Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Khế Ước Quỷ
- Chương 4
Đó là món đồ bà cố của mẹ chồng để lại cho bà.
Mẹ chồng sốt ruột quá, bắt chị tôi đưa tiền cho bọn chúng để chuộc lại đôi hoa tai! Mấy tên kia nghe nói chị có tiền, lập tức vây lại, ép chị phải đưa tiền.
Chị tôi tức điếng người, nhất quyết không chịu. Chúng đ/á/nh chị, đầu chị đ/ập mạnh vào góc ghế, ngay lập tức sưng u một cục to đùng!
Chúng xốc chị dậy, định lục soát người, tay đã giơ ra sờ mó. Mẹ chồng chị thấy vậy liền lao tới, kêu lên: "Đừng động vào con dâu tôi! Chúng tôi có tiền! Có tiền đây! Xảo Nhi à, con đưa tiền cho họ đi!"
Chị tôi sợ bọn chúng thật sự ra tay, đành nói: "Tôi đưa! Tôi đưa!" Cuối cùng, số tiền chị dành dụm cả nửa tháng đi hái nấm đều rơi vào tay bọn chúng.
Dĩ nhiên, đôi hoa tai của mẹ chồng cũng chẳng thấy đâu. Anh Phi bảo bọn này không thành thật, coi như tiền lãi vậy.
Lần này chị tôi gi/ận quá, nằm vật ra giường chẳng muốn dậy. Khi tỉnh táo lại, mẹ chồng cũng biết mình làm chuyện ng/u ngốc. Bà ngại mặt không dám xin lỗi, chỉ biết sai Lượng Lượng mang đồ ăn ngon vào cho chị.
Nhà lại sắp hết gạo, đàn gà con bố chồng bắt về nuôi chẳng sống được mấy con, ông lo sốt vó đứng ngoài sân thở dài ngao ngán.
Một hôm, Lượng Lượng bưng cái bát không vào phòng, nói với chị: "Con đói".
Chị tôi không thể nằm yên được nữa, cơn gi/ận cũng ng/uôi ngoai phần nào. Nghĩ thầm dù gì cũng vì Lượng Lượng, phải tiếp tục sống qua ngày.
Chị nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy đi hái nấm là ki/ếm tiền nhanh nhất. Chị không thể kiểm soát miệng đời, nhưng bụng mình thì phải tự lo. Thế là chị lại vác hai cái sọt lên núi Lão Oa.
Vừa tới chân núi định leo lên, Tuấn Khanh bỗng chui ra từ bụi cây khiến chị gi/ật thót tim. Trước giờ hắn toàn đợi dưới gốc tùng già, chẳng bao giờ đi xa thế.
Mấy ngày không gặp, Tuấn Khanh có vẻ g/ầy đi trông thấy. Thấy chị, mắt hắn sáng rực: "Cô... cô tới rồi!" Giọng nói vang lên niềm vui khó tả, nhưng khi nhìn thấy vết bầm trên trán chị, mặt hắn đột nhiên nghiêm lại: "Sao thế này?"
Chị bảo không sao, chỉ do trượt chân ngã thôi. Chị chưa bao giờ kể chuyện nhà với hắn, một là sợ hắn lo, hai là nghĩ dù có kể hắn cũng khó hiểu được.
Tuấn Khanh bước lại gần, cúi đầu xuống. Chị cảm thấy trán mình ấm lên, hắn lùi lại một bước cười tủm tỉm: "Xong rồi." Chị sờ lên trán, da đã lành lặn mịn màng như chưa từng có vết thương.
Chị lén liếc nhìn Tuấn Khanh, bỗng muốn biết thêm về hắn và Xảo Nhi của hắn. Chị hỏi: "Anh từng hôn Xảo Nhi của mình chưa?" Vừa thốt ra lời, chị đã hối h/ận. May sao Tuấn Khanh dường như không hiểu ý, ngơ ngác nhìn chị: "Cái gì?" Chị vội vàng đổi giọng: "Ý tôi là... sao anh lại đến đây?"
Tuấn Khanh ừ một tiếng, đáp không đúng trọng tâm: “Tôi tìm thấy một chỗ, rất nhiều nấm xanh."
Chị tôi mừng rỡ: "Ở đâu? Dẫn tôi đi mau!" Anh nói: "Ở phía sau." Vừa nói vừa chỉ về hướng khuất của ngọn núi.
Chị nhìn theo, tính toán nếu đi vòng qua đó rồi quay về chắc tới tối mịt. Một mình đi đường núi giữa đêm, chị không đủ can đảm. Nhỡ lại gặp m/a thì sao?
Chị không dám đ/á/nh cược may mắn lần nào cũng gặp được người như Tuấn Khanh. Thế là chị nói: "Thôi, không đủ thời gian đâu, ki/ếm quanh đây vậy."
Tuấn Khanh không nghĩ ngợi, treo hai cái sọt lên cánh tay: "Tôi cõng cô đi." Nói rồi hắn khom người xuống.
Chị định bám lên lưng hắn, chợt nhớ lời mẹ chồng, lại đứng thẳng dậy.
Tuấn Khanh ngoái lại nhìn, mặt đầy thắc mắc: "Sao thế?" Chị không biết giải thích thế nào, chợt thấy hai chiếc sọt trên tay hắn, đành nghiến răng bám lên lưng hắn.
Lòng mình không có q/uỷ, mặc kệ thiên hạ nói gì. Dĩ nhiên, chủ yếu là chị nghĩ chẳng ai nhìn thấy đâu. Không ngờ tay Tuấn Khanh lạnh ngắt, nhưng cơ thể lại ấm áp lạ thường, như đang nằm trên tấm đệm điện vậy.
"Bám chắc vào." Giọng Tuấn Khanh vang bên tai, chị vừa nghe xong đã thấy người nhẹ bẫng, "vút" một cái cả người bay vọt lên.
Chị gi/ật mình co rúm, dí mặt vào lưng hắn, hai tay siết ch/ặt cổ hắn. Trước đây tuy biết Tuấn Khanh có kh/inh công, nhưng bay lượn như chim ưng thì đây là lần đầu.
Gió lùa bên tai vi vu mát rượi. Một lúc sau, chị dạn dĩ hé mắt nhìn ra - trời ơi, thật sự đang bay! Chị sợ quá vội nhắm tịt mắt lại.
"Đừng sợ, sắp tới rồi."
Chị nằm im trên lưng hắn, không dám nhúc nhích, nhưng mắt vẫn hé mở nhìn cây cối lướt qua dưới chân, cảm giác như đang mơ.
Một lát sau, tiếng Tuấn Khanh vang lên: "Tới nơi rồi." Hắn đáp xuống đất, đỡ chị xuống, đặt hai chiếc sọt xuống đất. Chị nhìn quanh, thấy mình đang đứng giữa rừng sồi gai, xen lẫn cây họ mộc lan và thông già - đúng là nơi lý tưởng cho nấm xanh sinh sôi.
Chị cúi xuống đám cỏ rậm tìm nấm, thì thấy Tuấn Khanh bưng chiếc sọt tới gốc sồi đỏ. Hắn đặt sọt xuống, giơ hai tay lên, đôi chân di chuyển nhanh thoăn thoắt giữa các thân cây.
Hắn dùng "tuyệt chiêu hút nấm", ánh sáng xanh lóe lên, sọt nhanh chóng đầy ắp nấm xanh. Sau đó họ chuyển sang khu vực khác, cuối cùng cũng chất đầy cả hai sọt. Thấy trời còn sớm, chị cùng Tuấn Khanh lên đỉnh núi.
Chị chỉ xuống chân núi nói: "Dòng sông bên trái kia là Kim Sa Giang, làng tôi nằm ngay ven sông. Chỗ có nhiều nhà cao tầng bên phải là thành phố Lệ Giang. Con đường dưới chân là quốc lộ 353, thằng em trai nhà tôi đi từ quốc lộ ra Lệ Giang, rồi từ Lệ Giang đáp tàu hỏa đi nhập ngũ."
Chị còn lấy ảnh của tôi ra cho hắn xem, bảo tháng sau tôi về, sẽ giới thiệu cho hắn quen. Tuấn Khanh rất vui, thấy tôi mặc quân phục càng thích, hỏi chị có thể may cho hắn bộ nào giống thế không. Chị cười lắc đầu.
Chương 28: Cuốn sổ và ngửa bài
Chương 19
Chương 27
Chương 10
Chương 12
Chương 15
9
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook