Buôn Quỷ

Buôn Quỷ

Chương 1

25/01/2026 07:08

Tôi đang bày hàng thì bạn cùng phòng gi/ật mất đồ trên sạp.

Nhưng cô ta không biết, món đồ này là b/án cho m/a.

Gi/ật đồ của m/a, phải trả giá bằng mạng sống.

1

Tôi là một người buôn b/án với m/a q/uỷ. Như tên gọi, công việc của tôi là giao dịch cùng linh h/ồn.

Hằng năm vào ngày lễ m/a q/uỷ, cổng âm phủ sẽ mở toang.

Đúng lúc này, tôi sẽ dọn sạp để giao thương với cõi âm.

Lý do tôi có thể buôn b/án cùng m/a q/uỷ, bởi gia tộc tôi đời đời làm nghề này.

Điều kiện để trở thành người buôn m/a cũng vô cùng khắc nghiệt.

Thứ nhất: Chỉ truyền nữ không truyền nam.

Thứ hai: Phải sinh vào đông chí năm âm tháng âm, mang thể chất âm cực độ.

Những món hàng dành cho m/a này nếu người thường chạm vào, nhẹ thì ốm đ/au xui xẻo, nặng thì mất mạng.

Hôm nay chính là ngày cổng âm phủ mở toang.

11 giờ đêm.

Tôi đến ngã tư gần trường học.

Nơi đây không có cửa hàng nào xung quanh, chỉ toàn nhà máy hóa chất nên hầu như không có sinh viên qua lại.

Hai bên đường cỏ dại mọc cao ngang người, không một bóng đèn đường.

Không gian yên tĩnh như ch*t, ngay cả tiếng dế kêu hay chó sủa cũng biến mất.

Tôi bước tới ngã tư, đặt xuống một bát gạo.

Sau đó thắp nén nhang cắm giữa bát.

Dù đêm nay gió rất mạnh, nhưng luồng khói lại bay thẳng lên trời.

Tôi chắp tay cúi đầu trước bát gạo.

"Đây là lần đầu tiên tiểu nữ làm ăn, nếu có gì sơ suất với các huynh tỷ nơi cõi âm, mong được lượng thứ."

Tôi trải tấm vải đỏ, bày hàng hóa lên trên.

Có thể cảm nhận rõ nhiệt độ quanh đây tụt xuống rõ rệt.

Những bóng trắng mờ ảo lấp ló trước mặt, từng khuôn mặt xanh xao đ/áng s/ợ dần hiện ra.

Một bàn tay bạch phếch nhấc chiếc bát sứ trên mặt đất.

Trong lòng tôi vui mừng, vội nhiệt tình giới thiệu: "Chị đẹp quả là có con mắt tinh tường! Chiếc bát sứ này từ thời nhà Minh, xem ra chị cũng là người thời đó nhỉ? Bát này chắc chắn sẽ khiến chị cảm thấy như về nhà!"

Những tiếng cười khàn khặc chói tai vang lên.

Rõ ràng vị tỷ tỷ cõi âm này đang rất hài lòng.

Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng cười đùa của vài người vang lên không xa.

Một nhóm người tiến về phía sạp hàng của tôi.

Trong đó có hai gương mặt quen thuộc: bạn cùng phòng Hoàng Kiều Kiều và Lý Diễm.

Họ khoác tay bạn trai, ăn mặc hở hang nóng bỏng.

Hoàng Kiều Kiều bước tới trước mặt tôi, nhìn xuống với vẻ kh/inh thường.

"Ôi giời, không phải đồ nghèo rớt mồng tơi trong ký túc xá sao? Buồn cười thật, mày đã khốn cùng đến mức này rồi à? Giữa đêm khuya còn ra bày sạp."

"Đúng là n/ão cá vàng chính hiệu, chỗ này còn không có bóng người, mày b/án cho m/a à?"

Hoàng Kiều Kiều giơ chân, đ/á nhẹ vào chiếc bát vừa được m/a chọn.

Chiếc bát lắc lư kêu lạch cạch.

"Không phải chị nói mày, gu của mày tệ thật đấy. B/án cái thứ gì thế này? Nhìn đã thấy dơ bẩn rồi." Cả bọn cười phá lên.

Vừa nghe câu đó, mặt tôi lạnh băng.

Những bóng trắng xung quanh chuyển động dữ dội, tôi nghe thấy nhiều tiếng cười gằn lạnh lẽo.

Đây rõ ràng là dấu hiệu m/a q/uỷ đang tức gi/ận.

Không có m/a nào thích bị nghi ngờ thẩm mỹ.

"Đừng có đụng bừa! Mấy thứ này không phải dành cho các người!" Tôi quát.

Mặt Hoàng Kiều Kiều biến sắc.

Cô ta quay sang làm nũng bạn trai: "Anh xem bạn ấy kìa, có mỗi cái bát sứt mẻ mà..."

Bạn trai Hoàng Kiều Kiều tên Hoàng Lôi, con trai hiệu trưởng trường ta.

Bọn họ thường ỷ thế gia đình giàu có, hay b/ắt n/ạt bạn học.

Hoàng Lôi gằn giọng: "Cái bát này bao nhiêu? Bọn tao m/ua là được rồi... Làm mặt nặng mày nhẹ gì chứ, đúng là đồ n/ão cá vàng, cái bát vỡ cũng nâng niu như bảo vật!"

Tôi cười lạnh:

"Sợ các người m/ua được nhưng không có mạng dùng!"

"Mày!"

Hoàng Lôi trán nổi gân xanh, mặt đỏ bừng.

Ngay sau đó, hắn nở nụ cười á/c ý.

Trước khi tôi kịp phản ứng, hắn đã nhanh tay cầm chiếc bát ném mạnh xuống đất.

2

Chiếc bát vỡ tan tành, mảnh sứ văng khắp nơi.

"Giờ bát vỡ rồi, xem mày b/án cái gì?" Hoàng Lôi nhìn tôi với vẻ khiêu khích.

Mặt tôi đóng băng.

Hoàng Lôi tỏ ra đắc ý.

Thấy tôi tức gi/ận, hắn càng cười gằn.

"Đừng nhìn tao như thế, chẳng qua chỉ đ/ập cái bát sứt mẻ của mày thôi mà?"

"Cái bát này nhìn cũng chẳng ra h/ồn, bồi thường 500 đủ chưa?"

"Mấy đồ nghèo x/á/c như chúng mày đúng là cặn bã xã hội, tao chỉ thừa tiền thôi!"

Hắn rút năm tờ 100k từ túi quần, ném thẳng vào mặt tôi.

Một trận gió âm thổi qua, tiền giấy bay tứ tán.

Trời tối đen nên bọn họ không thấy, trong đống vỡ lộ ra thứ m/áu đen sánh đặc.

Phản ứng đầu tiên của tôi là: hắn ch*t chắc rồi.

"Hà Hà, nhà cậu nghèo lắm nhỉ? Mau nhặt lên đi chứ?" Lý Diễm cười khẩy.

"500k này đủ sinh hoạt phí một tháng của cậu rồi nhỉ?"

Nhưng cô ta không biết, một con m/a đã áp sát bên cạnh, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn cô.

"Hắt xì!" Lý Diễm đột nhiên hắt hơi dữ dội.

"Sao tự nhiên lạnh cóng thế nhỉ?" Cô ta lẩm bẩm.

Nhưng không ai nghe thấy lời đó.

Thấy tôi bất động, Hoàng Kiều Kiều lại nảy sinh ý đồ x/ấu.

Cô ta đảo mắt, rồi dán mắt vào mấy chiếc bánh bao trên sạp.

"Mấy cái bánh bao này ngửi thơm phết, đúng lúc em đói bụng rồi. Hà Hà, cho em ăn một cái nhé?"

"Mấy chiếc bánh này đã có người đặt trước, cậu không được ăn." Tôi lạnh lùng đáp.

Người sống ăn đồ cúng người ch*t, ắt phải ch*t!

"Sao không được? Em trả tiền cũng không xong sao? Mấy cái bánh bao rá/ch nát này, em m/ua hết!"

Hoàng Kiều Kiều nhanh tay cư/ớp lấy bánh bao, nhét đầy mồm.

Tôi không kịp ngăn cản.

"Ngon quá, ngon không tả nổi!"

Hoàng Kiều Kiều trợn mắt, hai má phồng lên nhai đi/ên cuồ/ng.

Nhìn cảnh tượng đó, những người khác sững sờ.

Lý Diễm nghi ngờ cầm lên một chiếc bánh, cắn một miếng.

Danh sách chương

3 chương
25/01/2026 07:12
0
25/01/2026 07:10
0
25/01/2026 07:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu