Cầu Thi Tử

Cầu Thi Tử

Chương 2

24/01/2026 09:03

“Xin lỗi mẹ, con nghe nhầm ạ, mẹ… mẹ đừng đ/á/nh con.”

Trong khái niệm của tôi, nhắc đến em gái là điều cấm kỵ, là xui xẻo đeo bám gia đình họ Trương, là tội khiến cả nhà ch*t tươi.

Nhưng chờ mãi, cơn đ/au dự đoán vẫn không ập đến.

Tôi dè dặt mở mắt, trong bóng tối thấy rõ hai khuôn mặt gần như dính sát vào mặt mình.

Mẹ bồng em trai, nửa người trên ghì lên giường phản, cổ vặn vẹo kỳ dị. Bốn con mắt của hai người đờ đẫn nhìn chằm chằm vào tôi.

Khoảnh khắc ấy, tôi còn ngỡ đôi mắt mẹ cũng đen kịt như em trai, chẳng có chút tròng trắng.

Mẹ hỏi tôi:

“Nhà có em trai rồi, sao con không cười?”

Tôi sợ đến mức đờ người, mồ hôi lạnh túa ra từng giọt trên trán. Tiếng khóc nghẹn cứng trong cổ họng, đến hơi thở cũng không trôi nổi.

Không biết bao lâu sau, tôi ngất đi.

Trước khi mất ý thức, trong mắt vẫn in hằn hai khuôn mặt trắng bệch đ/áng s/ợ của mẹ và em trai.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, mẹ đã dậy từ lúc nào, đang ôm em trai cho bú.

Chỗ da bị em trai cắn, rỉ ra từng sợi m/áu đỏ tươi.

Mẹ như không cảm thấy đ/au đớn, nở nụ cười dịu dàng mà m/a quái.

Bà vuốt ve má em trai, giọng nhẹ nhàng:

“Con yêu của mẹ, phải lớn nhanh nhé, đừng để mẹ chờ lâu quá.”

Hai khuôn mặt đêm qua lại hiện về, tôi không dám nhìn lâu, vội trườn xuống giường, cầm quyển sách vào bếp vừa nấu cháo vừa đọc.

3

Hôm nay là tiệc đầy tháng, nhà tôi lâu lắm mới đông vui thế này.

Tôi cúi mặt làm việc trong bếp, liếc ra ngoài thấy hầu hết khách đến đều là những người trong làng không sinh được con trai, hoặc đang mang th/ai.

Họ ngồi thành từng nhóm quanh bàn, ánh mắt thèm khát một mụn con trai.

Nghe loáng thoáng, những người này đều nói trước đã đến gặp mẹ tôi, hôm nay đến để xin “bí kíp đẻ con trai” mà mẹ hứa hẹn.

Còn mẹ tôi, bà đang bồng em trai giữa đám đàn bà, cười tươi như hoa nở, giọng sang sảng khoe khoang:

“Bà đồng đã bảo rồi, thằng Cu Nhà tôi mang mệnh ki/ếm tiền tỷ, sau này nhất định làm nên cơ đồ, đưa cả bố mẹ với bà nội lên thành phố phồn hoa!”

Đám đàn bà ánh lên vẻ gh/en tị, có người sốt ruột hỏi:

“Mẹ Cu Nhà ơi, bà hứa cho tụi tôi phương th/uốc đẻ con trai mà giờ toàn khoe con thế?”

Mẹ tôi liếc người đó đầy bực dọc, miễn cưỡng đổi chủ đề:

“Bà này sốt ruột thế thì đẻ sao được con trai tử tế? Đẻ được đứa tốt như Cu Nhà tôi không?”

Mẹ lắc lắc bàn tay em trai đã tím bầm, sưng phù và bắt đầu th/ối r/ữa.

Có người kêu lên:

“Mẹ Cu Nhà nói nhanh đi, đừng giấu nghề nữa! Đẻ được con trai, tụi tôi sẽ mời rư/ợu thịt đầy đủ.”

Mẹ tôi đảo mắt, vẫy tôi lại:

“Bàn Đế, mang mấy chai rư/ợu trong buồng ra mời các cô các bác, nhanh lên!”

Tôi ôm lọ thủy tinh trên bếp chạy ra. Mẹ bảo tôi ôm nguyên cả lọ, mặt đầy tự mãn nói với mọi người:

“Đây mới là bảo bối! Hồi đó tôi uống nước tiểu trẻ con của thằng cháu nhà họ Tôn, pha với rư/ợu rắn rừng này uống ba ngày. Ba ngày sau có bầu, rồi đẻ ra được Cu Nhà kháu khỉnh thế này!”

Ở vùng quê hẻo lánh này, nước tiểu trẻ con là thứ quý giá.

Vậy nên đám đàn bà tin sái cổ, ánh mắt háo hức như muốn uống ngay lập tức.

Tôi gắng sức ôm lọ, suýt nữa thì đ/á/nh rơi. Mẹ quắc mắt:

“Ôm chắc vào! Đánh vỡ xem mẹ xử lý thế nào!”

Tôi gi/ật mình r/un r/ẩy.

Lọ không rơi, nhưng nắp bung ra.

Mùi tanh của m/áu hòa với rư/ợu rẻ tiền xộc lên mũi. Tôi cố nén buồn nôn, r/un r/ẩy ôm ch/ặt.

Tình cờ ngẩng lên, tôi thấy dưới ống quần rộng thùng thình của em trai, đùi bé chi chít vết kim.

Nhìn như từng bị chích lấy m/áu.

Tôi càng sợ hãi, may sao mẹ đã lấy lại lọ rư/ợu.

Bà rót cho mỗi người một chén, dặn đi dặn lại:

“Ai đang mang bầu uống xong thì kiêng đồ cay lạnh, ăn nhiều hẹ và thận. Ai chưa có bầu thì tối về gấp rút tìm chồng, biết đâu đêm nay đã dính bầu!”

Nhìn họ nâng chén chất lỏng tanh nồng, bụng tôi cồn lên từng cơn. Nhìn mẹ ôm em trai hớn hở như thắng trận, tôi bỗng nghĩ: phải chăng mẹ đã bị h/ồn m/a em gái ám? Hay cả làng này bị lời nguyền của những bé gái ch*t đuối? Bằng không sao có chuyện quái đản k/inh h/oàng thế này?

Chiều hôm ấy, tôi viện cớ mượn vở bạn, lén chạy đến nhà bà đồng.

Bà nhìn tôi hỏi có chuyện gì.

Tôi cuống quýt lắp bắp kể hết sự tình.

Bà đồng bật cười như vịt kêu:

“Con bị con bé ch*t đuối năm nào đeo bám rồi! Nó h/ận vì sao con được sống còn nó thì không, nó đang chờ con phát đi/ên để chiếm x/á/c, gi*t ch*t thằng em đấy!”

Khuôn mặt bà đồng quá đỗi gh/ê r/ợn, tôi rùng mình.

Lúc ấy tôi cũng nghi ngờ chính mình.

Sao chỉ mỗi tôi thấy em trai ngừng thở?

Trên đường về, tôi lau nước mắt thì thầm với em gái:

“Em ơi đừng để em trai ch*t nữa nhé. Nó mà ch*t nữa, mẹ con mình sẽ bị đ/á/nh ch*t mất. Chị hứa năm nào cũng đ/ốt vàng mã cho em, em c/ứu chị với mẹ nhé?”

Tôi vừa đi vừa khóc suốt đường, nhưng chẳng ai đáp lời.

Danh sách chương

4 chương
26/12/2025 03:55
0
26/12/2025 03:55
0
24/01/2026 09:03
0
24/01/2026 09:02
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu