Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Ác Xà
- Chương 2
Triệu Tiểu Thất thầm cười, nghĩ bụng lão già này xảo quyệt thật. Hắn lợi dụng sự chất phác của ngư dân, giương chiêu bài bói toán miễn phí để lừa người đến xem bói, sau đó phán người ta sắp hết tuổi, đại nạn sắp ập đến. Đợi khi đối phương tuyệt vọng, lão lại bảo mình có cách hóa giải.
Bói toán thì miễn phí, nhưng cách hóa giải phải trả tiền.
Bọn l/ừa đ/ảo giang hồ chẳng bao giờ chịu lỗ.
Đi đường nửa ngày vốn đã mệt, Triệu Tiểu Thất xếp hàng chờ xem, coi như trò giải trí đầu đường.
Xem liền mấy vụ, hắn gi/ật mình kinh hãi.
Một ngư dân nam ấn đường đen sì, bệ/nh tật ủ rũ.
Lão giả bảo đó không phải bệ/nh thực, chỉ cần thả con cá đầu tiên bắt được mỗi ngày xuống sông, làm liên tục 15 ngày. Đến ngày thứ 16, anh ta sẽ bắt được con cá toàn thân vảy vàng, mang về ăn một mình, tuyệt đối không chia cho ai.
Làm vậy thì khỏi bệ/nh, khí huyết điều hòa, khỏe mạnh như xưa. Nhưng nhớ kỹ, sau này phải đổi nghề, không được lên thuyền nữa.
Ngư dân nam cảm tạ không ngớt.
Lại có người đàn bà, cúi đầu ấp úng, không dám nói rõ vấn đề.
Lão hỏi có phải khổ vì không có con, người đàn bà đỏ mặt gật đầu.
Lão bấm quẻ, nói ra đại khái bố cục nhà cửa, khiến người đàn bà kinh ngạc, như thể lão tận mắt chứng kiến.
Lão dặn, vợ chồng bà dọn sang phòng Tây ở, nhà bếp tạm đừng đun nấu, ăn đồ ng/uội, thay khung cửa chính. Làm vậy chưa đầy hai tháng ắt có th/ai.
Người đàn bà nghe xong lạy tạ lia lịa.
Triệu Tiểu Thất không hiểu, lão vừa bói toán vừa cho cách giải, thật không lấy tiền, rốt cuộc mưu đồ gì.
Đến khi chỉ còn một người trước mặt, hắn mới vỡ lẽ: lão già này chính là tiên nhân hạ phàm c/ứu người.
Người đứng trước Triệu Tiểu Thất là gã đàn ông mặt đen cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn. Mọi người có vẻ sợ hắn, tránh xa né mắt.
Thấy gã mặt đen, lão giả đột nhiên ngồi thẳng, giọng vang như chuông khánh:
- Ngươi chuyên làm nghề bất chính, đòi n/ợ thuê, đ/á/nh người t/àn t/ật không nương tay, ứ/c hi*p mẹ góa con côi, khiến dân làng oán h/ận. Ngươi cũng biết rõ. Nhân quả luân hồi, ngươi ch*t vì rắn đ/ộc cắn, linh h/ồn lưu luyến không siêu thoát vì lo vợ con bị trả th/ù...
Gã mặt đen trợn mắt, mọi người h/oảng s/ợ lùi lại.
Người sống đứng đó, lão già lại bảo đã ch*t, chẳng phải nói nhảm sao? Chắc lão sẽ bị đ/á/nh cho tơi bời.
Nhưng lão giả điềm nhiên tiếp tục:
- Đừng lấy bụng ta đo lòng người, dân làng vốn lương thiện. Lão đây đứng ra bảo đảm, không ai dám hại vợ con ngươi.
Vừa dứt lời, gã mặt đen đổ sụp xuống, trong nháy mắt hóa thành x/á/c ch*t th/ối r/ữa, ch*t ít ra mấy chục ngày.
Mọi người kinh hãi, cảnh tượng quá kỳ quái, chưa từng nghe thấy bao giờ.
Lão giả thong thả giải thích.
Theo lão, thuở trẻ gặp tiên nhân, học được phép âm dương, sau đó du phương tứ hải.
Mấy hôm trước đi ngang làng chài, phát hiện tử khí bao trùm, bèn bói quẻ hỏi trời, biết có gã mặt đen hóa thành cương thi.
Nếu không trừ đi, ngày sau ắt hại làng, tử khí lây sang người sống, cả làng khó thoát.
Nhưng lão thấy cương thi không hại ai, chỉ lo cho vợ con, nên không ra tay diệt trừ. Lão giả bày trò bói toán miễn phí để dụ cương thi tới, nhân lúc dương khí thịnh nhất hóa giải tâm kết trước mặt mọi người.
Làm vậy vừa trừ họa, vừa để dân làng chứng kiến, không ai dám bức hiếp gia quyến gã mặt đen nữa.
Nghe xong, dân làng tấm tắc khen lão là tiên nhân c/ứu khổ.
Nhưng bản thân lão không hề tươi cười, mà chăm chăm nhìn Triệu Tiểu Thất đằng sau.
Triệu Tiểu Thất định mở miệng, không ngờ lão nắm ch/ặt cổ tay hắn:
- Mau chạy đi! Tào gia nhà ngươi sắp bị diệt môn đấy!
03
Triệu Tiểu Thất kể xong, Tào Giáp vừa kinh vừa mừng.
Kinh là vì gia tộc đối mặt với đại nạn diệt môn.
Mừng là vì Triệu Tiểu Thất vô tình gặp được tiên nhân.
Chủ tớ mời lão giả lên thượng tọa.
Tào Giáp hỏi:
- Triệu Tiểu Thất là gia nhân nhà tôi, xin tha thứ vì hắn vội vàng chưa kịp hỏi danh hiệu đại sư.
Lão giả gật đầu:
- Từ khi tu hành, lão đã bỏ tên tục, chỉ còn pháp hiệu "Chỉ Khả".
Tào Giáp ghi nhớ, "Chỉ Khả" chính là pháp hiệu của lão.
Việc hệ trọng, bỏ qua lễ nghi, Tào Giáp kể lại từ chuyện phát hiện rắn nhỏ khi tu sửa nhà cũ, đến những chuyện lạ sau khi con gái chào đời.
Chỉ Khả đại sư trầm ngâm bấm quẻ, rồi thở dài:
- Ngươi gây đại họa rồi, đó đâu phải rắn!
- Rắn 500 năm hóa mãng, mãng 500 năm hóa đản, đản 500 năm hóa giao, giao 500 năm hóa ly, ly 500 năm hóa củ, củ 500 năm hóa Ứng Long.
- Thứ bị ch/ôn dưới nền nhà cũ nhà ngươi chính là Giao tu luyện 1500 năm! Tuy bề ngoài như rắn nhỏ, nhưng đó chỉ là hình tướng hạ giới, trong mộng mới là chân thân.
- Giao là tiền thân của rồng, còn gọi Địa Ẩn, khác với rồng có hai sừng, giao chỉ có một sừng ngắn giữa trán như ngươi đã thấy.
Tào Giáp kinh hãi:
- Sao Giao lại ở dưới nhà tôi?
- Không phải nó tới, mà tổ tiên ngươi mời về.
Bình luận
Bình luận Facebook