Đổi Bạn Thân

Đổi Bạn Thân

Chương 6

24/01/2026 09:08

Tạ Lâm ngồi bên giường tôi cười tủm tỉm, cùng tôi hồi tưởng những kỷ niệm xưa.

"Thực ra tao vẫn thích mày lắm, nhưng ai bảo mày quá nổi bật cơ chứ. Số đỏ đôi khi cũng khiến người ta gh/en tị đấy."

Tôi nằm trên giường yếu ớt nhìn cô ta, xuyên qua lớp vỏ bọc ấy, tôi thấy một kẻ hề thảm hại.

"Mày đang cười?" Giọng cô ta đầy kinh ngạc. "Sao mày lại cười? Mày còn âm mưu gì nữa?"

Ánh mắt cô ta bỗng trở nên đ/ộc địa, có vẻ không đợi nổi đến lúc tôi tự ch*t.

Đúng lúc này, Giang Nguyên xuất hiện nơi cửa phòng.

15

Ngày Giang Nguyên tỏ tình với "tôi", cũng chính là ngày đầu tiên Tạ Lâm và tôi hoán đổi thân x/á/c.

Cô ta vui sướng tự ý nhận lời thứ tình cảm vốn không thuộc về mình. Còn viện cớ điện thoại hỏng để anh ấy không liên lạc được với tôi.

Giang Nguyên luôn cảm thấy người trước mặt có gì đó kỳ lạ, mãi đến ngày tôi tìm gặp, anh mới phát hiện sự thật.

Đáng tiếc là Tạ Lâm không biết chúng tôi đã phát hiện từ lâu.

Khi thấy Giang Nguyên, cô ta lập tức biến thành bạch thố ngây thơ, giả vờ ngơ ngác hỏi sao anh lại tới đây. Cô ta cố gắng củng cố hình tượng người tình nghĩa với vẻ mặt e thẹn.

Giang Nguyên mặt lạnh như tiền, rút từ túi ra một lọn tóc được bọc trong giấy bùa. Ngọn lửa bập bùng chiếu rõ khuôn mặt kinh hãi của "tôi".

16

Chúng tôi hoán đổi linh h/ồn thành công.

Cảm giác trở về với cơ thể khỏe mạnh thật tuyệt vời. Tôi vội vã về gặp bố mẹ, ăn bữa thịnh soạn rồi ôm họ khóc tức tưởi.

Thủ tục cho Tạ Lâm thôi học đã hoàn tất. Không uổng công tôi dùng thân thể cô ta liên tục gây rối, giờ giáo viên nào cũng gh/ét cay gh/ét đắng, chỉ mong cô ta biến mất.

Hôm ở trong thân x/á/c cô ta, tôi cảm nhận được sinh mệnh đang tàn lụi. Tưởng cô ta không sống nổi bao lâu, vậy mà giờ vẫn thoi thóp trên giường bệ/nh.

Giang Nguyên c/ắt viện phí, bố mẹ cô ta đang đ/á/nh nhau vụ ly hôn. Một kẻ cô đ/ộc như thế, ch*t đi cũng chẳng ai hay biết.

Một tối tan học, cổng trường hỗn lo/ạn. Mọi người h/oảng s/ợ không dám ra ngoài. Tò mò, tôi thò đầu qua hàng rào quan sát.

Tạ Lâm xuất hiện trước mắt tôi với mái tóc rối bù, da dẻ xám xịt, mặc nguyên bộ đồ bệ/nh nhân như kẻ đi/ên. Cô ta cầm d/ao, ánh mắt sát khí nhìn từng người nơi cổng trường.

Cô ta đang tìm tôi.

Lòng h/ận th/ù lớn đến mức tiếp thêm sức mạnh cho cô ta đứng dậy được mà chạy tới đây. Bác bảo vệ nhanh chóng kh/ống ch/ế cô ta.

Tôi cố ý bước ra giữa đám đông để Tạ Lâm nhìn thấy. Nhìn cho kỹ đi, đây là lần cuối đấy.

"Tất cả là do mày! Mày cố tình hại tao! Tao phải gi*t mày!"

Cô ta giãy giụa, đôi mắt đỏ ngầu. Tôi giả vờ sợ hãi núp sau lưng bạn học.

"Con đi/ên này lại đến nữa rồi!"

"Trước nay ứ/c hi*p Chương Ngọc không biết bao nhiêu mà kêu, giờ còn vu oan!"

Mọi người xì xào bênh vực tôi. Tôi làm bộ sợ sệt, nắm ch/ặt tay người bên cạnh nhận sự an ủi.

Đây đều là những gì mày dạy tao đấy, Tạ Lâm.

Cảnh sát nhanh chóng đưa cô ta đi. Cổng trường ồn ào bàn tán hồi lâu mới tản đi.

17

Tối đó, tôi mở Wechat của đại sư. Lịch sử chat vẫn dừng ở câu thần chú giải trừ lời nguyền.

Để cảm tạ, tôi định kỳ nghỉ hè sẽ đến chùa của ông ta cúng dường.

Ngày tới chùa, một lão ông râu trắng ra đón. Ông ta cười híp mắt hỏi tôi quyên bao nhiêu, chẳng giữ chút khách khí nào của người xuất gia.

Nghe con số tôi đưa ra, ông ta vỗ tay vui mừng dẫn tôi vào thiền phòng.

Đại sư đi pha trà, máy tính để ngay ngắn trên bàn không khóa màn hình. Hình như lúc đón tôi, ông ta đang chat với ai đó.

[Đại sư, thần chú này thực sự có thể hoán đổi linh h/ồn cháu với người ấy?]

[Tất nhiên, người xuất gia không nói dối.]

Tôi chưa kịp định thần thì đại sư đã bưng trà tới. Không chút bối rối, ông ta vuốt râu thản nhiên:

[Cái á/c trong nhân tính khó lường lắm, đây chỉ là thử nghiệm nhỏ thôi.]

Tôi nheo mắt nhìn ông ta, tay bấm luôn số 110 báo cảnh sát.

18

Cả ngôi chùa bị tôi một cú điện thoật quét sạch. Lý do chính không phải vì m/ê t/ín mà là tổ chức giáo phái bất hợp pháp.

Thật trùng hợp.

Sau đó, tôi tổng hợp tin nhắn giữa bố dượng và Tạ Lâm. Gom đủ chứng cứ tống ông ta vào tù.

Mọi người đều khen tôi trọng tình nghĩa, bất chấp cách Tạ Lâm đối xử vẫn giúp cô ta minh oan. Tôi nhận hết lời khen, củng cố thêm hình tượng "mạnh mẽ - tài giỏi - bất hạnh".

Tất cả đều nhờ Tạ Lâm cả đấy.

19

Kỳ thi đại học năm sau, tôi đậu vào trường 985 trong thành phố. Giang Nguyên thi ra tỉnh khác.

Anh tiễn tôi nhập học, trước khi đi hỏi còn nhớ chuyện Tạ Lâm không.

Chuyện này sợ cả đời tôi không quên nổi.

Anh đột nhiên nói lần tỏ tình hôm ấy là thật lòng.

"Nhưng tôi không nghe thấy mà."

Anh ngẩn người: "Ý em là?"

"Không hiểu thôi."

Tôi kéo vali định đi, anh nắm ch/ặt tay tôi:

"Chương Ngọc, làm bạn gái anh nhé?"

"Ừ, thử xem sao."

- Hết -

Danh sách chương

3 chương
24/01/2026 09:08
0
24/01/2026 09:07
0
24/01/2026 09:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu