Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nắp qu/an t/ài từ từ bị đẩy sang một bên bởi đôi bàn tay thon thả, móng tay sơn màu đỏ thẫm.
Cho đến khi nắp qu/an t/ài mở hẳn, A Thanh mới khom người xuống, chiếc bụng mang th/ai căng tròn bị cô siết ch/ặt thành một khối.
Tôi lợi dụng cơ hội trồi dậy, muốn trốn khỏi nơi này.
Vừa bước ra khỏi qu/an t/ài, tôi đã thấy cả đoàn người đưa tang đứng vây thành vòng tròn, cúi đầu khoanh tay, trừng mắt nhìn chằm chằm.
A Thanh đứng thẳng dậy, nhón chân từng bước tiến về phía tôi.
Áo Xiùhé dưới ánh trăng nhuốm màu m/áu, thân hình vốn đã g/ầy guộc của cô giờ tựa khúc gỗ mục, chiếc váy bay phất phơ trong gió.
- Tiểu Tiểu, mày làm mẹ nuôi cho nó đi.
A Thanh đặt tay lên bụng, chiếc áo Xiùhé rá/ch toạc, một bàn tay nhợt nhạt chui ra từ da thịt cô.
Tôi đờ đẫn nhìn cô dùng tay rút đứa bé ra trước mặt mình, kèm theo mùi hôi thối nồng nặc.
Đứa bé ch*t non toàn thân tím tái, nằm trong lòng A Thanh ngậm ngón tay.
Nó từ từ mở mắt, không có tròng trắng, chỉ thấy con ngươi đen kịt.
Nó quay đầu về phía tôi, gọi: - Mẹ... nuôi.
Hương dẫn lối trở về, mượn bụng chuyển sinh.
Tôi sợ đến mềm nhũn chân, đ/á/nh rầm một tiếng quỵ xuống đất.
A Thanh dắt đứa bé ch*t non tiến lại gần, khẽ hát bài đồng d/ao không rõ lời.
Đứa bé khúc khích cười, bàn tay nhỏ đã sắp chạm vào chân tôi.
- Mẹ nuôi, đi với chúng con nào.
Đúng lúc ấy, một tia chớp giáng xuống ngay trước mặt tôi.
A Thanh đang đứng bỗng bị ch/ém một nhát, vai trái lủng lẳng.
- Thỉnh Thập Nhị Lôi Tướng, nghe lệnh ta!
- Trảm!
Lời vừa dứt, luồng bạch quang từ dưới đất bốc lên.
Đứa bé ch*t non trúng đò/n, mặt mũi chảy m/áu đen.
- Đi với ta mau!
Một giọng nói vang lên sau lưng, rồi bàn tay ai đó nắm ch/ặt vai tôi lôi đi, bắt tôi chạy theo hắn về phía sau.
Hai tiếng đồng hồ chạy không ngừng, đến khi tôi thở không ra hơi mới dám dừng lại.
Người c/ứu tôi là một tiểu đạo sĩ mặc áo vàng, tay cầm lá bùa lục.
Hắn lau mồ hôi trên trán, ngó nghiêng phía sau một hồi, x/á/c nhận không bị đuổi theo mới ngồi phịch xuống.
- Đợi trời sáng, cô đi về hướng đông, xuống núi rồi đừng quay lại nữa. - Hắn thở hồng hộc chỉ đường cho tôi.
Tôi gật đầu, hỏi: - Thế A Thanh thì... không c/ứu được nữa sao?
Tiểu đạo sĩ giải thích cặn kẽ, nói A Thanh đã hóa thành mẫu tử sát, vô phương c/ứu chữa. Lại dặn tôi về nhà xoay giường hướng đông, đêm đến nghe động tĩnh gì cũng không được mở cửa.
Tôi làm theo lời hắn chờ đến sáng, đi về hướng đông quả nhiên thấy được trạm xe.
Sau đó đổi vài chuyến xe, cuối cùng cũng về đến nhà.
Chuyện của A Thanh từ đó chìm vào im lặng, ngay cả nhà chồng cô cũng không một tin nhắn hỏi thăm.
Đúng lúc tôi tưởng mọi chuyện đã qua đi, thì một đêm nọ, tiếng gõ cửa vang lên.
4.
Tuyệt đối không mở cửa dù nghe thấy bất cứ động tĩnh gì.
Đây là quy tắc sắt của tiểu đạo sĩ, nên lần này tôi cũng rúc trong nhà không dám lên tiếng.
Tiếng gõ cửa càng lúc càng gấp gáp, bôm bốp vang vọng khắp hành lang.
- Có ai không? Tôi là bảo vệ đây, không phải cô báo sửa ống nước hôm nay sao?
Giọng nói thô ráp đầy bực dọc vọng qua cánh cửa.
Tôi chợt nhớ chiều nay có gọi bảo vệ trong nhóm cư dân, liền can đảm nhìn qua lỗ nhòm.
Đúng là bảo vệ thật, nhưng khi định mở cửa, tôi lại do dự.
Lúc này đã 9 giờ rưỡi, tuy không quá khuya nhưng cũng là ban đêm.
- Muộn quá rồi, mai anh đến sớm nhé. - Tôi cố hét to một câu.
Người bảo vệ lầm bầm vài câu rồi xách hộp đồ bỏ đi.
Nhìn qua lỗ khóa, đèn hành lang lần lượt tắt ngúm, trở lại cảnh tối đen.
Tôi thở phào, định quay vào phòng xem phim thì nghe thấy âm thanh trong trẻo.
Leng keng.
Như tiếng trang sức bạc va vào nhau.
Chân tôi cứng đờ, chợt nhớ ra đêm đó A Thanh đội đầy đồ bạc trên đầu!
Nỗi sợ ùa về như thủy triều, sau lưng tôi như bị móng tay cào x/é, lông tóc dựng đứng.
Tiếng động ngày càng gần, xen lẫn tiếng trẻ con khúc khích.
Cuối cùng, dừng lại ngay trước cửa nhà tôi.
Mà tôi chỉ cách cánh cửa chưa đầy nửa mét.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Ba tiếng gõ cửa vang lên, mang theo hơi lạnh luồn vào óc tôi.
- Mẹ nuôi ơi, mở cửa mau nào.
Giọng trẻ con khô khốc như mèo hoang lọt qua khe cửa, tim tôi đ/ập thình thịch như muốn tung khỏi lồng ng/ực.
Tôi bịt ch/ặt miệng, không dám phát ra bất cứ âm thanh nào.
Chỉ cần không mở cửa là được! Đúng, chỉ cần không mở cửa!
Nghĩ vậy, tôi lập tức rón rén lê bước vào phòng ngủ.
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, ba nặng một nhẹ.
Đến lần thứ mười, bên ngoài đột nhiên yên ắng.
Khi tôi tưởng mình thoát nạn thì ổ khóa xoay kêu rắc rắc.
Đó là chìa khóa - tôi từng đưa A Thanh chìa khóa nhà mình.
- Khục... khục... mẹ nuôi ở đâu thế?
Đứa bé ch*t non cười lạnh lẽo, từ bóng dưới sàn có thể thấy nó đang nắm tay A Thanh bò vào phòng.
Từ phòng khách đến phòng ngủ chỉ vài mét, lại chỉ có một lối đi.
Tôi không thể chạy thoát.
Trong lúc nguy cấp, tôi thu người chui xuống gầm giường.
Qua khe hở giữa ga giường và sàn nhà, tôi thấy đôi hài thêu đỏ của A Thanh.
Cô nhón chân, từng bước lùng sục trong phòng.
Còn đứa bé ch*t non thì biến mất không dấu vết.
A Thanh loanh quanh trước cửa phòng ngủ, tôi không dám thở, chỉ biết nín thinh.
Đúng lúc phổi sắp n/ổ tung, tôi chợt thấy vai lạnh toát, liếc mắt nhìn thì là một bàn tay nhỏ tái nhợt.
Đứa bé ch*t non đang nằm sát bên, đầu chạm đầu tôi.
- Khục khục... tìm thấy rồi.
- Á á á á!
Tôi hét thất thanh, bò trườn ra xa.
Chưa kịp ra khỏi gầm giường đã thấy đôi hài thêu đỏ dừng ngay trước mặt.
A Thanh gập người, đầu lộn ngược, đôi mắt trắng dã nhìn chằm chằm tôi.
- Tìm thấy rồi.
Cô giơ tay nắm ch/ặt tóc tôi, lôi mạnh ra ngoài.
Đứa bé ch*t non cũng bò lên chân tôi, dùng đôi tay tím ngắt ôm ch/ặt đầu gối.
Mùi tanh tưởi xộc vào mũi, nỗi sợ tột cùng khiến tôi quên cả đ/au đớn, chỉ biết giãy giụa tìm đường thoát.
Bình luận
Bình luận Facebook