Xà Nhi

Xà Nhi

Chương 2

25/01/2026 07:46

Cái này... hình như không phải mưa...

Tôi ngẩng đầu nhìn, suýt chút nữa h/ồn phi phách tán.

Hai con mắt xanh lè như đèn lồng nhỏ chằm chằm nhìn tôi, chiếc lưỡi dài như chày cán bột thè ra từ cái miệng rộng ngoác, vài giọt nước dãi từ lưỡi rơi xuống đầu tôi.

Cây non tôi đang vịn bỗng quằn quại. Lần này tôi nhìn rõ - đây nào phải cây, rõ ràng là một con trăn khổng lồ!

"Ááá!!!"

Tôi hét thất thanh, ba chân bốn cẳng chạy mất dép.

Nhưng vừa chạy được vài bước, cả người tôi đột nhiên siết ch/ặt, rồi bị nuốt chửng vào bóng tối vô tận...

4

Tôi gặp á/c mộng. Trong mơ, một con trăn khổng lồ đuổi theo tôi. Vừa khóc vừa hét mà nó vẫn cắn ngang thân mình tôi, nuốt chửng vào bụng.

Tôi bật ngồi dậy, bên ngoài trời đã sáng rõ.

Nhận ra mình đang nằm trên giường gỗ ở nhà, tôi sờ lên mặt - trán đẫm mồ hôi lạnh.

Phù, may quá, chỉ là mơ thôi. Cảm giác bị trăn nuốt sống kinh khủng đến mức tôi thà bị ông nội đ/á/nh ch*t còn hơn gặp lại cơn á/c mộng ấy.

Nhưng kỳ lạ thay, cổ và vai tôi nhức mỏi, tóc thì ướt dính bết.

Bước ra sân, cảnh tượng trước mắt khiến tôi muốn ngất đi.

Một con hổ mang chúa dài hơn năm mét, to bằng bắp đùi cuộn tròn trong lồng sắt. Đôi mắt xanh lục nhìn mà rợn người.

Ông nội ngậm tẩu, hí hửng ngồi xổm trước lồng ngắm nghía con vật.

Thì ra, tôi không mơ. Tôi thực sự đã bị trăn nuốt chửng.

"Ô... ông ơi, ông đói không? Cháu đi nấu cơm."

"Ừ... Mau ra tắm rửa sạch sẽ, gột hết mùi m/a phí tán trên người đi. Đồ ăn hại, bắt một con rắn mà tốn bao nhiêu th/uốc tê của lão."

Tôi gi/ật nảy mình. Hóa ra ông đã bôi th/uốc tê lên người tôi lúc ngủ. Chả trách con trăn nuốt tôi xong liền bị bắt.

Nhưng lạ thật, làm sao một mình ông kéo được con vật khổng lồ ấy về nhà...

5

Bụng chị dâu ngày càng to. Mỗi lần giúp chị trở mình, tôi càng thấy đuối sức.

Lang y chân đất đến thăm hai lần, kê mấy thang th/uốc an th/ai. Anh trai ngày ngày ngồi cạnh chị, vừa cười vừa chảy dãi.

Chị dâu ăn ngày càng nhiều, người càng lúc càng kỳ quặc.

Trước đây bị xích vào giường, chị chỉ như khúc gỗ biết ăn ngủ. Giờ đây nửa đêm thường phát ra tiếng cười "khẹc khẹc". Có lần đút cơm, chị đớp g/ãy đôi đũa, suýt cắn trúng tay tôi. Từ đó, tôi phải dùng phễu đút cơm cho chị. Giờ tôi hơi sợ chị rồi, chị càng ngày càng... không giống người nữa.

Mùng 2 tháng 9, ông nội đặc biệt dậy sớm, lôi tôi khỏi giường cùng thắp hương cúng tổ tiên.

Ông bảo hôm nay là ngày đại hỷ của họ Vương, thắp hương cầu tổ tiên phù hộ mẹ tròn con vuông.

Con hổ mang chúa năm mét bị trói chằng bằng dây gai, treo lơ lửng cạnh giường chị dâu.

Chị dâu tóc tai rũ rượi, bụng phình như bong bóng, cổ tay cổ chân xiềng xích dày đặc.

Chị liên tục giãy giụa, miệng phát ra âm thanh "hực hực".

Ông nội rút con d/ao lóc xươ/ng đen sì, phun một ngụm rư/ợu nồng lên lưỡi d/ao, nheo mắt ước lượng đường rạ/ch trên bụng chị dâu.

Muốn đứa trẻ nhiễm long khí, nhau th/ai không được rá/ch dù chỉ tí nào. M/áu rắn tính hàn, chỉ một vết rá/ch nhỏ, th/ai nhi cũng có thể ch*t cóng trong bụng trăn.

Lang y "Tài Hoa Đà" ngồi chễm chệ bên cạnh, như đang thưởng thức tay nghề của ông nội.

Lớp da đầu tiên trên bụng chị dâu bị rạ/ch ra, để lộ lớp mỡ trắng nhờn nhợn.

Bụng chị phập phồng, như có thứ gì đó sắp phá xươ/ng chui ra.

Danh sách chương

4 chương
26/12/2025 04:13
0
26/12/2025 04:13
0
25/01/2026 07:46
0
25/01/2026 07:44
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu