Vẫy taxi, tài xế gi/ật mình khi thấy mặt nạ trên mặt tôi.
Tôi đổi sang đeo khẩu trang.
Anh ta vẫn liếc nhìn tôi: Cô bé, đi đâu mà gấp thế?
- Đi bắt m/a gấp.
- Hả?
- À... đi bắt gian. - Tôi đọc địa chỉ nhà Diêu D/ao - Bác tài chạy nhanh giùm, tôi vừa nhận tin chồng tôi đang với tiểu tam trong biệt thự kia. Ở nhà tôi, tiêu tiền tôi, còn dắt gái về biệt thự nuôi!
- Ngồi yên nhé! - Tài xế đạp ga hết cỡ.
[Cười ch*t, dân mạng mê hóng hớt nhất đây mà.]
[Tài xế nghe bắt m/a chán phèo, nghe bắt gian là hăng lên ngay.]
[Tôi cũng muốn đi xem quá.]
Livestream vẫn tiếp tục, dường như Diêu D/ao chỉ cảm thấy an tâm khi duy trì nó.
Cô ta dời góc quay ra chỗ khuất nhưng vẫn quan sát được toàn bộ phòng ngủ.
- Đại sư, ngài đến nhanh đi. - Diêu D/ao chắp tay cầu nguyện không ngừng.
Bốp bốp bốp!
Tiếng gõ cửa khiến Diêu D/ao gi/ật thót.
- D/ao Dao, anh vào nhé.
Hóa ra Vương Lượng đã về tới nơi.
Diêu D/ao dán mắt vào tay nắm cửa phòng ngủ.
Cánh cửa mở ra.
Tôi thấy Vương Lượng đứng trước cửa.
Gương mặt thanh tú, dáng người không cao.
Mũi hơi đỏ, cổ áo bạc phếch, người nồng nặc mùi rư/ợu.
- Đừng đóng cửa! - Tôi bản năng hét lên. Nhưng Vương Lượng đã khép cửa lại.
[Khóa cửa không mở được mà?]
[Sao hắn vào được thế?]
Diêu D/ao vặn tay nắm, hoàn toàn vô dụng.
- Em đã bảo khóa cửa hỏng rồi mà!
Vương Lượng sờ mũi: Anh thấy vẫn bình thường mà. Em tránh ra, để anh mở.
Hắn tự tay vặn tay nắm.
Cánh cửa bất động.
- Chuyện gì thế? Nãy vẫn ổn mà. - Vương Lượng vẫn chưa nhận ra tình hình nghiêm trọng.
Tôi thở dài. Do oan h/ồn trẻ con quậy phá, căn nhà giờ chỉ cho vào chứ không cho ra.
- Gọi thợ sửa khóa đi. - Vương Lượng bắt đầu quay số.
Cửa sổ phòng ngủ bên ngoài có lưới chống tr/ộm, không thể trèo ra.
Diêu D/ao trừng mắt nhìn Vương Lượng, im lặng.
- Sao không có sóng? - Điện thoại Vương Lượng cũng không gọi được.
Tôi liếc nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Đám mây đen khổng lồ sắp che khuất mặt trăng.
Điềm đại hung.
Oa—— oa——
[Tôi nghe nhầm à, tiếng trẻ con khóc đâu thế?]
[Tiếng mèo kêu đó mà.]
[Không phải, đúng là tiếng trẻ con.]
Khán giả livestream phát hiện dị thường.
- Em có nghe thấy gì không? - Vương Lượng ngoáy tai.
Diêu D/ao liếc nhìn góc phòng: - Không.
- Không đúng! - Vương Lượng đi vòng quanh phòng - Có tiếng trẻ con khóc.
- Phải chăng là con chúng ta... - Diêu D/ao đảo mắt nhìn Vương Lượng, dựa lưng vào tường.
Khung cảnh trở nên q/uỷ dị.
Tóc tai Diêu D/ao rối bù, mặt tái mét, váy ngủ trắng loang lổ vết m/áu.
- Đừng nói nhảm! - Vương Lượng quát lớn, mặt đen sầm lại, rồi hạ giọng - Con chúng ta đã về cõi cực lạc rồi.
- Trên người em sao có m/áu? - Giờ Vương Lượng mới phát hiện tình trạng thảm thương của Diêu D/ao - Lại xuất huyết dạ dày nữa à?
Diêu D/ao đột ngột áp sát Vương Lượng: - Trên cổ anh là gì thế?
Ánh mắt Vương Lượng thoáng hoảng lo/ạn, phủi tay Diêu D/ao ra: - Có gì đâu? Chắc muỗi đ/ốt thôi, em đừng ảo tưởng.
- Sao em thấy giống vết hôn thế?
- Ha ha ha. - Vương Lượng cười gượng - Anh đi nhậu với mấy thằng bạn toàn đàn ông, em đừng đa nghi.
Hắn lấy điện thoại đưa Diêu D/ao: - Không tin em xem này, Wechat anh làm gì có đàn bà lạ.
Diêu D/ao định cầm lấy, Vương Lượng lại gi/ật lại.
- Không có đàn bà không có nghĩa là anh không ngoại tình...
- Hả? Em nói gì thế? Anh lập nhân vật gay trước công chúng chỉ để fan em yên tâm, vậy mà em nghi ngờ anh?
- D/ao Dao, em livestream mệt rồi, đi nghỉ sớm đi. - Gọi điện mãi không được, Vương Lượng trở nên cáu kỉnh trong không gian bít bùng này.
Tiếng trẻ con khóc thút thít văng vẳng càng lúc càng rõ, khiến người ta rợn tóc gáy.
- Bác tài chạy nhanh lên. - Mặt trăng đã bị mây che khuất một nửa.
Tôi giục tài xế.
Nếu oan h/ồn xuất thế thì không kịp nữa.
Đèn chùm nhấp nháy vài cái, rồi tắt phụt.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Vương Lượng bật đèn pin điện thoại: - Đen đủi thật, bóng đèn cũng ch/áy.
- Cây nến chúng ta mang về từ Thái đâu? Không phải bảo em đ/ốt khi livestream sao? Trên bàn làm gì không thấy. - Vương Lượng nhìn quanh, cuối cùng phát hiện đống đồ lỉnh kỉnh trong góc.
- Đừng động vào!
- Chèn ghế lên làm gì, bừa bộn hết cả. - Vương Lượng đã dời ghế, lật tung thùng carton.
Trước mắt là ngọn nến xanh đang ch/áy, ngọn lửa hình hài trẻ sơ sinh.
Chân tay chưa phân rõ, chỗ mắt và miệng chỉ là những hốc đen.
Tiếng khóc chính từ nó phát ra.
[C/ứu! Có m/a!]
[Gọi cảnh sát, gọi cảnh sát ngay!]
Ngay sau đó, livestream bị khóa do vi phạm quy định.
Chương 16
Chương 18
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook