Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lục Thâm quả nhiên có thể ở chỗ này. Thu dọn đồ đạc xong xuôi, tôi liếc nhìn đồng hồ, thời gian trước giờ Mão còn một chút, phải nhanh chân lên mới kịp.
Đến nơi, tinh tú vẫn lấp lánh khắp trời, không gian nơi đây dường như còn lởn vởn lớp sương m/ù mỏng. Lạnh lẽo âm u đến cực điểm.
Tôi thở dài một hơi, bước vào nhà máy bỏ hoang này. Chỉ có một lối ra duy nhất, tôi dán một tấm bùa trước cửa rồi cắm sắc lệnh kỳ xuống đất. Thế này thì dù có thông thiên triệt địa cũng đừng hòng chạy thoát.
"Tên đạo sĩ hôi hám! Ngươi đùa với lão à?!"
Ngay khi tôi vừa cắm xong sắc lệnh kỳ, trong nhà máy bỗng nổi lên trận gió âm lạnh buốt, giọng nói đầy phẫn nộ vang vọng khắp không gian rộng lớn.
16.
Chỉ khoảnh khắc sau, hơi lạnh xươ/ng buốt bất ngờ ập tới, vô số thùng sắt, đ/á vụn từ khắp hướng lao tới như mưa!
"Hừ!"
Tôi quát lên một tiếng, hai tay kết ấn, lá cờ vàng phía sau bỗng bay lên không trung, xoay tròn với tốc độ chóng mặt! Mớ hỗn độn kia chẳng thể tới gần người tôi, tất cả đều bị cờ vàng chặn lại giữa không trung rồi rơi lả tả xuống đất.
"Ta cho ngươi một cơ hội nói chuyện, nếu biết điều thì tự ra đây!"
Giọng tôi vang vọng khắp nhà máy. Chờ nửa khắc vẫn chẳng có động tĩnh gì, những viên đ/á dưới đất lại bắt đầu rung rinh.
"Cố chấp không biết hối cải."
Ánh mắt tôi dần sắc lạnh, cắn nát ngón trỏ, lấy ra lá cờ đỏ tam giác cuối cùng quệt mạnh một đường m/áu!
"Ta cầm sắc lệnh, vâng mệnh Thập Điện Diêm La, không chịu ràng buộc Tam Giới Ngũ Hành, chuyên trừng trị yêu m/a quấy nhiễu nhân gian! Sắc lệnh kỳ luật! Bách q/uỷ Âm Ty triệu tập!"
"Gi*t!"
Lập tức, chiến kỳ trong tam kỳ sắc lệnh bừng lên uy thế, từng đợt khí huyết tụ lại trong không khí tựa sóng biển dâng trào! Phía sau chiến kỳ, hàng loạt chiến q/uỷ tay cầm binh khí, tràn đầy sát khí hiện ra từ hư không!
Chúng đứng sau chiến kỳ, chỉ cần tôi giơ cao sắc lệnh trong tay, bách q/uỷ này sẽ nghe theo hiệu lệnh, thẳng tay diệt trừ Lục Thâm!
Nhưng đúng lúc tôi sắp hạ lệnh, một bóng người màu xám từ từ bước ra từ góc cầu thang.
Tôi nheo mắt lại.
Sắc lệnh không giơ lên, cũng chẳng buông xuống.
Hắn đi tới trước mặt tôi, ánh mắt đờ đẫn nhìn thẳng vào tôi.
"Quỳ xuống!"
Tôi quát lớn! Hắn dường như vô cùng giãy giụa và phẫn uất, nhưng cuối cùng vẫn r/un r/ẩy quỳ xuống.
"Chuyện nhân gian nên để nhân gian giải quyết, tại sao lại hại Lưu Huệ? Người với m/a khác lối, ngươi không hiểu chuyện này sao?"
"Con đĩ đó! Nó gi*t ta, còn thuê phù thủy phong ấn một h/ồn ta trong xươ/ng cho chó ăn! Khiến ta không thể đầu th/ai! Thâm cừu đại h/ận, ta phải báo thôi!"
Lục Thâm hung hăng đ/ấm xuống đất, đôi mắt không có tròng nhưng tôi nhìn rõ sự oán h/ận và bất mãn dâng trào trong đó!
Nghe xong, tôi nhíu mày. Lấy ra khúc xươ/ng tay kia. Nghĩ tới khúc xươ/ng tay đó.
Phong h/ồn là th/ủ đo/ạn cực kỳ đ/ộc á/c, cũng là một trong thập đại cấm thuật, kẻ bị phong h/ồn không những không thể siêu thoát, còn vĩnh viễn không thể luân hồi, hàng ngày phải chịu sự giày vò từ vật phong ấn.
Chẳng trách oán khí của Lục Thâm nặng đến thế.
Qua lời kể sau đó của hắn, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao quẻ bói lúc nào cũng hỗn lo/ạn.
Lưu Huệ đã lừa tôi.
17.
Lục Thâm và Lưu Huệ yêu nhau năm năm, đúng lúc chuẩn bị kết hôn thì hắn phát hiện nàng ngoại tình. Trong lúc cãi vã, Lưu Huệ đẩy mạnh khiến Lục Thâm đ/ập gáy vào góc tường, vốn có thể c/ứu chữa nhưng nàng không đưa hắn đi viện nên dẫn tới t/ử vo/ng.
Sau khi gi*t người, Lưu Huệ không báo cảnh sát mà cùng nhân tình giấu x/á/c Lục Thâm. Do hắn là trẻ mồ côi không người thân, nàng dùng hết tiền tiết kiệm m/ua chuộc cảnh sát trưởng thị trấn, dựng lên cảnh tr/ộm cư/ớp vào nhà s/át h/ại.
Th* th/ể Lục Thâm bị nàng tùy tiện xử lý. Vốn đã yên chuyện, nhưng nàng m/ê t/ín sợ hắn oan ch*t sẽ về b/áo th/ù nên tìm được một phù thủy Thái Lan. Mượn danh nghĩa làm phép an táng, thực chất để phù thủy ch/ặt lấy một khúc xươ/ng tay, đúng ngày thất tịch bắt giữ một trong tam h/ồn lục phách phong ấn vào xươ/ng, lại thỉnh thêm một linh đồng canh giữ khúc xươ/ng này.
Thế là Lục Thâm mất một h/ồn, mất khả năng nhận thức, không những không hại được Lưu Huệ mà còn không thể luân hồi, lâu ngày sẽ tiêu tan. Ai ngờ con chó chăn cừu Lưu Huệ nuôi gây sự, làm đổ bệ thờ linh đồng khiến khúc xươ/ng bị nuốt mất.
Từ đó Lục Thâm mới nhập được x/á/c chó, rồi tìm cách hại Lưu Huệ.
"Nó ch/ửi ta, bảo trên giường ta còn thua cả chó hoang, vô dụng, ngoại tình là tại ta không phải tại nó!"
"Ta h/ận nó!"
Tôi nhíu mày. Sao Lưu Huệ có thể đ/ộc á/c đến thế?
"Ta biết hôm nay ắt phải ch*t, ngươi cho ta nói lời cuối, dù trong lòng không cam nhưng ta không hối h/ận. Ta không trách ngươi, chỉ trách thế đạo! Sống không được phân xử, ch*t không báo được th/ù, đạo lý gì đây? Thế gian đáng ch*t này, không tới còn hơn!"
Nói xong, Lục Thâm tự hủy hai h/ồn sáu phách còn lại, từ đây tiêu tan.
18.
Kiếp kiếp luân hồi, sẽ chẳng còn Lục Thâm.
Có lẽ hắn biết, từ giây phút nhìn thấy sắc lệnh kia, hắn đã phải ch*t nên chẳng giãy giụa. Chỉ bất lực chấp nhận số phận.
Với chuyện này, tôi không bộc lộ quá nhiều cảm xúc. Cách ch*t này tuy thảm nhưng cũng đủ phóng khoáng.
Xét cho cùng, dù có oan tình nhưng vẫn là lỗi của hắn. Người m/a khác lối, Lưu Huệ làm sai tự có trời xử, nhưng hắn phá luật tam giới hại người thì đó mới là sai trái.
Đây là lần đầu tiên trong ba mươi năm vào nghề, tôi gặp phải một con m/a khí khái như vậy.
Lúc này, tôi lại sờ vào khúc xươ/ng tay kia. Suy nghĩ một hồi, tôi đưa nó cho một bà đồng thực thụ trong vùng. Tôi không làm việc siêu độ, trên người không nuôi h/ồn m/a nên chỉ có thể giao cho bà ấy. Về sau có được siêu thoát hay đầu th/ai hay không, đều xem ý trời vậy.
Bình luận
Bình luận Facebook