Huyết Trùng

Huyết Trùng

Chương 5

25/01/2026 07:51

15

Tôi nhìn Vương Phú Quý nát nhừ như đống bùn, lòng đầy phẫn nộ trước sự bất lực của hắn.

Trong khi người khác vắt óc suy nghĩ vì miếng ăn, hắn ta lại phung phí đồ ăn như thế.

Đúng là đáng đời.

Một tiếng hét thất thanh vang lên bên tai tôi.

Triệu Thẩm ôm khư khư đứa con đỏ lòm m/áu me không rõ mặt mũi.

Đứa con thứ tư của bà ta cuối cùng cũng tắt thở.

Mắt đỏ ngầu, bà ta như muốn xông tới đ/á/nh tôi tới ch*t.

- Nhà mày đã nhận ngọc của tao rồi cơ mà! Sao vẫn ko tha cho nó!

- Tao chỉ muốn con tao được sống, tao có tội tình gì chứ?

Tôi lạnh lùng đáp: "Chỉ có con trai bà cần được sống sao?"

Triệu Thẩm nguyên vẹn chứng tỏ bà chưa từng đụng tới thịt lợn.

Nhưng điều đó ko biến bà thành người tốt.

Tôi hiểu lý do bà ta phao tin thịt lợn nhà tôi có thể tái sinh.

Tất cả chỉ vì anh hai tôi từng đ/á/nh Tứ Oa.

Bà ta nhân cơ hội trả th/ù mà thôi.

Bầy giòi m/áu cảm nhận được ý đồ của tôi, ùa vào nhét đầy miệng Triệu Thẩm đang lảm nhảm, chui tọt vào cơ thể bà ta khiến bà n/ổ tung thành những đóa hoa m/áu.

Hạng người như bà luôn ảo tưởng tình mẫu tử của mình vĩ đại.

Kỳ thực tất cả đều xây trên nền tảng chà đạp kẻ khác, bắt cả thế gian phải nhường đường cho con cái họ.

Chính bà ta là kẻ đã nhặt x/á/c trẻ sơ sinh trước cổng nhà Vương Phú Quý.

Đúng là loại người hèn hạ vô giới hạn!

16

Ngày càng nhiều giòi bị thu hút bởi đồng loại, chúng ko thể kiềm chế ham muốn vui đùa cùng nhau.

Cảnh tượng như bom n/ổ, người này nối tiếp người kia phát n/ổ, mảnh thịt văng tung tóe khắp nơi.

Ăn càng nhiều thịt, giòi m/áu trong người càng dày, cái ch*t càng thảm khốc.

Mùi tanh hôi xộc vào mũi - đó là mùi vị của nhân tính.

- Tôn Ni! Mày đi/ên rồi! Xem mày làm cái quái gì kìa!

Tôi hài lòng ngắm nhìn màn trừng ph/ạt đang diễn ra thì hai giọng nói quen thuộc vang lên.

Thì ra là hai người anh tốt đẹp của tôi.

Họ cũng nghe tin đồn về thịt lợn mà chạy về đây sao?

- Sao chỉ có hai anh về? Ba đâu?

Hai anh trai hoảng hốt liếc nhau, không dám đáp lời.

Nhìn đôi má còn đầy đặn của họ, tôi hiểu ra tất cả.

Cha con tương tàn, đ/au lòng thay.

Anh cả vội vàng đổi đề tài:

- Thôi đủ rồi, tụi mình mau chạy đi chỗ khác. Tiền mẹ ki/ếm đủ nuôi cả nhà bốn người cả đời.

Anh hai theo đuôi:

- Mày gây họa lớn thế này, lại còn bắt tụi tao dọn đống hỗn độn của mày.

...

Vốn dĩ nhà tôi chưa tới mức kiệt quệ, gạo trong hũ đủ cho năm người sống nửa tháng.

Nửa tháng đủ để cả nhà di cư tới vùng có thức ăn.

Nhưng một đêm nọ, khi tôi và mẹ đang ngủ, ba dẫn hai anh bỏ trốn, mang theo toàn bộ lương thực.

Không chừa lại một hạt gạo.

Mọi chuyện đều có manh mối từ trước.

Từ nhỏ, thứ tự phân chia thức ăn trong nhà luôn là: ba -> hai anh -> mẹ -> tôi.

Tôi thậm chí bị dạy rằng sau này phải lấy chồng đổi thách cưới cho các anh.

Như cách mẹ tôi lấy ba chỉ để có tiền xây nhà cưới vợ cho cậu.

Tôi chợt nhớ chuyện anh hai đ/á/nh Tứ Oa năm xưa.

Tứ Oa thường xuyên rình xem tôi tắm, có lần còn lẻn vào nhà định cưỡ/ng hi*p khi không có ai.

May mà tôi chạy thoát. Sau đó tôi mách anh: "Tứ Oa bảo hắn sẽ "xử" em xong thì em phải làm vợ hắn!"

Anh trai lập tức xông tới đ/á/nh Tứ Oa một trận.

Tất nhiên không phải để bênh em gái.

Hắn sợ tôi phải lấy Tứ Oa nghèo kiết x/á/c, không đủ tiền thách cưới.

Số tiền đó phải dành cho anh cả lấy vợ trước.

Sau đó anh hai dặn: "Lần sau muốn quyến rũ thì nhắm Tôn Vĩ Quang đi."

Hắn là con trai Tôn Đại Hải - anh họ tôi.

Nghĩ tới đây, tôi lạnh lùng nhìn những vệt dầu mỡ trên khóe miệng hai người - dấu hiệu của bữa ăn thịnh soạn vừa qua.

Ăn thịt rồi thì tốt, đỡ tốn công tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, nở nụ cười:

- Các anh đã hút m/áu em cả đời, giờ tới lượt nếm trải cảm giác bị hút m/áu rồi.

- Vĩnh biệt nhé, các anh.

17

- Tôn Ni! Mày làm gì vậy! Đồ sát nhân ngàn d/ao x/ẻ thịt!

Mẹ tôi lao tới ôm lấy hai bộ xươ/ng khô mà gào thét.

- Đáng lẽ tao nên b/án mày cho Vương Phú Quủy!

- Không, tao đáng ra không nên đẻ mày ra!

- Đều tại Lý bà đầu xóm nói mày cũng là thằng con trai!

Tôi bình thản nhìn bà:

- Mẹ có biết họ đã làm gì với ba không?

Bà khựng lại rồi cố chối:

- Tao... tao biết chứ. Ba mày ko chịu nổi đói thôi. Vẫn còn đỡ hơn mấy nhà gi*t người thân lúc còn sống...!

Thế tại sao ba lại ch*t đói?

Hẳn là vì nhường hết thức ăn cho những đứa con trai hãnh diện của ông.

Bà ta mặc kệ tất cả, ôm hai bộ xươ/ng khóc đến nghẹn thở.

Khóc tới mức đứng phắt dậy định đ/á/nh tôi.

- Trả con trai tao đây!

Tôi lạnh lùng:

- Ai bảo họ ăn thịt lợn? Bỏ mặc em gái ch*t đói.

- Còn chẳng phải vì đói, chỉ là muốn nếm thử thôi.

Mẹ tôi nghe xong đi/ên tiết, vật ra đất ăn vạ:

- Thịt lợn chua lại đắng! Con trai tao ăn vào còn kẹt răng!

- Mày đ/ộc á/c quá! Ăn miếng thịt của mày mà đòi mạng người ta!

Bà ta luôn biết cách chọc gi/ận tôi.

Cùng là phụ nữ, sao bà có thể á/c đ/ộc với chính con gái ruột đến vậy?

Điều khiến tôi phẫn nộ nhất là hiện tượng này quá phổ biến.

Nhìn quanh, những người sống sót hầu hết là con gái - vì nhà họ không nỡ cho họ ăn thứ thịt đổi bằng cả gia tài.

Với người mẹ như thế, làm sao tôi yên tâm để bà nắm giữ khả năng thiêng liêng của tạo hóa?

- Mẹ ơi, thịt có ngon không? - Tôi hỏi.

Bà ta sững lại, lầu bầu: "Tao mời mày ăn mày ko ăn, giờ hỏi làm gì?"

Rồi chợt hiểu ra điều gì, cuống cuồ/ng giải thích:

- Tao cũng chỉ muốn sống thôi, chút đ/au đớn đó chịu được mà!

- Xươ/ng thịt của mày đều là do tao ban cho!

Đúng vậy, cơ thể này tôi mượn bắt ng/uồn từ m/áu thịt của bà.

Vì thế, lũ giòi m/áu mới thấm sâu dễ dàng đến vậy.

Chúng đã ngấm vào từng thớ tủy, len lỏi khắp mạch m/áu, hòa làm một với bà ta.

Danh sách chương

4 chương
26/12/2025 04:13
0
25/01/2026 07:51
0
25/01/2026 07:50
0
25/01/2026 07:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu