Quy Dương Sát

Quy Dương Sát

Chương 6

24/01/2026 09:15

Cứ như thế, nhiều cô gái bị lấy đi tất cả cơ quan n/ội tạ/ng có thể sử dụng, b/án cho các phòng khám chui khắp nơi. Những người đã ch*t hẳn thì bị b/án sang làng khác để làm hôn nhân âm phủ. Băng nhóm này hành động vô cùng thận trọng. Mỗi năm, chúng chỉ thực hiện một vụ trong cùng một ngôi làng. Lợi dụng sự biệt lập giữa các thôn xóm, chúng dùng m/ê t/ín d/ị đo/an để h/ãm h/ại người dân khắp vùng. Hơn nữa, xét cho cùng, những kẻ trực tiếp đ/á/nh ch*t các cô gái này không phải chúng, mà chính là cha mẹ ruột của họ. Không ai truy c/ứu, chẳng ai bận tâm. Dưới tầng hầm, vị Đạo trưởng Bồ Ngọc lên tiếng: - Tôi và em gái đã dồn hết tâm huyết. Lần trước xảy ra sơ suất, em gái tôi giờ chẳng thể ki/ếm tiền trong làng nữa. Anh Vương à, vụ này phải chia phần nhiều hơn cho bọn tôi đấy. Suýt nữa quên mất bà Trần, lão ta cũng dính líu đến chuyện này! Tôi từ từ tiến về phía căn phòng phía trong nơi chúng đang ở. Tay nắm ch/ặt thứ trong tay, hai bàn tay tôi khẽ run lên. Cuối cùng, tôi cũng tiến vào cự ly tấn công. Chỉ cần thò đầu ra khỏi cửa, tôi sẽ nhìn thấy bọn chúng. Nói thì chậm mà làm thì nhanh. Tôi rút ống phóng tẩm th/uốc mê từ trong tay áo, nhắm thẳng vào gã đàn ông mà b/ắn. Liều lượng đủ để hạ gục cả trâu bò. Đối phó với hắn chắc chắn không thành vấn đề! Quả nhiên, khi gã đàn ông ngã xuống, tôi cũng bị lộ thân trước tầm mắt của Đạo trưởng Bồ Ngọc. - Con nhãi ch*t ti/ệt này! Bà ta gầm lên với vẻ mặt dữ tợn rồi lao về phía tôi.

Chương 9

Trong lúc giằng co, bà ta khóa ch/ặt tôi. Sự chênh lệch về thể hình khiến tôi không thể cựa quậy. Gắng hết sức gi/ật ra được một tay, tôi với lấy ống tiêm đã chuẩn bị sẵn sau lưng. Một mũi tiêm đ/âm thẳng vào da thịt bà ta, đẩy cạn th/uốc. Chưa đầy vài giây, đôi tay siết ch/ặt trên người tôi buông lỏng. Đạo trưởng Bồ Ngọc đ/ộc á/c cuối cùng cũng gục xuống đất, bất tỉnh. Tôi nhìn quanh, cuối cùng cũng thấy rõ hình dáng căn hầm này. Ba cô gái trong làng bị nh/ốt trong chiếc lồng sắt lớn. Bên cạnh là một chiếc giường phẫu thuật. Không biết bao nhiêu cô gái đã nằm trên chiếc giường này để bị c/ắt bỏ n/ội tạ/ng. Tôi lục tìm chìa khóa lồng trên người hai tên kia. Khi mở lồng, tôi mỉm cười nói với các cô gái bên trong: - Đừng sợ, chị đến c/ứu các em rồi. - Về nhà với chị đi, bọn chúng toàn là l/ừa đ/ảo. Không ngờ một cô gái trong số đó túm ch/ặt lấy áo tôi. Thoạt đầu tôi tưởng cô bé sợ hãi. Cho đến khi cô gái bên cạnh hét lên: - Coi chừng sau lưng! Tôi quay phắt lại - Bà Trần biến mất từ lâu đang cầm d/ao lao về phía tôi. Theo phản xạ né tránh, nhưng cô gái kia vẫn ghì ch/ặt lấy tôi. Ánh mắt cô ta đỏ ngầu, gằn giọng: - Chị mới là kẻ l/ừa đ/ảo! Chị phá hỏng cơ hội làm Phúc Nữ của em! - Em không về cái nhà đó nữa đâu! Tôi sửng sốt, đứng hình nhìn bà Trần vung d/ao đ/âm tới. Ngay khi nhắm mắt chờ đợi cái ch*t, bên tai vang lên tiếng vật lộn. Mở mắt ra, hóa ra là chị! Chị không nghe lời tôi ở nhà. Chị sợ tôi gặp nguy hiểm nên vẫn lén theo sau. Sợ bà Trần làm hại chị, tôi cuống quýt cắn vào tay cô gái đang ghì ch/ặt. Bà Trần cầm d/ao đ/âm về phía chị. Tôi từ phía sau ôm ch/ặt lấy bà ta, gào thét: - Chị ơi, chạy đi, chạy ngay đi! Chị đã mất tỉnh táo, nhưng vẫn nhớ một điều: bảo vệ đứa em gái này. Không chút do dự, chị quay người chạy về phía tôi. Trong lúc giằng co, tôi hốt hoảng sờ soạng tìm ống tiêm trên người. Rốt cuộc nó ở đâu? Rõ ràng tôi có mang theo đồ dự phòng mà. Cuối cùng, tôi nhìn thấy ống tiêm văng ra góc phòng. Vội chạy đến nhặt lên. Nhưng không kịp đề phòng lưỡi d/ao sắc nhọn phía sau. Tiếng d/ao đ/âm vào thịt khiến đầu óc tôi đột nhiên trống rỗng. Chuôi d/ao vẫn cắm trên người chị, bị chị dùng tay đ/è ch/ặt không cho bà Trần rút ra. Tôi biết, chị sợ lưỡi d/ao đó lại làm tôi bị thương. Nhân lúc đó, tôi vội tiêm nốt th/uốc mê vào người bà Trần.

Chương 10

Tôi ôm chị vào lòng, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt chị. - Chị ơi, tỉnh lại đi. - Chị ơi, em xin chị, đừng ngủ. Chị còn nhớ bài đồng d/ao chị hát cho em ngày nhỏ không? - Bé nào sợ bóng đêm đừng khóc nhé. - Đom đóm sẽ thắp sáng cho em. ... - Tình trạng bệ/nh nhân hiện khá ổn định. - Người nhà cố gắng không nhắc đến chủ đề nh.ạy cả.m. Bác sĩ dặn dò xong rồi rời khỏi phòng. Nhìn chị nằm đó, lòng tôi vẫn không khỏi lo sợ. Hôm đó, không lâu sau khi chị bị đ/âm, tôi nghe thấy tiếng còi cảnh sát vang lên trong ngôi miếu. Chị được cấp c/ứu khẩn cấp đến bệ/nh viện. Sau này, khi điều tra, cảnh sát nói với tôi rằng băng nhóm này đã bị theo dõi từ lâu. Trong những năm qua, chúng gây án ở rất nhiều làng xung quanh. Do địa bàn xa xôi hẻo lánh, lại không có ai tố cáo. Nên gần đây mới bị phát hiện. Tất cả đối tượng đều bị kh/ống ch/ế, nửa đời sau khó lòng ra tù. Ngôi miếu trong làng chúng tôi cũng bị cưỡ/ng ch/ế phá dỡ. Mỗi làng đều được cử cán bộ tuyên truyền pháp luật và bảo vệ trẻ em. Khi trở về làng, tôi nghe nói bố đã ch*t từ lâu trên giường. Nhà tôi bốc mùi hôi thối nên hàng xóm mới phát hiện. Tôi thu dọn vài món đồ cá nhân, chuẩn bị đến bệ/nh viện chăm chị. Lúc rời làng, một bé gái chạy theo gọi tôi. Quay lại nhìn, hóa ra là cô bé trong lồng sắt, người đã cảnh báo nguy hiểm cho tôi. Cô bé đặt vào tay tôi mấy viên kẹo. Có vẻ như những viên kẹo này đã được cất giữ lâu ngày chẳng nỡ ăn. Cô bé thì thào: - Tiểu Mai hôm trước ra sông giặt đồ, bị nước cuốn đi rồi. Tôi ngạc nhiên hỏi: - Tiểu Mai là con nhà ai? - Chính là đứa bé x/ấu xa níu áo chị không chịu buông tay đó. Trong lòng tôi chợt hiểu. Có lẽ mỗi người đều có số mệnh riêng. Tôi đến bệ/nh viện. Mạng sống của chị coi như được giữ lại. Chỉ có điều tinh thần chị không ổn định lắm. Tôi lấy ra vài nhánh hoa chuông hái ngoài làng, đặt cạnh giường bệ/nh của chị. - Chị xem này. Dù gió có mạnh đến đâu, những bông hoa này vẫn cố gắng nở rộ. (Hết)

Danh sách chương

3 chương
24/01/2026 09:15
0
24/01/2026 09:14
0
24/01/2026 09:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu