Âm Dương Khuyển

Âm Dương Khuyển

Chương 2

24/01/2026 07:59

Hơn nữa, lũ mèo hoang ở đây rất nhiều, toàn là màu đen trắng. Loại này không như mèo cảnh, chúng có thể thông linh. Đi một đoạn đường thôi mà đã thấy không dưới năm con.

4.

- Thưa ngài, có chuyện gì vậy?

Lưu Huệ đã mở cửa.

- Không sao.

Tôi vẫy tay ra hiệu lên lầu.

Kinh tế bây giờ khó khăn, mấy chỗ vài trăm tệ một tháng này trở thành lựa chọn hàng đầu của giới trẻ đi làm xa. Môi trường tốt x/ấu không quan trọng, sống sót đã khó, mấy ai không nhờ cha mẹ mà tự m/ua nhà m/ua xe ở tuổi hai mươi?

Thật là một sự bất đắc dĩ.

Nhà Lưu Huệ ở tầng bốn, chắc chủ nhà muốn tận dụng diện tích để chia thành nhiều phòng. Tầng chưa đầy tám mươi mét vuông, ngoài cầu thang còn nhét đủ năm phòng.

Kiểu nhà này thì đừng mong bố cục vuông vắn hay thông thoáng gì.

- Cô không phải là quản lý sản phẩm của công ty mỹ phẩm sao? Lẽ ra thu nhập cũng khá, sao không tìm chỗ tốt hơn?

Nhân lúc cô ấy mở cửa, tôi hỏi thêm.

Ngước nhìn số phòng, đúng phòng 404 trong năm căn.

- Khu ngoài tốt hơn thì mấy ngàn tệ một tháng, bố mẹ em sức khỏe không tốt, chỗ cần tiền nhiều. Lại một mình em thôi, cũng không sao.

Cô cười nhẹ mở cửa.

Trong phòng tối om, tôi đứng ngoài cửa thấy một đôi mắt đang âm thầm nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Tôi nheo mắt, tay với vào túi vải.

Ngay lúc sau, tiếng chó sủa vang lên.

Một con chó chăn cừu màu xám trắng cao đến đầu gối, hai mắt khác màu, nhe nanh cong đuôi.

Vẻ mặt hung dữ.

5.

- Tiểu Bối!

Lưu Huệ gọi lớn, vội bật đèn rồi nắm tai con chó bắt nó im lặng.

- Cô còn nuôi chó?

Tôi rút tay về, nhìn chằm chằm con vật.

- Vâng, em nhặt được nó. Nó chỉ hơi nhút nhát thôi, không cắn người đâu.

Lưu Huệ có vẻ ngại ngùng, lấy đồ ăn ra dụ. Mãi sau nó mới chịu yên.

Nhưng ngay cả khi ăn, nó vẫn không rời mắt khỏi tôi.

Liếc nhìn nó, tôi ra ban công quan sát.

Ngẩng đầu lên thấy rõ tòa nhà bệ/nh viện thành phố.

Ba chữ "Khoa điều trị" thẳng hướng ban công.

Tôi ngước nhìn.

Trên tường chịu lực có cái đinh, hẳn là để treo gương bát quái, nhưng không hiểu sao lại bỏ trống.

- Thưa ngài, ngài xem việc mà không mang đồ nghề ạ? La bàn hay ki/ếm gỗ đào các thứ?

Lưu Huệ rót nước mời, đứng cạnh con chó chăn cừu nhìn tôi đầy thắc mắc.

- Trong lòng tôi có rồi.

Tôi quay lại nhìn con chó lần nữa.

Nó đã nằm yên.

Nhưng ánh mắt từ đôi mắt dị sắc kia không giống một con vật.

Mà như người.

6.

Xem xét xong phòng ngủ, bếp và nhà vệ sinh, tôi trở lại phòng khách.

Lưu Huệ không làm phiền, căn phòng yên ắng chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc.

- Cô chuyển đến đây khi nào?

Tôi bảo cô đừng quá căng thẳng.

Ngồi xuống, tôi vẫy tay gọi con chó.

Nhưng nó bất động, nằm dài trước cửa nhà vệ sinh mắt không rời hình bóng tôi.

- Ngày 17 tháng Giêng năm ngoái. Có phải ngày không tốt không?

Lưu Huệ ngồi thẳng lưng, lo lắng nhìn tôi.

Nghe vậy, tôi dừng ngón tay đang tính toán, ngẩng mặt lên.

- Đều không ổn cả. Nhà vệ sinh công cộng, bệ/nh viện, trạm rác đều là nơi tụ âm. Trong khu ổ chuột không có ánh nắng, âm khí càng nặng. Chỗ thoát khí ban công lại đối diện khoa điều trị bệ/nh viện, mỗi ngày đều có người ch*t, khỏi cần nói nhiều. Vị trí này phạm đ/ộc âm sát, nếu có điều kiện thì nên chuyển nhà.

- Nhưng em ở hơn năm rồi vẫn bình thường mà, quanh đây không tìm được chỗ nào rẻ hơn.

Lưu Huệ thở dài, hỏi xem còn cách nào khác không.

Bố mẹ cô sức khỏe không tốt, công ty lại đang đi xuống, tay cô thực sự chật vật.

Mạng sống quan trọng, nhưng tiền cũng quan trọng không kém.

- Thật lòng thì em cũng đã nhờ người xem, nhưng ai cũng bảo chuyển nhà. Chỉ là em không muốn thôi. Nếu ngài không giải quyết được, em đành phải tìm người khác.

Đến đây, giọng Lưu Huệ đã thoáng chút nghi ngờ.

7.

- Đến cửa hàng b/án tháp linh cốt phía tây thành phố m/ua một tấm gương bát quái treo ở ban công. Đây là bốn tấm bùa, dán một tờ ở đầu giường, một tờ ở cửa chính, một tờ trong nhà vệ sinh, tờ cuối mang theo người là ổn.

Tôi đặt bốn tấm bùa vẽ sẵn lên bàn, ra hiệu ra ngoài nói chuyện.

Dù ngờ vực nhưng cô vẫn làm theo.

Đóng cửa xuống lầu.

- Con chó từ đâu ra?

Tôi hỏi lại lần nữa, lần này giọng nghiêm khắc hơn.

- Em nhặt được thật mà.

Cô ấp úng trả lời.

- Nhặt ở đâu, khi nào? Con chó mắt âm dương, lông xám trắng này, không thông linh thì cũng dẫn tà. Giữ bên người sẽ hại cô.

Vừa vào cửa tôi đã thấy không ổn, đôi mắt tụ âm, lại nuôi ở đất sát âm này. Nếu dẫn theo tà linh thì chính là q/uỷ dữ hại người.

Mất mạng như chơi!

Có lẽ bị tôi dọa, mặt Lưu Huệ tái mét, giọng run run.

- Em... em nhặt ở công viên cạnh bệ/nh viện. Thấy nó đẹp, bạn bè bảo giống chó quý... Nuôi lâu vậy vẫn bình thường mà. Thầy bói trước cũng bảo chuyện không do con chó...

- Mắc cái n/ợ gì!

Tôi thực sự tức gi/ận.

Người phụ nữ này ngốc hay liều? Đồ cạnh bệ/nh viện cũng dám nhặt đại?!

- Vậy... giờ em phải làm sao? Cho nó đi ạ?

Ánh mắt Lưu Huệ tràn ngập h/oảng s/ợ, mặt tái nhợt, vai r/un r/ẩy.

8.

Tôi nhíu mày tính toán.

- Nó chỉ là vật trung gian, thứ tìm đến cô vẫn sẽ tới. Giờ là sáu giờ chiều, vẫn còn thời gian. Cô đi m/ua gương bát quái trước, tối tôi sẽ quay lại. Nhớ kỹ, về nhà cứ như bình thường, ngủ nghỉ đúng giờ, dán bùa xong coi như không có chuyện gì chờ tôi tới.

- Em... em không dám.

- Có bùa bên người, nó không động được cô. Nhớ kỹ mấy vị trí tôi dặn, dán bùa cho đúng.

Tôi thở dài an ủi tinh thần Lưu Huệ.

Đợi cô đi m/ua gương bát quái, tôi đứng dưới lầu ngước nhìn ban công tầng bốn, nơi căn hộ của cô.

Danh sách chương

4 chương
26/12/2025 03:42
0
26/12/2025 03:42
0
24/01/2026 07:59
0
24/01/2026 07:57
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu