Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thời điểm ấy, chúng tôi đều còn non nớt và đơn giản lắm, chẳng biết thế nào là thấu hiểu. Cái miệng không ch/ửi rủa vài câu là thấy khó chịu vô cùng.
Thấy tôi m/ắng Vương Bưu một trận, chú hắn liếc tôi bằng ánh mắt kh/inh bỉ, có lẽ muốn quát m/ắng nhưng vì đồng tiền mà nhịn xuống.
Những công nhân mới bắt đầu thi công ngay. Họ tính lương theo ngày nên chẳng dám trì hoãn, làm thêm một ngày là thêm một ngày tiền.
Hùng ca còn mời pháp sư tới làm lễ bên bờ sông, miễn phí siêu độ cho ba bộ h/ài c/ốt. Lễ cúng kéo dài từ sáng tới tối, giấy tiền vàng mã đ/ốt hết lớp này tới lớp khác.
Tôi và Hùng ca đứng xem, nhiều dân làng cũng tới, bao gồm cả cha mẹ cô sinh viên. Họ quỳ bên bờ sông, tay cầm chiếc áo cô từng mặc.
Hùng ca giải thích pháp sư đang triệu h/ồn, đưa linh h/ồn cô gái về siêu thoát để mọi chuyện êm xuôi.
Như lời dân làng, cô sinh viên và đứa bé tạo thành sát khí mẫu tử, dễ dàng đoạt mạng người dưới nước, ảnh hưởng tiến độ thi công. Không siêu độ hai mẹ con này thì không xong!
Bỗng một luồng gió âm thổi qua mặt sông khiến tôi rùng mình. Vị pháp sư đột nhiên thở dài n/ão nuột!
Ông vội đ/ốt mấy xấp giấy tiền rồi gọi Hùng ca tới nói chuyện.
- Hai vo/ng h/ồn kia đã siêu thoát rồi, riêng mẹ con này khó xử lắm! Mẹ thì đi rồi, nhưng đứa bé không chịu đi. Nó ch*t oan ức nên hóa thành oan h/ồn trẻ nhỏ, oán khí quá nặng.
- Hả? Ý thầy là sao?
- Tức là q/uỷ nhi, thích quậy phá, e rằng sẽ ảnh hưởng công trình của các vị.
- Thưa pháp sư, vậy phải làm sao đây?
- Việc này... - Pháp sư ngập ngừng rồi hạ giọng - Ông cùng tôi xử lý nhiều chuyện rồi, qua không ít công trường, hẳn cũng hiểu đôi chút! Cầu không đặt móng được, đường đắp xong lại sụt lở... đều do có thứ quấy nhiễu. Lần này là do oan h/ồn đứa bé muốn tìm cha.
Lời pháp sư khiến Hùng ca bừng tỉnh. Ông gật đầu, hít sâu điếu th/uốc rồi đưa phong bì hậu hĩnh.
- Tôi hiểu rồi, thầy cầm lấy chút lộ phí. Phần còn lại tôi tự xử, ổn thỏa chứ?
Pháp sư không nói rõ, chỉ khẽ gật rồi nhận phong bì ra về.
Công nhân tiếp tục làm việc, nhưng mấy ngày liền hao tổn nhân lực vật lực vẫn không đóng được móng cầu!
Không chỉ vậy, một công nhân còn gặp nạn, rơi xuống hố móng, x/á/c đều không vớt được.
Hùng ca nhíu mày khổ sở, nhưng vẫn chưa hành động. Mãi tới khi khoản xử lý được duyệt, ông mới gọi tôi tới.
- A Khải này, đưa anh xem danh sách mấy công nhân thời vụ hồi trước.
Tôi làm theo, đưa danh sách cho Hùng ca xem.
Ông gật đầu, chỉ vào mấy cái tên lớn tuổi:
- Mấy lão này sợ không chịu nổi việc nặng, cho họ làm chỗ nhẹ nhàng thôi. Bảo tối nay tới gặp tao.
Tổng cộng sáu người lớn tuổi, nhưng hai người bận việc, chỉ còn bốn người tới, trong đó có chú Vương Bưu.
Bốn người ăn cơm với Hùng ca, không rõ ông nói gì mà khi ra về ai nấy say khướt lại còn vui vẻ lạ thường, ngay cả chú Vương Bưu cũng cười toe toét.
Tôi thầm phục Hùng ca khéo đối nhân xử thế, chỉ một bữa cơm mà khiến họ vui thế?
Hiếm thấy lãnh đạo nào hòa đồng với công nhân đến vậy.
Đang định vào hỏi Hùng ca bí quyết thì nghe ông nói:
- Làm từng đợt thôi. Tối mai tao gọi một tên nô tế cầu tới, mày chuẩn bị bên đó nhanh lên, đừng để lộ.
- Em hiểu rồi Hùng ca.
Người đáp là trưởng nhóm vật liệu, mọi người gọi là anh Xi măng. Anh ta còn trẻ nhưng vẻ già dặn, mặt có vết s/ẹo hình con rết trông dữ tợn.
- Không biết bốn tên nô tế này có đủ không. Pháp sư bảo oán khí đứa bé nặng lắm, chỉ muốn tìm cha mới chịu đi.
Anh Xi măng cười khẩy:
- Tuổi tác mấy ông này... làm ông nội nó còn được!
- Biết làm sao. - Hùng ca thở dài - Thanh niên với người già so sánh sao được? Khoản tiền xử lý của tao chỉ đủ bồi thường cho mấy lão, thanh niên đắt đỏ quá.
- Hay như mọi khi, ki/ếm mấy tên vô gia cư ngoài phố?
- Khó lắm. Dự án trễ tiến độ nhiều rồi, tìm vô gia cư đâu phải chuyện một sớm một chiều. Không được trì hoãn nữa, mai làm luôn.
- Được, em sẽ chuẩn bị.
Tôi không hiểu hết ý họ bàn luận, thấy họ bắt đầu nhậu nhẹt nên bỏ đi luôn.
Hai đêm sau, Hùng ca và anh Xi măng biến mất không dấu vết.
Đến đêm thứ ba, thứ tư vẫn thế, lại thêm tin dữ: ba công nhân mất tích, điện thoại không liên lạc được.
Mấy công nhân khác bảo mất tiền, chắc do ba người này tr/ộm rồi bỏ trốn!
Ba người này cùng làng với chú Vương Bưu. Ông chú tức gi/ận đ/ập bàn quát tháo, suýt đ/á/nh nhau với mấy kẻ buông lời vu khống.
Tối đó, ông chú bỏ đi tìm Hùng ca minh oan. Vương Bưu đuổi theo và gặp tôi.
Hắn nắm tay tôi van nài:
- A Khải ơi, giúp tao can chú tao đi. Ông ấy cứ nhất quyết đòi gặp Hùng ca nói rõ người làng tao không ăn tr/ộm.
- Được. - Tôi đồng ý ngay - Tao đi với mày.
Chúng tôi chia nhau đi tìm. Đang lúc bất lực thì thấy anh Xi măng lái xe tới công trường.
Nghĩ bám theo anh ta sẽ gặp được Hùng ca, tôi lập tức đuổi theo. Quả nhiên thấy bóng ông trong đêm.
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook