Người Em Trai Từ Cõi Chết Trở Về

Người Em Trai Từ Cõi Chết Trở Về

Chương 1

24/01/2026 09:01

Ba tháng trước, tôi tận mắt chứng kiến một chiếc xe tải cán qua người em trai mình.

M/áu từ người em tôi loang ra, thân thể gi/ật giật vài cái, đôi mắt đen như hũ nút chằm chằm nhìn tôi đang hoảng lo/ạn.

Kể từ hôm đó, gia đình chìm trong tang tóc.

Bà nội đặt bàn thờ em trai trong phòng, ngày nào cũng bắt tôi quỳ lạy, thắp hương.

Nhưng sáng nay, em trai tôi trở về nguyên vẹn.

01.

Tôi trợn mắt kinh ngạc nhìn cậu em trai hiện nguyên hình trước mặt.

Cậu ta thay đổi hẳn tính cách ngỗ ngược trước đây, ngoan ngoãn gọi tôi "chị gái".

Bà và bố dường như chẳng ngạc nhiên trước sự xuất hiện của em trai, vẫn đưa cho cậu ta tô mỳ thịt bò đầy ụ như mọi khi.

Mẹ tôi vẫn mặt đờ đẫn ngồi ăn tô mỳ nước lèo ở bàn nhỏ, chẳng thấy lạ trước việc em trai sống lại từ cõi ch*t.

Lưng tôi toát mồ hôi lạnh, m/áu như đóng băng trong huyết quản.

Tôi nhìn chằm chằm vào đứa em đã ch*t ba tháng trước, hoảng hốt chạy đến bên mẹ.

Tôi hạ giọng, thở gấp: "Mẹ ơi, em... em sống lại rồi. Phải... phải m/a không?".

Mẹ lạnh lùng nhìn tôi, tiếp tục ăn mỳ chẳng nói nửa lời.

Bà nội nghe thấy câu nói của tôi.

Bà quắc mắt quát: "Con bé ch*t ti/ệt, nói nhảm cái gì! Em mày sống tốt lành, sáng sớm đã dám nguyền rủa nó ch*t? Muốn ăn đò/n rồi hả!".

Người bố thô lỗ mặt mày hung dữ bước đến t/át tôi một cái.

Má tôi sưng vếu ngay tức khắc.

Nhưng lúc này thứ tôi sợ không phải bố, mà là đứa em đứng sau lưng bố đang mỉm cười nhìn tôi.

Khác với thói quen hò hét "đ/á/nh ch*t nó", cậu ta chỉ im lặng nhìn tôi với nụ cười lạnh lẽo.

Đôi mắt đen to tròn không chút sinh khí.

"Tô Tiểu Mễ, em mày ba tháng trước đi trại hè, vừa về đến nhà đã bị mày nguyền rủa! Đồ ti tiện giống hệt mẹ mày!" Bố trợn mắt quát.

Em trai đi trại hè ba tháng trước?

Không, không thể nào.

Tôi mặt tái mét nhìn em trai.

Tôi nhớ rõ ràng nó đã ch*t.

Vụ t/ai n/ạn k/inh h/oàng xảy ra vào buổi chiều ba tháng trước.

Giữa nắng hè gay gắt.

Hai chị em nghỉ hè ở nhà một mình.

Nó đòi tôi dẫn đi m/ua kem.

Tôi không chịu đi, cánh tay liền bị nó cắn một phát đ/au điếng.

Đứa em ruột nhìn tôi bằng ánh mắt h/ận th/ù, khuôn mặt non nớt mang vẻ hung dữ y hệt bố.

"Con đĩ, bố nói rồi, không nghe lời tao là b/án mày cho lão già ch*t ti/ệt!".

Tôi sợ.

Vì tôi biết bố và bà thực sự làm được chuyện đó.

Theo họ, con gái là đồ tốn cơm, là thứ để đổi lấy của hồi môn.

Còn em trai - thằng con trai - mới là báu vật trong nhà.

Tôi dẫn nó đến quán chú Trương đầu làng m/ua kem.

Thực ra tôi không nhớ rõ vụ t/ai n/ạn xảy ra thế nào.

Chỉ nghe tiếng phanh gấp chói tai.

Rồi nhìn thấy em trai nằm dưới gầm xe tải, m/áu từ chân tuôn xối xả.

Từ ngày em trai ch*t, tôi sống trong bóng tối.

Bà và bố đ/au lòng thương tiếc, coi tôi là thủ phạm gi*t em.

Bố như kẻ đi/ên túm tóc tôi, đ/ập đầu vào tường liên hồi.

Tôi vẫn nhớ như in cảm giác da đầu rá/ch toác lúc ấy.

Chỉ khi tôi ngất đi, trận đò/n mới chấm dứt.

Kéo suy nghĩ về hiện tại, tôi chắc chắn em trai đã ch*t.

Tôi r/un r/ẩy chỉ vào nó: "Nó ch*t rồi! Phòng nhỏ vẫn còn bàn thờ và hũ tro cốt của nó! Ngày nào mọi người cũng thắp hương!".

Bố gi/ận đến mức cười gằn, túm cổ tôi như con gà mang vào phòng nhỏ.

Trong phòng quả nhiên có một bàn thờ.

Nhưng đó không phải bàn thờ em trai, mà là bàn thờ ông nội đã mất từ lâu.

Bàn thờ và di ảnh em trai biến mất không dấu vết.

Đúng lúc ấy, bàn tay nhỏ lạnh ngắt đặt lên vai tôi.

Tôi quay phắt lại, thấy khuôn mặt em trai sát mặt mình với nụ cười giãn ra cứng đờ.

02.

Tôi hoảng hốt đẩy mạnh nó ra.

Em trai ngã vật xuống đất nhưng không khóc, chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt đen nhánh.

Nếu trước đây, nó đã vật vã gào thét dưới đất.

Nhưng thân thể nó ấm nóng.

Nghe các cụ trong làng bảo, m/a thì lạnh ngắt.

Em trai không phải m/a, mà là người sống.

Tôi chưa kịp hiểu tại sao nó sống lại, tai đ/au nhói.

Bàn tay chai sần của bà nội véo ch/ặt tai tôi, đôi mắt tam bạch đầy gh/ét bỏ.

"Con bé ch*t bầm, muốn ch*t à? Sáng sớm không những đi/ên cuồ/ng mà còn đẩy em trai!".

Bố vội vàng đỡ em trai dậy.

Mẹ đứng cách đó không xem, thờ ơ nhìn chúng tôi.

Bà vẫn luôn thế.

Thấy tôi bị đ/á/nh cũng mặc kệ.

Nhưng trong nhà, tôi thích mẹ nhất.

Vì dù không quan tâm tôi, bà cũng không thiên vị em trai như bố và bà nội.

Thái độ của bà với hai chị em đều lạnh nhạt như nhau.

Bà nội véo tai tôi đến mức đỏ bừng, tôi cắn răng không kêu.

Khi bà hả gi/ận, tôi mới được ngồi vào bàn ăn sáng.

Trong nhà này, trừ bà nội, mẹ con tôi không đủ tư cách ngồi bàn lớn.

Nhưng phần ăn của tôi vẫn khá hơn mẹ, ít nhất trong bát canh còn lềnh bềnh mảnh rau.

Danh sách chương

3 chương
26/12/2025 03:54
0
26/12/2025 03:54
0
24/01/2026 09:01
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu