Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Buôn Quỷ
- Chương 2
“Ngon đến thế sao?”
Nhưng rồi Hoàng Kiều Kiều cũng nhanh chóng ăn ngấu nghiến như vừa được thưởng thức sơn hào hải vị. Chỉ trong chốc lát, bốn chiếc bánh bao trên sạp hàng của tôi đã bị bốn người họ ăn sạch sẽ. Chẳng ai hay biết, trong lúc họ đang ăn uống th/ô b/ạo, những khuôn mặt xanh xám đang ghì sát vào vai họ, ánh mắt tràn đầy oán h/ận.
Hoàng Kiều Kiều thỏa mãm ợ một tiếng. Cô ta li /ếm mép, không biết rằng có một vệt m/áu đang rỉ ra từ kẽ răng. “Mặt mày ủ dột thế kia, tưởng tôi ăn đồ đắt tiền của cô à? Thôi được, bánh bao nhiều nhất hai ba ngàn một cái, tôi trả cô mười ngàn một chiếc nhé!” Cô ta chùi miệng rồi mỉa mai tôi. “Tổng cộng bốn cái, chuyển khoản bốn chục ngàn cho cô đấy.”
Tôi nhận được tin nhắn chuyển tiền từ Hoàng Kiều Kiều qua WeChat, nhưng thong thả hoàn lại. “Tô Uẩn! Cô có ý gì? Thấy ít quá à?” “Mấy cái bánh bao rá/ch nát này mà đòi hơn bốn chục ngàn sao?” Lý Diễm nhăn nhó.
“Tôi làm ăn với người đã khuất. Các người ăn đồ của cô h/ồn, tiền này không phải tôi nhận. Các người phải trả không phải bằng tiền, mà bằng mạng sống.” Tôi nhe một nụ cười q/uỷ dị, ánh mắt xoáy vào từng người. “Các người sống không quá ba ngày đâu. Có gì muốn dặn dò người nhà thì tranh thủ đi.”
Bốn người run lẩy bẩy dưới ánh nhìn của tôi.
“C/on m/ẹ mày dám nguyền rủa ai thế!” Hoàng Lôi nóng tính, xắn tay áo định xông vào đ/á/nh tôi. Nhưng ngay sau đó, một bàn tay trắng bệch đột ngột túm lấy chân hắn. Hoàng Lôi ngã sấp mặt xuống đất. “Anh!” Hoàng Kiều Kiều hốt hoảng. Cậu sinh viên thể dục bị thương đầy mặt, m/áu chảy ròng ròng từ mũi. “Hình như... có thứ gì đó vừa kéo chân tôi...” Hoàng Lôi tái mặt.
“Muốn xin lỗi thì không cần hành lễ lớn thế.” Tôi thong thả nói. “Mày!” Hoàng Lôi gi/ận dữ gầm lên. “Hôm nay phải dạy cho con nhãi ranh này một bài học.” Bạn trai Lý Diễm - Từ Cương - lên tiếng với giọng đầy á/c ý. “Quỳ xuống xin lỗi, tao sẽ tha cho.” Từ Cương nhe răng cười đ/ộc địa.
Tôi lặng thinh. Nếu Hoàng Lôi chỉ thích đ/á/nh người, thì Từ Cương còn tàn á/c hơn nhiều. Nghe nói có lần sau khi cãi nhau, hắn từng cố tình cán g/ãy chân người ta bằng xe máy. Nạn nhân ch*t do không c/ứu được, nhưng Từ Cường dùng tiền đút lót để yên chuyện.
Trong đêm khuya thanh vắng, bốn kẻ mặt đầy á/c ý nhìn chằm chằm tôi. “Tô Uẩn, ở trường lúc nào cũng tỏ vẻ kiêu kỳ. Nếu ảnh kh/ỏa th/ân của cô phát tán khắp trường, liệu cô còn giữ được vẻ mặt đó không?” Từ Cương với tay định x/é áo tôi, nhưng cánh tay hắn đột nhiên đơ cứng giữa không trung.
Mấy người kia thấy sắc mặt Từ Cương bất thường liền hỏi han. “Tay tao... hình như bị chuột rút, cử động không được...” Từ Cương thều thào. Tôi khẽ cười lạnh. Làm gì có chuột rút? Đấy là mấy bàn tay tử thi đang ghì ch/ặt lấy hắn.
“Thôi về đi, không hiểu sao tôi thấy càng lúc càng lạnh...” “Đừng để ý thứ xui xẻo này nữa...” Hoàng Kiều Kiều ôm vai run lẩy bẩy nói. Làn da trần của cô ta nổi hết da gà. Cô ta không thấy một bóng m/a trắng bệch đang đứng cạnh, thổi phù phù vào cổ mình. Những người còn lại cũng lạnh run người.
Nhưng Hoàng Lôi và Từ Cương vẫn chưa hả gi/ận. Trước khi đi, chúng gi/ật đồ trên sạp hàng của tôi, dùng chân giẫm đạp tanh bành. Cái gì không đ/ập vỡ được, chúng thẳng tay đ/ập nát. Chỉ một lúc, sạp hàng của tôi gần như bị phá hủy hoàn toàn. Chúng cười nhạo tôi thảm thiết rồi bỏ đi.
Tôi bình thản nhìn theo bóng lưng họ. “Sao tôi thấy người nặng trịch thế...” Tôi nghe Lý Diễm lẩm bẩm. “Tôi cũng thấy đ/au mỏi khắp người...” Bạn trai cô ta than thở. Họ không nhìn thấy, nhưng tôi thấy rõ: bốn con q/uỷ đang ngồi trên lưng họ, những cánh tay xanh xám siết ch/ặt cổ họ.
Tôi lắc đầu, lạnh lùng nhìn bốn kẻ gánh q/uỷ trên lưng quay về trường. Lúc này nén hương ở ngã tư đã tàn. Thời gian giao dịch kết thúc. “Các q/uỷ huynh q/uỷ tỷ, lần này tiểu nữ tiếp đãi không chu đáo, thật có lỗi.” “Lần sau tiểu nữ sẽ nhập nhiều hàng hơn, quý vị đến ủng hộ, giảm giá 20% nhé!”
Tôi nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc trên đất, vác lên vai trở về ký túc xá. Phòng tôi không có giờ giới nghiêm nên dù khuya mấy cũng vào được. Về đến nơi, tôi phát hiện giường mình bị đổ một thứ chất lỏng tanh hôi khó hiểu. Ga giường ướt sũng, không thể ngủ được.
Một bạn cùng phòng là Lý Khả bước lại thì thào: “Uẩn Uẩn, tôi có ngăn nhưng họ không nghe...” Tôi định ngồi xuống ghế, Lý Khả vội kéo tay tôi lại. “Trên ghế họ đặt đinh...” Lý Khả thì thầm bên tai.
Hoàng Kiều Kiều thò đầu từ giường tầng trên. “Lý Khả, mày lại nhiều chuyện! Tao sẽ khiến nhà trường c/ắt học bổng hỗ trợ của mày!” Lý Khả tái mặt cúi đầu. “Tô Uẩn, mùi này có giống mùi nghèo rớt mồng tơi trên người cô không?” Hoàng Kiều Kiều và Lý Diễm cười phá lên.
Tôi lặng lẽ thay ga giường sạch, không muốn tranh cãi. Cần gì phải chấp nhặt với những kẻ sắp ch*t?
Nhưng khi bước vào nhà vệ sinh, tôi thấy họ thật quá đáng. Bàn chải đ/á/nh răng của tôi dính đầy vết bẩn màu vàng, bốc mùi hôi thối. Rõ ràng bị dùng để cọ nhà vệ sinh.
9
Chương 12
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 14
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook