Kem tăng nhân duyên

Kem tăng nhân duyên

Chương 5

25/01/2026 07:02

Tôi nhìn thấy khuôn mặt anh trai mình méo mó trong kinh hãi. Anh ta giãy giụa tuyệt vọng, tiếng thét rùng rợn vang khắp phòng.

Mai Dì vẫn bình thản như không. Khi bà xoay người, tôi mới nhận ra bà đang dùng d/ao lóc thịt đùi anh trai tôi!

Chân trái của anh gần như chỉ còn một nửa, lớp da đã bị l/ột sạch để lộ ra lớp cơ đỏ sậm và mô mỡ màu vàng nhạt.

- Gia Sinh cũng có tố chất, nhưng hôm nay ta xem kỹ thì vẫn chưa đạt. Thể chất g/ầy gò, mỡ ít quá, làm được mấy lọ th/uốc dưỡng nhân duyên? Phải nuôi thêm vài tháng nữa. - Bà ta vừa nói vừa tỉ mẩn cạo lớp mỡ ở đùi trong của anh.

Tiếng hét thảm thiết của anh trai lại vang lên.

Cảnh tượng trước mắt khiến h/ồn vía tôi bay mất. Tôi bụm miệng hít thở sâu mới dần lấy lại bình tĩnh.

Hóa ra th/uốc dưỡng nhân duyên được làm từ thịt người! Kinh khủng hơn, bọn chúng đang nhắm đến cả tôi!

Trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ: Chạy!

Nhưng cầu thang từ tầng hai xuống tầng một đã bị khóa ch/ặt. Không còn lựa chọn, tôi r/un r/ẩy lẻn về phòng. Tôi lục ra lọ th/uốc mà anh trai giấu ban ngày - đó là th/uốc giảm đ/au cực mạnh.

Một kế hoạch nảy ra trong đầu.

Sáng hôm sau, anh trai đã nằm liệt trên giường. Mặt anh tái nhợt như người ch*t.

- Anh trông tệ quá? Không ổn hả? - Tôi thăm dò.

Anh vật lộn xoay người, gượng cười:

- Chân trái vẫn còn đ/au một chút. Không sao.

Hừ, đ/au chi ảo ư?

Rõ ràng anh không định nói thật với tôi. Dù bị đối xử dã man, anh vẫn diễn kịch, gửi tiền và ảnh về nhà để lừa tôi đến đây.

Mục đích của chúng, tôi đoán được bảy tám phần rồi.

Lòng tôi chùng xuống nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản:

- Anh à, em đến đây còn vì việc khác.

Tôi ra hiệu cho anh cúi xuống, thì thầm bên tai:

- Mẹ hối h/ận lắm. Bà nhớ anh đến phát đi/ên nhưng không dám nói với trưởng thôn. Bà bảo em nhân cơ hội này đến đón anh về.

- Mẹ và ông nội bảo em khuyên anh. Bữa trước có người mai mối giới thiệu cô dâu xịn lắm, nhà gái cho của hồi môn khủng, cả biệt thự ở thị trấn nữa. Mẹ tính rồi, về xong cả nhà dọn lên thị trấn ở.

Mắt Liễu Tuấn Sinh sáng rực:

- Thiệt hả?

Tôi gật đầu:

- Ừ, số tiền đó đủ xài lâu không cần làm việc. Mẹ đâu nỡ để anh khổ sở.

Tôi ngập ngừng thêm:

- Với lại... bà nội cũng không đồng ý để anh ở lại đây.

Tuấn Sinh cúi gằm mặt, lẩm bẩm:

- Bà nội... bà đã nhiều lần bảo đừng đến. Em còn m/ắng bà lắm lời.

Má tôi nóng ran. Tôi đây cũng chẳng khác gì.

Tôi nuốt nước bọt, tiếp tục bịa:

- Ông sợ mất lòng trưởng thôn. Ông bảo mình cứ lén đi trước, sau này cả nhà dọn đi hết thì không sợ hắn nữa.

Vừa dứt lời, tôi quan sát kỹ phản ứng của anh. Th/uốc giảm đ/au dường như hết tác dụng. Anh nhăn mặt đầy mồ hôi lạnh.

Anh ậm ừ gật đầu, vội lôi lọ th/uốc uống thêm mấy viên rồi thều thào:

- Anh nghe theo gia đình. Em đi lấy chìa khóa xe của Mai Dì. Anh sẽ thay đồ chờ em ở khúc cua bãi đậu xe. Cổng nhà máy có rào chắn, chỉ xe bà ta mới qua được.

Anh đưa tôi bộ đồ công nhân kèm mũ, bản vẽ vị trí văn phòng Mai Dì và chìa khóa dự phòng đã làm sẵn.

Xem những thứ này, tôi hiểu ra bảy tám phần. Hóa ra anh ta đã muốn trốn từ lâu, nhưng không ngờ bị mất một chân. Cùng đường mới lừa em trai đến làm vật trao đổi.

Vậy thì tôi lừa lại anh ta cũng chẳng sao.

Tôi liếc anh bằng ánh mắt lạnh lùng, thay đồ rồi bước ra.

**Chương 9**

Theo bản đồ, tôi nhanh chóng lẻn vào văn phòng. Đúng giờ họp sáng, hành lang vắng tanh.

Lục soát ngăn kéo mãi, cuối cùng tôi tìm thấy chùm chìa khóa xe trong túi áo khoác treo tường.

Định rút lui thì tiếng giày cao gót vang lên trong hành lang trống.

Hoảng lo/ạn, tôi núp sau ghế sofa nhưng trượt chân ngã ngửa. Với tiếng "cót két", tôi lọt thỏm vào một cánh cửa bí mật.

Vừa thở dốc, tôi nghe tiếng mở cửa văn phòng. Một nam một nữ bước vào - giọng trưởng thôn và Mai Dì.

- Giờ ta thấy Liễu Gia Sinh còn ưa nhìn hơn Liễu Tuấn Sinh. Tưởng thằng kia là nguyên liệu tốt chứ. - Giọng trưởng thôn đầy bực dọc - Hôm nay ta đến nhắc ngươi khẩn trương. Làng đang hỗn lo/ạn, lô th/uốc dưỡng nhân duyên cũ sắp hết mà lô mới làm ra chẳng ra gì.

- Con mụ Hà Thế Hào dù tỉnh dậy cũng thành người thực vật thôi. Bà Vương quả phụ cứ khóc lóc đòi t/ự t*. Không kịp cấp th/uốc dưỡng nhân duyên mới cho bọn chúng thì mọi người đều tỉnh lại mất. Lỡ có ai dẫn cảnh sát đến thì khó xử lý lắm.

Mai Dì liên tục dạ ran, ân h/ận:

- *Mấy trăm năm* nay, tầm mắt của ngài chưa từng sai. Lần này không hiểu sao lại...

Mấy trăm năm? Tôi tưởng mình nghe nhầm.

Chân tôi tê cứng, định đổi tư thế thì khuỷu tay chạm phải vật gì cứng. Ngoái lại nhìn - đó là một cái vỏ ve sầu khổng lồ.

Vỏ ve sầu này tôi quá quen rồi. Nó dùng làm th/uốc, cứ độ tháng bảy tháng tám nóng nhất, cả làng trẻ già đều đi nhặt về đổi lương thực với thầy lang.

Danh sách chương

5 chương
25/01/2026 07:06
0
25/01/2026 07:04
0
25/01/2026 07:02
0
25/01/2026 07:01
0
25/01/2026 07:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu