Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1.
Nửa đêm, những cặp vợ chồng khao khát sinh con dùng m/áu ngón trỏ điểm nhãn cho đồng nam đồng nữ bằng giấy, nam trái nữ phải. Xong xuôi, họ khẽ nói với hình nhân: "Ngoan nào, mau về với bố mẹ nhé."
"Con sẽ là bảo bối duy nhất của bố mẹ."
Như thế, đồng nam đồng nữ sẽ nhận được lời cầu nguyện, đầu th/ai vào bụng người mẹ để trở thành một cặp song sinh. Vốn dĩ đây chỉ là truyền thuyết.
Nhưng từ khi biết tiệm giấy mã làng bên thật sự giúp vợ chồng lão năm mươi tuổi trong làng sinh được trai gái, bố mẹ tôi đã dùng đủ cách để thỉnh một đôi về thờ cúng.
Đêm nay là lúc họ điểm nhãn cho đôi hình nhân.
Vừa hoàn thành nghi thức, làn gió lạnh thổi qua khiến tôi rùng mình: "Bố mẹ ơi, đồng nam đồng nữ đang cười!"
Chúng thật sự đang cười.
Miệng giấy hiện lên những đường vệt đỏ như m/áu, tựa ai đó vừa phết lên. Đó là một đường cong vểnh lên đầy m/a mị.
Bố mẹ tôi không những không sợ hãi mà còn vô cùng phấn khích: "Thành công rồi!"
"Đại sư dặn mỗi ngày cho chúng uống một giọt m/áu là được."
"Còn phải đọc chú hàng ngày, đừng quên đấy."
Họ bảo tôi đem đồng nam đồng nữ vào nhà, kẻo mưa gió làm ướt.
2.
Bố mẹ tôi chỉ muốn đồng nam, không thèm đồng nữ.
Tiếc rằng phải thỉnh cả đôi, lại sợ báo ứng. Suốt tháng trời, mẹ tôi càng lúc càng bất mãn.
Bà bắt đầu bỏ bê việc cho đồng nữ uống m/áu.
Cũng chẳng thèm nói câu "về với bố mẹ" nào nữa.
Tôi thấy đồng nam ngày càng giống người thật, da thịt mềm mại đàn hồi như da thịt sống. Bố mẹ nâng niu như báu vật, ngày nào cũng ôm ấp.
Đồng nữ vẫn thô ráp như giấy cũ. Không biết có phải ảo giác không, nó đang úa tàn dần.
Mẹ tôi phát hiện dù không cho đồng nữ uống m/áu cũng chẳng có báo ứng, liền thẳng tay bỏ mặc, nh/ốt nó vào phòng chứa đồ.
Nơi ấy chỉ có tôi thỉnh thoảng ghé qua.
3.
Mùa đông thiếu củi, bố tôi vào phòng chứa đồ tìm thứ đ/ốt được, lôi x/á/c đồng nữ ra.
Giấy trên người nó đã ngả vàng. Dù tôi có dọn dẹp cũng không ngăn được sự tàn phai.
Bố tôi ném đồng nữ xuống đất, "bộp" một tiếng.
Mẹ đang ôm đồng nam, kêu lên: "Ông lôi nó ra làm gì thế?"
"Nhà hết củi đun rồi."
Đó rõ ràng là nói dối.
Đồng nữ bé tí thế kia, lại làm bằng tre, nhà đâu đến nỗi thiếu chút củi ấy.
Tôi vừa mở miệng chưa kịp nói gì, đã thấy bố giậm chân lên ng/ực đồng nữ.
Những thanh tre g/ãy vụn, lồng ng/ực sập xuống. Tôi cảm thấy hơi thở mình nghẹt lại, không sao thở nổi.
Tôi thở gấp, mắt tối sầm. Bố tôi vẫn không ngừng tay, đạp thêm mấy nhát nữa rồi gập đôi x/á/c giấy nhét vào bếp lò.
Mặt đồng nữ hướng thẳng về phía chúng tôi. Dưới ánh lửa, dường như tôi thấy hai hàng lệ m/áu chảy dài.
Chẳng mấy chốc, đồng nữ hóa thành tro tàn.
4.
Mẹ tôi bắt đầu buồn nôn, đi khám mới biết đã có th/ai hai tháng.
Bà cười tươi như hoa: "Rõ ràng do con đồng nữ xui xẻo ấy mà! Thấy không, đ/ốt đi là hết xui, vận may đến ngay!"
Tôi nhớ lại hai hàng lệ m/áu, im lặng không nói.
Khi biết mình có th/ai, mẹ tôi cũng bớt săn sóc đồng nam.
Nhưng ít ra vẫn nhớ đó là "con trai cưng", m/áu hàng ngày vẫn không quên.
Kỳ lạ thay, đồng nam cũng dần tàn úa.
Nó đã gần giống hệt một đứa trẻ bằng xươ/ng bằng thịt.
Làn da căng mịn, gương mặt hồng hào, được bố mẹ cưng chiều.
Giờ đây nó mất hết sinh khí, dần trở lại hình hài giấy mỏng manh.
Rồi một sáng nọ, "rắc" một tiếng, đồng nam vỡ vụn thành từng mảnh chẳng vì lý do gì.
Bố mẹ đã quên, nhưng tôi vẫn nhớ rõ.
Hôm đồng nữ bị đ/ập nát cũng y như thế.
5.
Bố mẹ tôi không dám đ/ốt đồng nam làm củi, sợ ảnh hưởng đến th/ai nhi trai trong bụng.
Họ đặc biệt đến tiệm giấy mã làng bên một lần nữa.
Ông chủ tiệm nói, đó là do hình nhân đã nuôi dưỡng được linh h/ồn đầu th/ai, nên không cần hình hài cũ nữa.
Ông bảo bố mẹ tôi ch/ôn cất hình nhân đi, rồi chờ đứa bé chào đời.
Bố mẹ tôi không nhắc gì đến đồng nữ, hoặc họ đã quên mất con hình nhân bị hủy diệt kia, hớn hở ra về.
Họ suốt đường bàn chuyện cậu con trai báu bối, không thấy ánh mắt âm u khó lường của ông chủ tiệm giấy mã.
Th/ai mẹ tôi ổn định, bà bắt đầu bàn với bác việc nhận con nuôi. Bà nói tên tôi không được theo gia phả nhà họ, sẽ ảnh hưởng đến việc sinh con trai.
Nhưng tôi vẫn phải ở lại nhà làm trâu ngựa. Mẹ hứa với bác chỉ là thủ tục ký giấy tờ, sau này tôi lấy chồng sẽ chia cho bác một nửa sính lễ.
Thế là đứa con trong bụng mẹ thật sự trở thành báu vật duy nhất của gia đình.
Mẹ tôi mỗi ngày càng lên giọng đắc ý.
6.
Th/ai được bảy tháng, mẹ đột nhiên đòi ăn thịt.
Tôi ngồi xổm trong sân chuẩn bị c/ắt tiết gà, mẹ đứng sau lưng lạnh lùng nói: "Mẹ không ăn gà trống."
Tôi gi/ật mình, con gà mổ trúng tay tôi rồi bỏ chạy.
Ở quê, gà mái để đẻ trứng, muốn ăn thịt đương nhiên phải chọn gà trống.
M/áu tôi nhỏ giọt xuống đất. Ánh mắt mẹ dán ch/ặt vào bàn tay tôi, bụng bà đột nhiên chuyển động dữ dội.
Như thể thứ trong bụng mẹ đang muốn lao về phía tôi.
Ý nghĩ ấy khiến tôi sợ hãi, vội đi rửa vết thương chảy m/áu.
Con gà trống mổ rất mạnh, m/áu mãi không ngừng.
Cũng dễ hiểu thôi, bởi tôi vừa định lấy mạng nó mà.
Mẹ bắt tôi bắt một con gà mái, khi c/ắt tiết phải giữ lại một bát huyết cho bà.
Bình luận
Bình luận Facebook