Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Quỷ Chỉ Đỏ
- Chương 3
Miệng hắn là một hố đen sâu hoắm, nước bọt nhễu nhại chảy dọc lưỡi rơi tí tách, từng giọt từng giọt đổ ướt mặt tôi. Khi sợ hãi đến cực độ, con người ta hóa ra không thể thốt thành tiếng. Đúng lúc tôi tưởng mình tắt thở, tờ giấy vàng trên tay bỗng bốc ch/áy không lửa, hóa thành tro tàn. Cùng lúc, con q/uỷ dữ trước mặt tôi biến mất. Người trên diễn đàn từng nói, giấy vàng thành tro nghĩa là q/uỷ đã nhận "cống vật". Nhưng chu sa trên tờ giấy đã nhòe hết, liệu q/uỷ có biết đó là bát tự của Lý Ngọc Lâm? Kế hoạch thế thân của tôi... thành công rồi chăng?
Tôi thấp thỏm trở về ký túc xá. Vừa bước vào cửa, Lý Ngọc Lâm đã ném thẳng đôi tất bẩn vào mặt tôi, quát bắt đi giặt đồ. Quần áo của ả ta toàn hàng hiệu, không được giặt máy mà phải giặt tay. Vì nước nóng có thể làm phai màu, Lý Ngọc Lâm bắt chúng tôi dùng nước lạnh giặt đồ cho ả ta, kể cả giữa mùa đông buốt giá.
Lý Ngọc Lâm đáng ch*t thật.
Sao ả ta vẫn chưa ch*t nhỉ?
Tôi nén cơn sát ý cuồn cuộn trong lòng, gỡ đôi tất dính trên mặt, đột nhiên sững người: Trên cổ tay trái trắng nõn của Lý Ngọc Lâm, xuất hiện một vệt hồng nhạt. Tôi vội cúi xuống nhìn, quả nhiên vết đỏ trên cổ tay trái tôi đã nhạt đi đôi phần. "Ha ha ha ha..." Tôi bật cười không kiềm chế được, cười đến ngả nghiêng, cười đến rơi nước mắt. "Đồ đi/ên!" Lý Ngọc Lâm bị tôi cười mà nổi da gà, m/ắng: "Còn không cút ra giặt đồ?"
"Vâng, em đi ngay."
Tôi bước ra khỏi phòng với tâm trạng vô cùng thoải mái. Trong phòng, nhị tỷ đang nói với Lý Ngọc Lâm bằng giọng nịnh nọt: "Chị Lâm, Sắt Sắt bị ốm, để em giặt đồ thay cô ấy..."
"C/âm miệng! Mày đừng có giả nhân giả nghĩa!"
Tiếng nói trong phòng biến thành ti/ếng r/ên rỉ, Lý Ngọc Lâm lại đ/á/nh người. Không sao, chỉ còn năm ngày nữa thôi.
04
Đêm hôm đó, Lý Ngọc Lâm đụng phải m/a. Ả ta bảo có người đang sờ mặt mình, bàn tay kia nhớp nháp vô cùng gh/ê t/ởm. Nói chuyện mà ả ta cứ liên tục dùng mu bàn tay chà mặt, mạnh đến nỗi hai má trắng nõn đỏ ửng lên, suýt nữa thì trầy da. "Có lẽ là côn trùng thôi," - chưa đến lúc, tôi không thể để ả ta phát hiện quá sớm - "như con sên chẳng hạn."
"Con sên..." Lý Ngọc Lâm nhăn mặt tỏ vẻ gh/ê t/ởm, nhưng ngay lập tức lại ra lệnh: "Mày lại đây, tối nay đổi giường với tao."
"Vâng."
Tôi và Lý Ngọc Lâm đổi chỗ ngủ. Vì sợ côn trùng ẩn trong chăn ga, Lý Ngọc Lâm đắp chăn của tôi. Vừa nằm xuống, ả ta đã nhăn mặt: "Mùi nghèo x/á/c!" Rồi chỉ thẳng vào tôi m/ắng: "Đồ x/ấu xí! Ngày mai mày phải giặt sạch ga giường chăn màn cho tao, nếu còn thấy côn trùng bò vào, đừng trách tao!"
"Vâng ạ."
Tôi không cần tranh cãi với kẻ sắp ch*t. Lý Ngọc Lâm lầm bầm ch/ửi rồi ngủ thiếp đi. Thế nhưng một tiếng sau, ả ta lại hét thất thanh: "Có người! Có người đang sờ tao!"
Tôi hơi ngạc nhiên. Đêm trước, q/uỷ chỉ đến một lần, đêm nay lại đến hai lần, chẳng lẽ vì Lý Ngọc Lâm xinh đẹp hơn? Lần này, nhị tỷ đổi giường với Lý Ngọc Lâm. Nhưng vô ích, nửa tiếng sau, q/uỷ lại xuất hiện.
Lúc Lý Ngọc Lâm thét lên, tất cả chúng tôi đều thức. Chưa kịp hỏi chuyện gì xảy ra, ả ta đã túm tóc muội út ném xuống giường, rồi tự trèo lên giường đó, cuộn ch/ặt chăn trùm đầu. Muội út vừa đến kỳ kinh, đang đ/au bụng dữ dội, bị ném mạnh suýt ngất. Nhưng cô bé không dám kêu, thậm chí không dám nhúc nhích. Lý Ngọc Lâm không cho đổi giường, cô bé không biết có được nằm lên chiếc giường trống không. Nhị tỷ lén kéo muội út sang ngủ cùng.
Tôi nhìn Lý Ngọc Lâm r/un r/ẩy trong chăn, không nhịn được mỉm cười. Đêm đó tôi ngủ ngon lành.
Trời sáng, tôi và các bạn cùng phòng dậy vệ sinh chuẩn bị đi học sáng. Nhưng Lý Ngọc Lâm chặn cửa: "Không ai được đi."
"Tối qua rốt cuộc là chuyện gì?"
Muội út ngơ ngác: "Không... không phải côn trùng sao?"
"Không phải!" Lý Ngọc Lâm cả đêm không ngủ, mắt đỏ ngầu trông càng đ/áng s/ợ: "Tao biết, đó không phải côn trùng, mà là..."
Chữ "m/a" được Lý Ngọc Lâm thốt ra bằng hơi thở. Lý Ngọc Lâm tuy đ/ộc á/c nhưng không ng/u, sau khi đoán ra đêm qua là q/uỷ dữ quấy nhiễu, ả ta lập tức phát hiện vết hồng trên cổ tay trái rồi chĩa mục tiêu vào tôi: "Tần Sắt Sắt, rõ ràng mày mới là con đần bị q/uỷ để ý, tại sao tao lại có vết hồng trên tay?"
Ả ta đi/ên cuồ/ng túm lấy tôi, móng tay dài rạ/ch một vệt trên mặt tôi: "Tại sao đêm qua con q/uỷ không tìm mày?"
"Mày đã làm trò gì hả? Phải không?"
Tôi không ngờ Lý Ngọc Lâm nghi ngờ mình nhanh thế, trong lòng hoảng lo/ạn nhưng không dám để lộ, gào lên: "Không phải em, em không biết..."
Lý Ngọc Lâm hiển nhiên không tin. Ả ta túm tóc tôi, ấn mạnh đầu tôi đ/ập xuống thành giường, m/áu chảy lênh láng. Đầu tôi choáng váng không đứng vững, vẫn nhất quyết: "Không phải em..."
Lý Ngọc Lâm cười lạnh định đ/á/nh tiếp. Lúc này, nhị tỷ đột nhiên chỉ vào cổ tay trái tôi hét lên: "Vết hồng! Trên tay Sắt Sắt vẫn còn vết hồng!"
"Thật sự không phải cô ấy!"
"Nếu không vết trên tay cô ấy đã biến mất rồi!"
Lý Ngọc Lâm nheo mắt nhìn vết hồng trên cổ tay tôi. Cơn gi/ận hơi dịu nhưng vẫn ở bờ vực: "Thế vết trên tay tao là gì?"
"Cái này..." Nhị tỷ liếc nhìn tôi, gắng gượng nói: "Chị Lâm, hôm qua chị đ/á/nh em... à không, dạy bảo em có đeo vòng tay, có lẽ là lúc đó để lại..."
Lý Ngọc Lâm xem xét lại vết hồng trên cổ tay trái. So với vết của tôi, vết trên tay ả ta mảnh hơn, màu đậm hơn, trông đúng như vết bầm.
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook